Chương 40: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Đường Ninh tiếp tục biên đạo cho học sinh lớp 4/2 tại trường tiểu học Minh Nghi.

Sau một ngày tiếp xúc, các em học sinh đã quen thân với cô và Hạ Đào, thái độ cũng gần gũi hơn nhiều.

Cậu bé trai một thân bùn đất bẩn thỉu hôm qua hôm nay đã mặc một bộ đồng phục màu xanh da trời, nở nụ cười với cô: "Cô Đường Đường, chào buổi sáng."

Trước khi đến, Đường Ninh đã tìm hiểu về tình hình của cậu bé thông qua cô giáo Diệp.

Nghe nói cha của cậu bé trước đây lái máy b** ch**n đ** đã hy sinh, vì vậy cậu luôn sống khép mình, không hòa đồng với mọi người.

Trong lớp có trẻ em bắt đầu cô lập cậu bé, hai bên còn đánh nhau vài lần.

Cô âm thầm đi đến thị trấn mua một số đồ dùng học tập và đồ chơi mà các bé trai ở độ tuổi này thích, nghĩ rằng khi đó có thể đến thăm nhà cậu bé cùng cô giáo Diệp.

Cô giáo Diệp ôn hòa nói: "Tôi đã tìm một sĩ quan ở quân khu hiểu rõ về hoàn cảnh gia đình của cậu bé, chúng ta có thể cùng nhau đến đó."

Đường Ninh tất nhiên không có ý kiến gì: "Được ạ."

Ai ngờ, sĩ quan mà cô giáo Diệp nói đến lại chính là Trình Hoài Thứ.

Ánh mắt người đàn ông kiên định, không hề ngạc nhiên khi cô xuất hiện, như thể đã biết trước vậy.

Anh cười rất nhạt, chào hỏi: "Bên này."

Đường Ninh cũng theo cô giáo Diệp lên xe một cách mơ hồ.

Nghĩ lại thì đội đột kích không quân mà Trình Hoài Thứ tham gia có thể được coi là lực lượng đặc nhiệm, anh đã làm lính nhiều năm như vậy, đồng đội của anh hẳn là không ít.

Cô giáo Diệp ngồi ở ghế sau, bản năng của một người giáo viên khiến cô chủ động chia sẻ về tình hình của học sinh: "Thực ra đứa trẻ này học cũng chăm chỉ, chỉ là không thích giao tiếp với mọi người, đối với các bạn nhỏ khác cũng rất hung dữ."

"Tôi nghe nói sau khi cha cậu bé mất, mẹ cậu bé cũng không tái giá, chỉ là bệnh rất nặng, luôn nằm dưỡng bệnh ở nhà, sau khi nghe được tin tôi cũng không đến thăm, các anh đến rồi, chuyến đi này của tôi mới không giống như một sự quấy rầy đột ngột."

Đường Ninh khựng lại, cô đột nhiên nhớ đến An An và mẹ cô bé.

Thật đau lòng nhưng không thể thay đổi được gì.

Mẹ của cậu bé rất khách sáo với họ, sau khi nhiệt tình rót nước pha trà, bà ấy ngồi dậy với vẻ mặt tái nhợt trò chuyện với họ.

Sau một hồi trò chuyện, Đường Ninh lặng lẽ đặt những món quà thăm hỏi đã mang theo lên tủ trong nhà cậu bé.

Trước khi đi, cậu bé đuổi theo, ánh mắt ngoan cố và kiên định, thở hổn hển nói: "Chú Trình, sau này cháu có thể đến đội đột kích của chú để làm không quân không ạ?"

Trình Hoài Thứ xoa đầu cậu bé, giọng điệu hào sảng: "Chờ cháu lớn thêm chút nữa, hãy nhập ngũ."

Cậu bé bất lực cúi gập lưng, nói rất nhỏ: "Nhưng mẹ cháu không muốn cháu đi lính……."

Sau khi chồng mất, không người mẹ nào muốn con trai mình lặp lại vết xe đổ của cha.

Đường Ninh từ từ ngồi xổm xuống, đưa mắt nhìn ngang tầm với cậu bé, "Cho dù sau này con có đi lính hay không thì cũng phải trở thành một người đàn ông đích thực, bảo vệ mẹ mình, được không?"

Nói xong, ánh mắt cô sáng lấp lánh, đưa ngón út ra, ý là muốn móc ngoéo với cậu bé.

Cậu bé thu lại sự hung hăng toàn thân, khuôn mặt tràn đầy sức sống, đáp: "Dạ được."

Ánh sáng rọi xuống mái tóc dày của cô, đôi lông mi cong, đầu gối co lại vì ngồi xổm, giống như một con cún nhỏ đang ngoan ngoãn cuộn mình.

Lúc này thật đẹp khiến người ta không nỡ phá hỏng.

Trên thực tế, lúc móc ngoéo với cậu bé, Đường Ninh đã nghĩ đến khoảnh khắc cô cầu nguyện cho Trình Hoài Thứ tại chùa Quy Nguyên ở Giang Thành cách đây vài năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!