Chương 134: Không có phúc

Trans: Thuỷ Tích

Tống Vệ An không thể làm gì họ chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh, để tụi nhỏ có thể dựa vào mình chợp mắt một lúc. May mà đang là mùa hè, khí hậu oi bức nhưng ban đêm có gió núi thổi xem như cũng thoải mái.

Đường Thanh Thủy khuyên người nhà về trước mới đi đến ngồi xổm bên cạnh tảng đá Tống Vệ An đang ngồi, "Ôn Nhạc với tụi nhỏ không về ngủ à?"

"Họ không chịu về." Tống Vệ An nói rồi vỗ vai Đường Thanh Thủy, "Lần này là ta liên lụy tới ngươi."

"Nói cái này làm gì." Đường Thanh Thủy liếc Tống Vệ An, dù gì cái chết của người này cũng không liên quan tới họ, hắn chỉ cảm thấy đai lưng của mình còn trong miệng người nọ hơi ghê tởm thôi.

Lúc này những người dắt chó đi tuần tra cũng đã trở lại, nghe thấy người vừa bị bắt đã chết đều sợ nhảy dựng. Tống Vệ An nhờ Đường Thanh Thủy phụ Ôn nhạc trông chừng tụi nhỏ, tự mình gọi người canh gác đêm nay tới bàn chuyện.

"Tại sao thằng khốn này lại chết chứ? Xúi quẩy." Đường Thanh Thủy nghe Tống Vệ An nói gì đó với mấy người gác đêm ở cách đó không xa, vừa không khỏi thở dài.

Trong lòng Ôn Nhạc cũng vô cùng bất an. Đêm nay người này đột nhiên xuất hiện ở thôn Trà Sơn chắc chắn có liên quan tới cống trà, có phải cho thấy lá trà của Tống Vệ An đã tạo thành uy h**p với các thế gia khác hay không? Bây giờ mới giữa tháng sáu, cách ngày công bố còn hơn nửa tháng nữa cũng không biết chuyện thế này có còn phát sinh nữa hay không?

Bên phía Tống Vệ An, hắn trấn an mấy người gác đêm trước, lại bàn với họ đợi ngày mai người của nha môn đến thì họ nên nói với người ta thế nào.

Đợi lời khai của mọi người đã hợp nhau, Tống Vệ An cũng không dám thả lỏng, lại cùng mọi người dắt theo chó đi dạo một vòng, xác định không còn gì khả nghi mới trở lại dưới chân núi.

Lúc này đã là canh ba nửa đêm, mùa hè ngày dài hơn, không đợi bao lâu sắc trời cũng xuất hiện một tia sáng mỏng manh. Tống Vệ An nhìn mấy đứa nhỏ đang dựa vào nhau ngủ say, bất đắc dĩ lắc đầu, đi tới khuyên Ôn Nhạc, "Ngươi dẫn chúng về trước đi! Nếu còn buồn ngủ thì để chúng ngủ thêm một lúc, đợi tới trưa rồi đi học."

"Vậy còn ngươi?" Tuy Ôn Nhạc đau lòng bọn nhỏ nhưng vẫn không thể yên tâm Tống Vệ An được.

"Ngươi về bảo Tường ma ma làm mấy cái bánh bao mang qua đây, để mọi người ăn trước đã, đợi người của nha môn đến không biết còn phải bận tới khi nào." Tống Vệ An nói rồi kéo lấy tay Ôn Nhạc sang mân mê.

Động tác này tựa như mật hiệu giữa hai người, mỗi lần Tống Vệ An làm vậy, Ôn Nhạc cũng biết không có đường bàn lại, gật đầu đánh thức mấy đứa nhỏ bên cạnh.

Mấy đứa nhỏ ngủ mơ màng đã quên mất lời nói hùng hồn cha ở đâu thì chúng ở đó rồi, ngoan ngoãn bị Ôn Nhạc dắt về nhà ngủ bù.

Đợi Ôn Nhạc xách một rổ bánh bao tới, mỗi người đều ăn xong, cũng đã tới giờ, Lý Nhị và Lý Diệp Hưng cùng lên nha môn trấn trên báo án.

Sai dịch và người khám nghiệm tử thi của nha môn tới rất nhanh. Người khám nghiệm tử thi vừa đến hiện trường đã kiểm tra thi thể một lần, bộ đầu thì tiến hành vặn hỏi mỗi người có mặt. Bộ đầu của nha môn có quan hệ không tồi với Tống Vệ An và Đường Thanh Thủy, sau khi đến cũng không làm khó họ, chỉ theo lệ thường hỏi mấy vấn đề cần thiết rồi dẫn người đến chỗ người chết xuất hiện tối qua để điều tra.

Đợi bộ đầu thu tập manh mối đầy đủ, khám nghiệm tử thi cũng ra kết luận, "Người này chết vì trúng độc, trong móng tay của gã còn lưu lại một ít bột thuốc, loại độc này có tính ăn mòn, dược hiệu phát tác rất nhanh, chưa đến một canh giờ là khiến người trúng độc mất mạng rồi."

Dựa vào kết quả khám nghiệm tử thi, bộ đầu bước đầu đưa ra kết luận là người này tự sát, loại bỏ tình nghi bị giết. Mọi người có mặt nghe thấy vậy đều nhẹ nhàng thở ra, tuy cái chết của người này không liên quan tới họ nhưng không phải nghe loại kết quả khiến người ta vẫn luôn nơm nớp lo sợ.

Mà thân phận của gã đàn ông này vẫn chưa thể xác định, chỉ có thể kết luận không phải người trấn Vân Thạch, xác chết cũng được người nha môn mang đi.

Đợi người nha môn rời đi, chuyện ngoài ý muốn tối qua mới xem như kết thúc. Đường Thanh Thủy còn chưa kịp nói vài câu với Tống Vệ An thì đã có tiểu nhị vào thôn tìm hắn, nói là quán cơm ở thị trấn xảy ra chút chuyện phải hắn tới giải quyết. Đường Thanh Thủy nghe xong chỉ có thể chào hỏi Tống Vệ An một tiếng rồi vội vã rời đi.

Tống Vệ An về đến nhà không bao lâu đã có mấy người tới xin dừng công việc gác đêm, ngay cả một nhóm khác cũng có không ít người không muốn làm nữa, Tống Vệ An không thể ép buộc người ta chỉ có thể thanh toán tiền công cho họ.

Nghĩ đến chỉ còn lại có mười hai người, Tống Vệ An và Đường Diệu Huy đều rất đau đầu, ngay lúc hai người đang bàn vấn đề canh gác tiếp theo thì bên ngoài đã có tiếng vó ngựa truyền tới.

Tống Vệ An và Đường Diệu Huy nhìn nhau, khó hiểu đi tới cửa nhìn xem. Ôn Nhạc nghe tiếng cũng từ trong nhà đi ra, mới vừa đi đến bên cạnh Tống Vệ An đã thấy khoảng mười người đàn ông cao to vạm vỡ cưỡi ngựa đi theo phía sau xe ngựa dừng lại trước cửa nhà.

"Là Khởi ca?" Nhìn thấy chiếc xe ngựa chuyên dùng để đưa rước bọn nhỏ của Lâm Thư Khởi, còn có thầy Ân dạy võ đánh xe, Ôn Nhạc cũng khó hiểu theo.

Lâm Thư Khởi vén rèm bước từ trên xe ngựa xuống, chào hỏi với mọi người một câu rồi mới nói, "Tướng công gửi thư bảo bọn ta đến ở nhờ nhà các ngươi một thời gian."

Người đàn ông đi đầu cũng nhảy từ trên lưng ngựa xuống, đi đến trước mặt Tống Vệ An, "Xin hỏi vị này chính là sư phụ Tống Vệ An phải không?"

"Đúng là tại hạ." Tống Vệ An thấy một người đàn ông cao to vạm vỡ khi mở miệng lại lịch sự nho nhã như thế, vội vàng chắp tay trả lời.

"Đây là thư và lệnh bài của ông chủ Triệu gửi cho ngài, anh ấy nói người nhìn thấy sẽ tự hiểu."

Tống Vệ An nhận lấy thư và lệnh bài mà người đàn ông đưa, nhìn thấy hai chữ Thính Phong trên lệnh bài lập tức hiểu rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!