Chương 8: (Vô Đề)

Nước lẩu sôi sùng sục, Trình Bạc Hàn thả mấy loại nấm vào, trong lúc chờ thì hắn đưa đĩa bánh củ cải sợi sang, ngắm Văn Nhạc Tri ăn từng miếng nhỏ thật từ tốn.

Đợi cậu ăn hết miếng bánh củ cải thì nấm cũng chín, Trình Bạc Hàn cầm muôi múc một bát nhỏ, tiếp tục đẩy qua phía Văn Nhạc Tri.

Văn Nhạc Tri không nghĩ nhiều là sao Trình Bạc Hàn biết khẩu vị của mình, húp xong nguyên bát canh nóng mới cảm giác linh hồn chấn động suốt buổi đã quay về đúng chỗ.

Trong phòng riêng chỉ có hai người họ, Trình Bạc Hàn ngồi ngay sát cạnh cậu, chiếc bàn 6 người không to lắm, nên cả hai ngồi chụm vào nhau cũng không quá lạ lùng. Văn Nhạc Tri không hề biết trước khi họ đến nơi phục vụ đã phải đổi chiếc bàn 12 người gốc ở đây đi.

Hai người im lặng ăn uống, nồi nước lẩu bốc hơi nóng ùng ục, mùi nấm thơm nức tỏa ra khắp phòng. Trình Bạc Hàn cởi áo vest, mặc áo sơ mi trắng từ lúc chụp ảnh, tay áo vén lên để lộ đường nét cơ bắp mạnh mẽ ở cánh tay. Gương mặt thấp thoáng ẩn hiện giữa lớp sương trắng, vẻ lấn át lạnh nhạt thường ngày mờ nhòa đi, trông lại có vẻ hiền hòa vô hại thế nào.

Có lẽ trước kia trong lòng Văn Nhạc Tri người này hiền hòa vô hại thật. Thành ra khi trở mặt đột ngột, sự phản cảm đáng sợ mới càng sắc bén.

Cơm nước xong xuôi, Trình Bạc Hàn đưa Văn Nhạc Tri về nhà. Về đến cửa Trình Bạc Hàn xuống xe, nhìn theo đối phương vào trong, tới khi khuất tầm mắt hẳn mới quay trở lại xe.

Hình ảnh bước chân rời đi vội vã như tránh né ôn thần của Văn Nhạc Tri vụt qua trước mắt, trước khi vào nhà cậu còn buộc phải gồng cơn bất an, cúi mình nói với Trình Bạc Hàn một câu: "Cảm ơn anh đã chở em về ạ."

Giọng điệu lễ phép chuẩn mực theo bản năng mà chính cậu chẳng ý thức được, dĩ nhiên cậu cũng chưa nhận ra có phải cái người đang chở cậu đây đưa cậu về xong là mọi việc an lành, sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trong đời cậu nữa đâu chứ.

Thực sự là đáng yêu điên lên được!

Khóe môi Trình Bạc Hàn cong thành nụ cười, giúp ngũ quan vốn anh tuấn của hắn sống động hẳn lên. Ngón tay đang thả rũ bên chân khẽ vân vê, hắn nhắm mắt hít thở sâu mấy hơi mới kìm được cơn bốc đồng muốn quay đầu kéo Văn Nhạc Tri về xe lại.Đại học Y nằm ở khu trung tâm tấc đất tấc vàng của Nguyên Châu, là ngôi trường trăm năm lâu đời có tiếng trong nước, mấy năm nay các vùng xung quanh phát triển nhanh chóng, trường xây thêm cơ sở mới trong làng đại học nằm phía tây bắc Nguyên Châu, toàn bộ sinh viên đều chuyển sang đó, nghiên cứu sinh và một phần phòng thí nghiệm thì vẫn giữ lại khuôn viên cũ.

Đã 2 tuần rồi Văn Nhạc Tri không đi học, cậu xin giáo viên hướng dẫn cho nghỉ, lấy lý do bị lây bệnh cảm sau khi về từ nước D. Vậy nên chờ cậu quay lại phòng là Hà Yến quan tâm hỏi ngay cậu đã khỏi chưa. Văn Nhạc Tri đáp qua loa là khỏi rồi, bắt đầu bật máy tính xử lý chỗ bài tập tích tụ trước đó.

Kí túc của nghiên cứu sinh là dạng phòng 2 người, Văn Nhạc Tri với Hà Yến ở cùng phòng, tương đối thân thiết. Vé vào cửa tham dự diễn đàn ở nước D lần này cũng nhờ chính Hà Yến lấy được. Vốn dĩ có 2 vé, nhưng trước hôm khởi hành nhà Hà Yến gặp ít việc, cậu ta phải hủy kế hoạch nên Văn Nhạc Tri đi một mình, chuyện xảy ra sau đó thì Văn Nhạc Tri không muốn hồi tưởng nữa, nhưng từ đó đến nay cậu vẫn thầm nghi vấn trong lòng.

Văn Nhạc Tri tìm cơ hội thích hợp hỏi thử Hà Yến xem 2 chiếc vé ấy ở đâu mà ra.

"À, có đối tác làm ăn của ba tao cho đấy, thấy bảo tao học ngành này nên tiện giúp thôi." Nhà Hà Yến kinh doanh xuất nhập khẩu, gia cảnh khấm khá, cũng có làm ăn với bên nước D, có cách lấy được vé cũng rất bình thường.

Văn Nhạc Tri đã hình dung ra phần nào. Thực ra cậu cũng ngờ ngợ từ trước là Trình Bạc Hàn cố tình dẫn dắt cậu, chỉ không nghĩ đối phương đã duỗi tay tới tận chỗ bạn cùng phòng mình, xem như nhọc lòng tốn công. Cũng chính vì thế nên lúc đi nước D Văn Nhạc Tri mới hoàn toàn yên tâm bình thường.

"Tối nay ăn chung, có đi không?" Hà Yến lắc lư điện thoại, cắt ngang dòng suy nghĩ của Văn Nhạc Tri.

"Ăn chung gì cơ?"

"Có danh sách ra nước ngoài khảo sát rồi, hội đàn anh Lâm mời, mình cũng ghé chúc mừng chút." Hà Yến nói.

Nghe lý do vậy Văn Nhạc Tri gật đầu, bày tỏ mình không ý kiến khác.

Chuyên ngành Văn tự cổ của đại học Y rất nổi tiếng, bởi giảng viên hướng dẫn Trang Mục là chuyên gia văn tự cổ xuất sắc hàng đầu trong nước. Ông không nhận quá nhiều học trò, chỉ tầm 7 8 người, đều phải do chính tay ông lựa chọn cực kì kĩ lưỡng. Đối tượng nghiên cứu chủ yếu của ngành là văn kiện tài liệu được khai quật, bao gồm chữ giáp cốt thời Ân Thương, chữ khắc trên đồ đồng xanh thời Tây Chu – Xuân Thu, chữ vải lụa thẻ tre thời Chiến quốc – Tần Hán v.v.

Nghiên cứu văn tự cổ cần có kiến thức tổng hợp nhiều ngành như cổ văn tự học, khảo cổ, cổ văn hiến học, lịch sử học…, quá trình bồi dưỡng nhân tài lâu dài. Khá ít người theo học môn này và làm ngành này, trong phạm vi toàn quốc cũng chỉ có tầm 2 300 người đang tham gia các nghiên cứu liên quan, từng có thời đây được xem là ngành "đìu hiu thất truyền".

Yêu cầu nhận học trò của Trang Mục nghiêm khắc có tiếng. Muốn trở thành học trò ông không chỉ cần có khả năng lý luận, phương pháp tương ứng mà còn phải sở hữu mức "giác ngộ" nhất định, bởi lắm người có khi cả đời còn chẳng nhận dạng được mấy chữ.

Nói cách khác, muốn nghiên cứu văn tự cổ cần đủ bộ may mắn năng khiếu và chịu khó, thiếu một thôi cũng không được, mà Văn Nhạc Tri thì vừa khéo tích hết cả 3 mục luôn. Vậy nên trong lứa nghiên cứu sinh thạc sĩ Trang Mục mới tuyển, có thể gọi Văn Nhạc Tri là đứa học trò ông xem trọng nhất. Chưa kể nhà Văn Nhạc Tri còn khá giả, đây cũng là điều kiện quan trọng để tập trung làm nghiên cứu.

Đợt học năm 4 Văn Nhạc Tri thuộc nhóm ưu tú được tiến cử miễn thi, tốt nghiệp cử nhân rồi lên thẳng thạc sĩ, Trang Mục từng đánh giá cậu là học trò "có khả năng thành chuyên viên rất lớn". Các bạn cùng khóa cậu lẫn đàn anh đàn chị hơn mấy khóa đều biết việc này, vậy nên luôn sẵn lòng giao lưu làm quen với cậu. Dù trông Văn Nhạc Tri tương đối hướng nội nhưng mọi người cùng nhau tụ họp thì nhất định vẫn sẽ rủ cậu đi cùng.

Bữa ăn chung buổi tối chọn ở một quán ngoài trường. Văn Nhạc Tri nhắn tin cho Văn Sơ Tĩnh bảo tối nay mình ở lại kí túc. Hồi đại học cậu không ở kí túc, lên thạc sĩ năm đầu thì phần lớn thời gian ở trường cho tiện học hành, chỉ về nhà vào cuối tuần.

Văn Sơ Tĩnh trả lời một câu "Biết rồi", sau đó thì tùy cậu.

Trước tin nhắn từ Văn Sơ Tĩnh còn có một tin đã đọc chưa trả lời nữa, là tin Trình Bạc Hàn gửi lúc 3 giờ chiều hỏi cậu về trường chưa, đang làm gì thế.

Tuy Văn Nhạc Tri chưa trả lời nhưng dòng tin này vẫn quấy nhiễu tinh thần cậu lao xao cả chiều.

Mấy hôm trước họ đăng kí kết hôn xong, trên đường đi ăn Trình Bạc Hàn đã nói, "Sau này mọi việc đi lại em đều phải báo cáo, tôi sẽ không hạn chế em nhưng phải cho tôi biết trước." Trình Bạc Hàn còn nhắc, "Miễn em nghe lời, tôi sẽ không can thiệp vào những chuyện khác của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!