Trans: Thủy Tích
"Được, ta nghe lời ngươi." Không biết vì sao Đường Thanh Thủy lại cảm thấy Tống Vệ An dường như hiểu biết rất nhiều, bất giác cũng tin tưởng hắn hơn.
Cuối cùng, Tống Duy An đắp thêm phần đỉnh cho hầm nung, chỉ chừa lại một cái lỗ nhỏ để thông khí rồi phủi bùn đất trên tay mình đứng lên, "Phu lang, múc giúp ta chút nước rửa tay với."
"A, tới liền." Ôn Nhạc lần đầu tiên nghe thấy Tống Duy An gọi mình như vậy, sững sờ trong chốc lát mới phản ứng lại, vội vàng đến bên lu múc nước, giúp người ta rửa sạch bùn đất trên tay.
"Đêm nay ngươi trở về lấy cái nồi đổ đường mạch nha vào trong để hong khô, ngày mai mới dùng được." Tống Duy An nói rồi quay về phòng bếp tìm một ít cành cây phù hợp rồi đi ra, "Dựng cành cây này lên mảnh đất trống, sau đó buộc cành này l*n đ*nh, nhớ rõ phải bó chặt mới chịu được lực."
"Được, ta về chuẩn bị trước." Đường Thanh Thủy nghiêm túc nghe Tống Vệ An nói, rồi mới chuẩn bị về nhà.
"Ừ, ngày mai ta lên trấn trên khai hộ tịch về sẽ qua dạy ngươi cách làm." Nhà họ đừng nói tường ngay cả hàng rào bao quanh cũng không có. Nếu Đường Thanh Thủy muốn bán cái này, dạy ở nhà hắn cũng không thích hợp, ít nhất nhà họ Đường còn có tường đất có thể che chắn tầm mắt người khác.
"Được, ngày mai ta ở nhà đợi ngươi." Đường Thanh Thủy nghe Tống Vệ An căn dặn xong, lại chạy như bay về nhà.
Tống Duy An nhìn bóng dáng hắn biến mất mới chuẩn bị tiếp tục đi xử lý mấy cây tre của mình, quay đầu nhìn thấy Ôn Nhạc đang sững sờ nhìn mình, hắn vẫy tay trước mặt người ta, "Làm sao vậy?"
"Không có, ta, ta chỉ cảm, cảm thấy ngươi rất, giỏi." Ôn Nhạc cũng nhận ra sự tin tưởng Đường Thanh Thủy dành cho Tống Duy An, trong lòng cảm thấy tự hào không nói nên lời.
Tống Duy An bị ánh mắt sùng bái của Ôn Nhạc chọc cười, ngẩng đầu xoa mái tóc mềm mại của y, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu hơn, "Không giỏi, sao làm đương gia của ngươi."
Tống Duy An nói rồi ngồi trở lại góc tường ngoài phòng, xử lý từng cây tre còn sót lại.
Ôn Nhạc ngồi sững sờ tại chỗ, sau đó lại sờ lên mái tóc của mình mới hoàn hồn, nhìn thấy đối phương đã bắt đầu bận việc, biết mình không giúp được gì, chỉ xách thùng nước đi tới giếng múc nước. Ngày mai họ phải đi nha môn ở trấn trên, hôm nay Tống Duy An vừa nhặt đá lại xây hầm nung, đêm nay cần tắm rửa mới được.
Vừa múc nước vào lu nước trong nhà, vừa canh nồi nước ấm đang nấu trong bếp. Đợi y đổ đầy một thùng nước ấm vừa phải mới đến trước mặt Tống Duy An, "Muốn gội, gội đầu không?"
"Gội đầu? Đương nhiên muốn rồi, nếu không gội, đầu của ta sẽ có bọ chét đó." Tống Duy An nghe rõ Ôn Nhạc chịu cho mình gội đầu, lập tức bật người dậy.
Từ khi hắn tỉnh lại đến bây giờ, đừng nói gội đầu, còn chưa tắm lần nào. Hắn cảm thấy bản thân sắp ôi thiu tới nơi rồi nhưng phu lang trông thì nhát gan lại không chịu nhân nhượng trước vấn đề tắm rửa này.
"Vậy, vậy tới phòng, phòng bếp tắm đi. Đừng, đừng để trúng gió." Khó khăn lắm hôm nay mới ít ho khan lại, nếu trúng gió lại bị bệnh sẽ phiền phức hơn.
"Ừ." Tống Duy An ném cây tre và dao trong tay xuống, phủi vụn tre trên người mới bước nhanh tới phòng bếp. Chỉ cần chịu cho hắn tắm rửa đừng nói phòng bếp, cho dù bảo hắn tới dòng suối nhỏ tắm còn được.
Ôn Nhạc cầm một cái khăn to đi theo phía sau hắn vào phòng bếp, trở tay đóng cửa phòng bếp lại, kéo ghế nhỏ dưới bàn bếp đặt bên cạnh thùng nước, "Ngươi ngồi đây."
Tống Duy An sửng sốt vì một loạt hành động của Ôn Nhạc, sau một lúc mới ngồi xuống chỗ y chỉ. Lập tức cảm thấy có một bàn tay đang ở trên đỉnh đầu giúp mình tháo dây buộc tóc.
"Ngươi muốn giúp ta tắm à?" Bởi vì hằng năm Tống Vệ An thiếu dinh dưỡng, ngay cả tóc cũng xơ xác như rơm rạ, cộng với đã lâu không tắm rửa khiến Tống Duy An thẹn thùng để cho người ta nhìn thấy.
"Vâng, phải tắm, tắm thật nhanh." Sau khi tháo dây buộc tóc ra, Ôn Nhạc cũng không vội vàng xối nước, mà chỉ nhẹ nhàng giúp hắn chải phần tóc bị thắt của hắn ra, lại phủi sạch vụn đá vụn tre lộn xộn trên tóc xuống.
Tống Duy An cảm nhận được tay của đối phương xuyên qua trên tóc mình, mang theo vết chai sần sùi trên tay xẹt qua da đầu, cả người hắn lập tức nổi một tầng da gà.
Ôn Nhạc xử lý xong một mái tóc lộn xộn, mới dùng nước làm ướt đuôi tóc, rồi lấy bột rơm nhẹ nhàng xoa lên đuôi tóc lại xoa từ từ lên trên, mãi đến khi cả mái tóc đã hoàn toàn ướt đẫm mới múc nước tráng sạch.
Phải dùng một thùng mới nước xả sạch tóc, sau đó vội vàng vắt khô nước trên tóc cho người ta, lại dùng khăn bọc lại, "Ngươi đợi chút, ta đi múc thêm nước, để ngươi tắm rửa."
Nước ấm đang nấu trong nồi cũng đúng lúc này sôi lên, Ôn Nhạc đổ một nồi nước vào trong thùng nước lại thêm nước vào, "Ta đi lấy, lấy quần áo, ngươi cứ ngồi yên."
Tống Duy An duỗi tay lấy khăn qua tiếp tục lau khô tóc, cảm thấy đầu được gội sạch khiến cả người nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều. Thấy Ôn Nhạc lại cẩn thận mở ra một khe hở chui ra ngoài rồi vội vàng đóng cửa lại, hắn cảm thấy phu lang nhà mình có phải căng thẳng quá độ xem hắn như người mắc bệnh nặng rồi không.
Chỉ chốc lát sau, Ôn Nhạc đã ôm quần áo sạch sẽ đi vào, đặt chúng trên một góc bàn bếp còn không quên nhắc nhở một câu, "Ta đặt ở đây. Ngươi, ngươi phải tắm nhanh lên."
"Ta biết rồi." Tống Duy An đột nhiên cảm thấy Ôn Nhạc còn phải dông dài hơn mẹ mình ở kiếp trước là sao đây? Thấy người ta đã đóng chặt cửa, hắn mới bắt đầu c** q**n áo, tháo dây lưng. Sờ lên từng cây xương sườn vô cùng rõ ràng trên người, chỉ thầm thấy may mắn vì Ôn Nhạc chưa nói phải tắm giúp mình. Nếu để Ôn Nhạc nhìn thấy dáng người thiếu dinh dưỡng như dân chạy nạn này, sẽ làm tổn hại tới hình tượng cao lớn vạm vỡ của mình trong cảm nhận của y.
Cúi đầu nhìn thùng nước tắm chỉ hơn non nửa vô cùng ít, Tống Duy An thở dài. Về sau, hắn nhất định phải làm một cái thùng gỗ thật to, mỗi ngày đều phải ngâm mình trong đó cho thoải mái. Hắn vừa nghĩ như vậy vừa bắt tay vào tắm rửa, chẳng bao lâu đã vật lộn tắm rửa xong rồi mặc quần áo đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!