Chương 136: Bảng vàng cống trà

Trans: Thuỷ Tích

Tiếng pháo vang trời còn chưa chấm dứt, đã có một đội ngũ chậm rãi đi từ một đầu khác của thôn tới. Đường Diệu Huy nhìn xuyên qua đội ngũ nghi thức phía trước tìm thấy bóng dáng Triệu Hằng trong đó, mà cùng hắn đi chính là một người đàn ông ăn mặc quan phục.

Chỉ nhìn thoáng qua một cái, Đường Diệu Huy đã vội vàng cúi đầu, đợi đội ngũ đi tới gần mới cung kính đón người vào trong thôn.

Hôm nay người dân thôn Trà Sơn đều mặc quần áo mới nhất trong nhà, đứng trước cửa nhìn theo đội ngũ trang nghiêm đi vào cửa thôn, lại thẳng về phía thôn Nam.

Mãi đến khi bóng dáng đội ngũ biến mất ở thôn Bắc, người dân mới đuổi theo từ xa xa, đứng trước cửa thôn Nam ngắm nghía việc trọng đại khó gặp được này.

Từ sáng sớm, Tống Vệ An đã bày bàn lễ vật trước cửa nhà, dẫn theo Ôn Nhạc và tụi nhỏ đứng ngoài cửa chờ. Mãi đến khi đội ngũ dừng trước cổng, ánh mắt đầu tiên Tống Vệ An đã nhìn thấy Triệu Hằng mặc một thân áo gấm màu tím, bên eo trước đây vẫn luôn đeo ngọc bội, lúc này đã đổi thành một cái lệnh bài viết hai chữ 'hoàng thương'.

Có thể thấy tâm trạng Triệu Hằng hôm nay rất tốt, tinh thần xán lạn cầm một cây quạt xếp phong độ nhẹ nhàng không khỏi làm Tống Vệ An nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp hắn.

"Tống thị Tống Vệ An thôn Trà Sơn, tiến lên nghe chỉ!" Tống Vệ An còn chưa kịp nhìn những người khác đã nghe thấy một người đàn ông giương giọng nói, vội vàng tiến lên một bước vén vạt áo lên, quỳ xuống hành lễ.

"Thảo dân Tống Vệ An tiếp chỉ!"

Động tác của Tống Vệ An tựa như một tín hiệu, người ở đây bao gồm toàn bộ người dân trước cửa thôn Nam cũng đồng loạt quỳ xuống, chờ đợi thánh chỉ của đương kim Thánh thượng nước Kì.

"Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu viết: Tống thị Tống Vệ An, thôn Trà Sơn, trấn Vân Thạch, huyện Liễu Hà, phủ Quỳnh Châu, tay nghề chế trà tinh xảo, ý tưởng độc đáo. Bạch trà lá kim trở thành cống trà ngự dụng, ban thưởng bảng vàng cống trà, hưởng vinh dự của thế gia cống trà. Khâm thử!"

"Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Toàn bộ người dân gom thành tiếng hô thật to, không ngừng vang vọng trong núi trà bao quanh. Đợi Tống Vệ An lấy lại tinh thần thì trên tay đã đang cầm một cái khay, đứng dậy mới nhìn rõ phía trên đặt một quyển thánh chỉ màu vàng, còn có một phần công văn cống trà cùng một tấm lệnh bài khắc hoa sơn trà.

"An đệ, ngươi nhìn xem đây là ai?" Triệu Hằng thấy Tống Vệ An nhận thánh chỉ xong vẫn đực người ra, cuối cùng không nhịn được mở miệng gọi người.

Tống Vệ An nghe vậy mới dời mắt khỏi thánh chỉ, ngẩng đầu nhìn người mặc quan phục trước mặt, "Mục đại nhân?"

Lần trước nhìn thấy Mục Dương Chấn đã hơn mười năm trước nhưng Tống Vệ An chỉ cần liếc mắt đã nhận ra người, chỉ hơi ngạc nhiên hắn sẽ đến thôn Trà Sơn tuyên đọc thánh chỉ.

"Sư phụ Tống, trí nhớ thật tốt." Tuy Mục Dương Chấn chỉ mới gặp Tống Vệ An một lần lại có cái nhìn rất không tồi về người này, khi nói chuyện với hắn thì sự nghiêm nghị trên mặt cũng giảm bớt một ít.

"Lần này cũng nhờ Mục đại nhân ra tay giúp đỡ. Mục đại nhân nể mặt vào tệ xá thưởng thức mấy chén trà." Tống Vệ An nghĩ tới hộ vệ lần này là mượn của người này, thành tâm mời.

Nhưng Mục Dương Chấn lại lắc đầu, "E rằng không được rồi. Ta còn phải trở về kinh báo cáo nhiệm vụ, đợi ngày khác có cơ hội nhất định sẽ đến nếm lá trà của sư phụ Tống."

Không phải Mục Dương Chấn không muốn nán lại lâu nhưng trừ hắn ra, phía sau còn có quan viên của phủ thành nữa.

"Nhớ đấy, nhớ đấy. Tống mỗ cung kính đón đại nhân bất kỳ lúc nào." Tống Vệ An cũng biết hắn có chức trách trong người không thể ở lâu được.

Mười mấy hộ vệ ở sân sau cũng đã chuẩn bị xong, đợi Mục Dương Chấn được một chúng quan viên vây quanh rời đi, họ cũng đi theo phía sau đội ngũ rời khỏi thôn Trà Sơn.

Đợi người đến tuyên chỉ đều rời đi, bảng vàng được dùng lụa đỏ gói lại cũng được người nâng vào trong, treo lên chính giữa nhà.

"Ngày mai Tống mỗ tổ chức tiệc tại nhà, mời bà con cùng tới chung vui." Tống Vệ An chắp tay nói với người dân còn chưa giải tán.

"Được, ngày mai phải đến ăn một bữa no nê mới được." Người dân nghe thấy Tống Vệ An tổ chức tiệc đều vui mừng vỗ tay tán thưởng.

Đợi người dân đều ai về nhà nấy, Tống Vệ An mới mời Triệu Hằng vào nhà chính nói chuyện, cùng vào còn có Đường Diệu Huy và Đường Thanh Thủy.

"Hộ vệ canh gác đều đã rời đi theo vị đại nhân kia rồi, về sau có phải chúng ta phải tìm thêm người để đảm bảo an toàn cho núi trà không?" Đường Diệu Huy thấy mười mấy người cao to vạm vỡ đã rời đi, hơi mang lo lắng ngồi xuống vội vàng hỏi Triệu Hằng.

"Trưởng thôn Đường cứ yên tâm, đã không sao rồi." Triệu Hằng nói rồi thấy Tống Vệ An cũng nghi hoặc nhìn mình mới cười giải thích, "Thật ra cống trà mỗi mười năm sẽ tổ chức tranh cử một lần, từ trước có rất nhiều sư phụ trà tham gia. Tuy nói thế gia cống trà đều rất kiêu ngạo, không xem sư phụ trà bình thường vào mắt nhưng lẫn nhau đều có hứa hẹn ngầm, cho dù có tranh đấu thế nào cũng không ra tay với cây trà, đây là điểm mấu chốt của cộng đồng các sư phụ chế trà."

"Vậy vì sao lần này lại có người đến gây sự ở thôn Trà Sơn?" Đường Thanh Thủy nghe Triệu Hằng nói vậy, không phục phản bác.

"Chuyện lần này chỉ là ngoài ý muốn. Cống trà ngự dụng lần trước thuộc về nhà họ Đoàn ở phủ Phúc Châu, chỉ là từ hai năm trước ông chủ Đoàn qua đời, tranh đấu giữa dòng chính vẫn liên miên không ngừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!