Chương 35: Lợn rừng

Trans: Thủy Tích

Tống Vệ An nằm trên giường một hồi lâu mới không thể không cam chịu xuống giường thay một bộ quần áo mới ra cửa. Cũng không biết là do bị lời nói đùa hôm qua của Đường Thanh Thủy quấy phá hay là tối hôm qua ăn quá nhiều thịt nữa.

Hắn tiến đến phòng bếp đã nhìn thấy Ôn Nhạc sắc mặt đỏ bừng đứng ngẩn người bên bếp lò, lửa cũng chưa nhóm nhưng cháo đã bắt lên phía trên rồi.

Tống Vệ An đi tới tựa lên phía sau lưng y, gối cằm lên đầu vai đối phương, lười biếng mở miệng, "Phu lang đang nghĩ cái gì vậy? Nói cho vi phu nghe với."

"Ngươi dậy rồi." Ôn Nhạc bị dọa sợ, lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, "Đang làm bữa sáng, không nghĩ cái gì cả."

"Ồ, vậy bữa sáng của ngươi định khi nào thì xong? Ta hơi đói." Tống Vệ An nhịn cười hỏi.

"Sắp rồi." Ôn Nhạc vội vàng xốc cái nắp nồi cháo lên, nhìn thử cháo ra sao rồi thì mới phát hiện nồi là nguội lạnh, bếp cũng lạnh tanh, "Ta... Ta quên nhóm lửa, ngươi đợi tí."

Bàn tay đang ôm lấy eo đối phương của Tống Vệ An khẽ siết chặt, cản lại động tác của Ôn Nhạc, "Ngươi vẫn nên nói cho ta nghe xem, trong đầu đang nghĩ cái gì, hửm?"

"Không nghĩ gì cả, chỉ là tưởng..." Ôn Nhạc không nói nên lời.

"Tưởng cái gì?"

"Ta cho rằng, thân mình đương gia không khỏe, cho nên không được." Ôn Nhạc vẫn biết quan hệ giữa họ chỉ là hữu danh vô thật, trước kia chỉ cho rằng Tống Vệ An thân mình thiếu hụt cho nên cũng không nghĩ nhiều.

Tống Vệ An vốn muốn tâm sự với phu lang mình một chút lại bị một câu của người ta làm cho tức giận muốn ói máu, cố gắng nhẫn nhịn mới không đánh người, "Đương gia của ngươi rất là khỏe mạnh, cả ngày chỉ biết miên man suy nghĩ lung tung thôi."

"Vậy vì sao? Không... Không." Ôn Nhạc suy nghĩ cả buổi cũng không tìm được từ thích hợp để hình dung.

"Viên phòng?" Trong đầu Tống Vệ An đột nhiên hiện lên hai chữ này, thấy Ôn Nhạc lại không phủ nhận, hắn không khỏi ngạc nhiên nhéo nhéo gương mặt gần đây mới có thêm chút thịt của y, "Ngươi còn nhỏ."

"Ta mười sáu, lớn hơn ngươi một tuổi." Ôn Nhạc khó hiểu, làm sao y lại nhỏ chứ.

"..." Được rồi, chưa đủ lông đủ cánh, không chơi. Tống Vệ An xoa đầu người trước mặt, "Ta còn nhỏ, quá hai năm nữa rồi nói."

"À." Ôn Nhạc ngẫm lại thấy đúng, cũng không rối rắm vấn đề này nữa.

Hai người bị chuyện này phân tâm, bầu không khí xấu hổ vừa rồi cũng không còn, Tống Vệ An bèn ở lại phòng bếp giúp người ta nhóm lửa, "Lát nữa ta muốn lên núi nhìn xem, ngươi có muốn đi cùng không?"

"Không đi, áo trên của ngươi còn thiếu chút nữa, ta muốn mau chóng làm cho xong." Tuy Ôn Nhạc rất muốn đi cùng Tống Vệ An nhưng nghĩ đến hiện giờ đương gia ra ngoài làm việc ngay cả một bộ quần áo lành lặn cũng không có, ngẫm lại vẫn nên làm quần áo trước mới là quan trọng.

Tống Vệ An cũng muốn để cho chân Ôn Nhạc được nghỉ ngơi thêm vài ngày. Hắn vốn sợ y ở nhà một mình buồn, lúc này nghe y cũng có việc muốn làm nên cũng không nói thêm gì nữa.

Ăn sáng xong, Tống Vệ An tự mình ra cửa lên núi tuần tra, làm chuẩn bị một bước cuối cùng trước khi hái trà, thấy mầm trà mọc rất khả quan, trong lòng mới hoàn toàn yên tâm.

Lúc sau lại nhìn xem mấy gốc bạch trà, đợi cho tới gần giữa trưa mới xuống núi về nhà. Tạm thời Tống Vệ An còn chưa muốn hái mấy gốc bạch trà đó, định đào tạo nó làm cây giống. Có lẽ đợi về sau có tiền có thể mua thêm mảnh đất ở phụ cận có điều kiện ánh sáng phù hợp, rồi tiến hành gieo trồng theo quy mô lớn hơn.

Mới trở lại trong thôn đã thấy dưới gốc cây trà lâu năm đang vô cùng náo nhiệt, Tống Vệ An đang thấy khó hiểu, cũng không nghe nói hôm nay trong thôn xảy ra chuyện lớn gì mà.

"An Tử, mau tới đây." Đường Thanh Thủy chen chúc trong đám đông, vừa nhìn thấy Tống Vệ An đã vội vàng vẫy tay gọi người.

Tống Vệ An mới vừa đi qua đã bị Đường Thanh Thủy kéo vào trong đám người, còn chưa hiểu gì, "Sao thế?"

"Ngươi xem, trưởng thôn và mọi người đã bắt được lợn rừng về rồi này." Đường Thanh Thủy chỉ trên đất trống đang bị đám người vây quanh, đồ tể thôn họ đang mổ lợn trong đó, "Lát nữa chúng ta cũng cắt chút thịt về."

Thường thì nếu như trên núi ở gần thôn họ mà bắt được loại dã thú to lớn thế này, người dân đều sẽ bỏ tiền mua ít thịt về, giá cả rẻ hơn mua bên ngoài, mà tiền bán thịt trưởng thôn sẽ chia lại cho những thợ săn đã phụ giúp săn bắt nó. Cũng bởi vì cách làm này của Đường Diệu Huy, mỗi lần trên núi xuất hiện dã thú thì thợ săn ở thôn bên cạnh cũng sẵn lòng tới giúp một tay.

Đường Thanh Thủy vừa nói, Tống Vệ An cũng ngửi thấy mùi lạ xộc vào mũi, ngạc nhiên hỏi, "Mới đó đã bắt được rồi á?"

"Con này là lợn cái, bên người dẫn theo mấy con con nữa. Trưởng thôn nói buổi sáng phát hiện một con con mới tìm thấy tung tích của con lớn. Con nhỏ đều bị mấy nhà giàu trong thôn mua về rồi, ngay trước khi ngươi tới, bác cả của ngươi cũng mới kéo một con lợn sữa về." Mấy ngày nữa là đến Tết thanh minh, đoán chừng mấy con nhỏ đều giữ lại để tế tổ.

Tống Vệ An nhìn xuyên qua đám người thấy con lợn rừng, không biết là do cơn ác mộng tối qua hay là sao mà bây giờ hắn không muốn ăn chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!