Trans: Thủy Tích
Trở lại thôn Trà Sơn, Tống Vệ An chào tạm biệt Đường Diệu Huy, dẫn theo Ôn Nhạc vừa đi vào thôn Nam đã nhìn thấy Đường Thanh Thủy đang đứng chờ ở bên đường.
"Hai người về rồi à." Đường Thanh Thủy nhìn thấy Ôn Nhạc và Tống Vệ An hơi ngượng ngùng gãi ót. Sáng sớm hôm nay, hắn đã tới trước cửa nhà Tống Vệ An đợi, không đợi được thấy hơi lo lắng nên bèn chạy tới cửa thôn xem thử, không ngờ hai người đã về thật.
"Ta không quên chuyện của ngươi đâu." Tống Vệ An thấy dáng vẻ phấn khích của đối phương đã biết có lễ tối hôm qua người này cũng chưa ngủ ngon.
"Ha ha, An Tử, để ta xách giúp ngươi." Đường Thanh Thủy cũng biết bản thân quá sốt ruột, vội vàng giành xách túi trong tay Tống Vệ An.
"Không cần, cái này không nặng. Đi mau thôi." Tống Vệ An biết hắn nóng ruột cũng không kéo dài nữa, bước nhanh trở về nhà cất đồ vào trong bếp, nói một tiếng với Ôn Nhạc mới cùng Đường Thanh Thủy đi đến nhà họ Đường.
Lúc đến sân nhà họ Đường thấy cột gỗ giữa sân đã chuẩn bị xong, Tống Vệ An đi tới lung lay cây gỗ thử thì thấy nó được bó rất chặt mới yên tâm quay đầu bảo Đường Thanh Thủy mang đường mạch nha đã hong khô ra.
Sau khi làm mẫu cho người ta xem hai lần, Tống Vệ An đứng bên cạnh quan sát. Đường Thanh Thủy không học nhanh như phu lang của hắn nhưng nhờ có sức lực cho nên cũng làm ra hình ra dáng.
"Thằng An vất vả rồi, uống chén trà đi." Thím Đường rót nước trà đi tới đưa cho Tống Vệ An, nhìn thấy màu sắc của đường mạch nha do Đường Thanh Thủy đang kéo đã bắt đầu nhạt màu mới không nhịn được tặc lưỡi thấy lạ, "Không ngờ đường mạch nha còn có thể làm theo cách này nữa, tại sao trước đây không nghĩ ra nhỉ?"
"Ha ha, không phải cháu thèm, thấy một ít đường không đủ ăn mới nghĩ tới chuyện kéo nó ra sao? Lại không ngờ thật sự có thể thành công." Tống Vệ An uống ngụm nước trà, cười ha ha nói tung lung.
"Là do cháu thông minh." Thím Đường không nghe ra Tống Vệ An đang nói đùa, khen một câu thật lòng.
"An Tử, phải làm đến khi nào mới được?" Đường Thanh Thủy kéo kẹo hơi buồn chán, mới không nhịn được xen mồm.
"Còn sớm lắm." Đứa nhỏ này đúng là không có tính nhẫn nại. Ngày đó, Ôn Nhạc kéo cả buổi mà cũng chưa nói tiếng nào. Tống Vệ An nghĩ lại uống một ngụm trà, theo thói quen thưởng thức mùi trà, cảm thấy trà này vào miệng chát nhẹ lại trở về ngọt, không khỏi gật đầu. Nếu ủ đủ thời gian hương vị có lẽ sẽ càng thuần hậu tròn trịa hơn.
"Thím, trà này do ai rang vậy, hương vị rất không tồi." Tống Vệ An khen một câu từ tận đáy lòng.
"Này, An Tử, ngươi biết nhìn hàng lắm đấy. Trà này do đại ca ta rang, ta cũng biết hương vị ngon hơn trà nhà khác nhưng thương nhân tới trong thôn thu trà lại chê nó quá chát, không muốn trả nhiều tiền." Nghe thấy Tống Vệ An hỏi, Đường Thanh Thủy quả thật như tìm được tri âm bắt đầu lầm bà lầm bầm.
"Đừng nói lung tung, coi chừng người ta nghe thấy." Thím Đường nghe con trai nhỏ của mình nói dõng dạc như vậy, vội vàng quát một tiếng.
Hai đứa con trai của bà, đứa lớn xem như cũng chững chạc, còn đứa nhỏ này không biết giống ai mà cả ngày như con khỉ vậy nói chuyện không biết giữ mồm miệng, nói thế nào cũng không chịu nghe.
"Con có nói gì sai đâu. Sư phó uống trà mấy chục năm trong thôn, có ai không khen trà đại ca rang ngon?" Đường Thanh Thủy bĩu môi.
"Thật ra Thanh Thủy nói cũng đúng, trà Sơn ca rang đúng là có mùi vị đậm hơn." Tống Vệ An nhìn Đường Thanh Thủy như trẻ con cãi nhau với thím Đường chỉ có thể lên tiếng hòa giải nhưng lại có hứng thú với Đường Thanh Sơn. Tuổi tuy không lớn những đã có thể nắm được độ lửa vừa phải, nếu lần nào hắn cũng có thể rang ra loại trà giống thế này thì rất có thiên phú.
"Cháu đừng chiều theo nó, đứa nhỏ này ba ngày không đánh sẽ lên mái nhà lật ngói đó. Cháu càng nói giúp nó là nó lại càng đắc ý, một hồi ra ngoài nói lung tung làm mất lòng người ta." Trước đây cũng vì Đường Thanh Thủy nói với thương nhân đến thu trà rằng lá trà nhà họ ngon hơn những nhà khác khiến không ít nhà trong thôn không vui, tranh cãi ầm ĩ khiến không ngày nào được yên ổn.
"Không có, không phải con chỉ nói cho An Tử nghe thôi sao? Con mới không thèm nói chuyện với mấy người không biết nhìn hàng." Đường Thanh Thủy cũng nhớ tới chuyện đó, chợt thấy ngượng ngùng.
"Thím, không phải thím đang nấu gì trong phòng bếp à?" Tống Vệ An thấy không khí hơi lúng túng, lại ngửi thấy mùi khét bèn nói sang chuyện khác.
"Hỏng ròi, thím đang nấu canh, thằng An cháu ngồi chơi đi, thím vào phòng bếp xem thử." Thím Đường được nhắc mới nhớ ra mình đang nấu ăn trong bếp, cuống cuồng chạy ra ngoài.
Đường Thanh Thủy thấy cuối cùng mẹ mình cũng đã đi, mới chột dạ thè lưỡi.
Tống Vệ An tiếp tục ngồi quan sát Đường Thanh Thủy kéo kẹo, vừa chậm rì rì uống trà, đột nhiên cảm thấy vừa rồi không mang mấy thanh tre qua đây làm mà cứ ngồi không thế này quá lãng phí thời gian. Nhưng thấy đường mạch nha đã sắp hoàn thành, hắn mới không qua lại thêm tốn sức.
Lại qua một lúc sau, Đường Thanh Thủy cảm thấy đường trong tay ngày càng nặng, hắn sắp không thể kéo được nữa mới lên tiếng, "An Tử, ta không kéo được nữa rồi. Lúc này đã xong chưa?"
Tống Vệ An nghe hắn nói vậy mới đứng lên kiểm tra thử, "Được rồi."
Tống Vệ An đổ đường đã kéo vào trong cái mẹt, "Ngươi để nó từ từ thành hình, đợi nó phủ kín cái mẹt là có thể cắt ra."
"Không nghĩ tới một lọ đường mạch nha có thể biến ra nhiều thế này." Đường Thanh Thủy nhìn cái mẹt đầy kẹo mạch nha, nước miếng suýt chút không nhịn được chảy xuống. Nếu sớm biết có cách làm này, trước đây hắn đã không vì luyến tiếc mà chỉ l**m từng miếng.
"Bước cuối cùng để lại cho ngươi, ta phải về trước đây." Tống Vệ An thấy đã sắp làm ra được kẹo mạch nha cũng không định ở thêm nữa, bản thân hắn còn có một đống chuyện phải làm nữa đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!