Chương 5: (Vô Đề)

Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên Trình Hoài Thứ đối mặt với tình huống đột xuất như vậy nên có phần không biết phải xử lý thế nào.

Trong quân đội mọi người đều nói rằng dù máu có chảy, mồ hôi có rơi cũng không rơi nước mắt. Bước đầu tiên là phải học cách phục tùng, vì vậy anh không hề kiêng nể khi huấn luyện người khác.

Nhưng bây giờ, trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nức nở kìm nén đã lâu của cô khiến anh không thể nào làm ngơ được.

Có thể thấy cô không muốn nói ra lý do bị thương ở chân, Trình Hoài Thứ đương nhiên sẽ không tiếp tục truy hỏi.

Một lúc lâu sau anh khẽ thở dài, tiếp tục dỗ dành: "Đừng khóc nữa, được không?"

Đường Ninh kìm nén cảm xúc trào dâng như vỡ đê, cô có chút xấu hổ ngước mắt quan sát cảm xúc của Trình Hoài Thứ.

Cô suýt chút nữa nghĩ rằng sau khi cô khóc xong anh sẽ đuổi cô ra khỏi phòng.

Vậy mà không hề?

Khóe mắt cô ửng đỏ, vết nước mắt khô lại vẫn còn đọng trên khuôn mặt, có chút đáng yêu lại có chút đáng thương.

Hai người im lặng vài giây, Đường Ninh mới phản ứng lại được, thấy thật mất mặt hận không thể đào một cái hố trong phòng để chui xuống để Trình Hoài Thứ có thể nhanh chóng quên đi chuyện này.

Đường Ninh suy nghĩ một lúc mới mở miệng: "Chú Trình… Thực ra, bình thường cháu không hay khóc đâu."

Vừa rồi cô như vậy Trình Hoài Thứ có thấy phiền không?

Cô không biết, nhưng ít nhất cô vẫn muốn cứu vãn chút hình tượng.

Trình Hoài Thứ thầm nhếch mép, vẫn là vẻ mặt hờ hững đáp lại: "Biết rồi, đồ mít ướt."

Đường Ninh: "…" Thôi, coi như lời giải thích của cô là chữa cháy vậy.

Bây giờ vết thương trên chân cô đã được bôi thuốc, ở lại đây cũng kỳ.

Sau khi bôi thuốc xong, vết thương đau rát dữ dội trước đó đã dịu đi nhiều.

Điều hòa trong phòng thổi vào đầu gối mát lạnh.

Đường Ninh chống vào lưng ghế, cố gắng đứng dậy tiện thể quan sát căn phòng của Trình Hoài Thứ.

Trước đây cô đã đi ngang qua nhiều lần nhưng chưa bao giờ vào.

Cũng không khác mấy so với tưởng tượng của cô, căn phòng chủ yếu theo phong cách tối giản, không có nhiều đồ đạc nhưng mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, đặc biệt là chăn xếp như khối đậu phụ vậy.

Trình Hoài Thứ kiềm chế và trầm tĩnh giống như những người lớn tuổi trong gia đình dặn dò: "Mang thuốc về, nhớ bôi mỗi ngày."

"Vâng." Đường Ninh ngoan ngoãn nhận lấy, tay trên mép bàn vừa nhấc lên, mới phát hiện đã làm rơi thứ gì đó.

Bị thương rồi, bây giờ cô chỉ cần cong đầu gối là đau nhưng lại nghĩ đến việc Trình Hoài Thứ không nhìn thấy nhặt đồ còn bất tiện hơn đành phải cúi người xuống nhặt.

Đó là một tấm thẻ căn cước của Trình Hoài Thứ.

Đường Ninh cuối cùng cũng biết hai chữ đằng sau tên anh viết như thế nào, cũng đã nhìn thấy tuổi của anh.

Năm nay hai mươi tư tuổi cũng xêm xêm tuổi Trình Triệt.

Nhưng cô lại phải gọi một người là anh, một người là chú.

Thật không công bằng chút nào nhưng cách biệt thế hệ quá xa cũng chẳng còn cách nào khác.

Trình Hoài Thứ cảm nhận được sự ngây người trong chốc lát của cô: "Sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!