Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy

1.

Năm 12 tuổi Trình Bạc Hàn đổi tên họ gia nhập nhà họ Trình. Trình Bỉnh Chúc rất xem trọng sự kiện này, bày tiệc mười mấy bàn tại nhà để kỉ niệm.

Rất đông người tham dự mang theo những món quà chọn lựa kĩ lưỡng, nói những lời chúc mừng tốt lành, chủ khách chung vui.

Thiếu niên 12 tuổi đã bắt đầu trổ mã, vóc dáng gầy gò song rất cao, mặc bộ vest may riêng, thắt cà vạt, hiếm khi cười. Sẽ luôn có người đến bắt chuyện với cậu, trò chuyện khách sáo như giữa người lớn với nhau. Cậu thấy phiền phức, nhưng khi đó cũng đã che giấu kín kẽ lắm rồi.

Một phụ nữ bước tới gần chào hỏi cậu. Trình Bạc Hàn đã quên mất gương mặt người phụ nữ ấy, chỉ nhớ nụ cười của cô cực kì dịu dàng, giọng nói chuyện cũng không hề lấp ló ý đồ hóng hớt ẩn sâu hay loáng thoáng thương hại gì cả.

Người phụ nữ dúi một bé con trắng muốt vào tay cậu, bảo đây là con trai cô.

"Vừa nãy bé Nhạc cứ ì xèo đòi cháu bế, cháu chơi với em trai một lúc có được không?" Ánh mắt người phụ nữ có vẻ mong mỏi khẩn thiết, sợ cậu từ chối nên giải thích thêm, "Không biết thằng bé làm sao mà hôm nay ra khỏi nhà thôi đã khóc quấy liên tục, cũng chẳng chịu ăn mấy miếng nữa. Lúc nãy trông thấy cháu ở đằng xa kia là đòi chạy sang."

Hình như để kiểm chứng lời mẹ mình nói, bé con duỗi tay ra ôm lấy cổ Trình Bạc Hàn vô cùng đúng lúc, bi bô gọi một tiếng "Anh" đầy non nớt.

Bé trai 2 tuổi vẫn còn đang mặc bỉm, phần dưới chiếc áo khoác ngoài thùng thình phồng lên một cục tròn vo. Trình Bạc Hàn bế bé, nghe thấy bé nói lè nhè dính chữ: "Anh ơi… da ngoài chơi."

Trong vườn hoa có chiếc giỏ xích đu, Trình Bạc Hàn bế bé con sang đó, ngồi lên trước rồi đặt bé con vào cạnh mình.

Em bé nằm sấp trên chân Trình Bạc Hàn ngửa đầu, duỗi cái tay mũm mĩm ra túm lấy chiếc cà vạt màu đen trước ngực cậu.

"Làm gì đấy!" Trình Bạc Hàn giữ tay bé con lại, giọng có phần mất kiên nhẫn.

Bé con ngớ ra, phân biệt được biểu cảm trên gương mặt Trình Bạc Hàn là biểu cảm không vui bèn méo xệch miệng, viền mắt đỏ hoe.

Trình Bạc Hàn phát hiện mình không thể nghiêm mặt nói chuyện được nữa, đành tháo cà vạt ra nhét vào tay em bé.

Em bé chùi nước mắt, nín khóc cười toe.

Bé con chơi với chiếc cà vạt nghiêm túc vô cùng, ngoan ngoãn không khóc không quấy. Mắt bé vừa sáng vừa tròn, môi đầy đặn, chơi một lát lại cười với Trình Bạc Hàn, hai cái tay nhỏ xinh mập mạp sờ lên mặt Trình Bạc Hàn.

Trình Bạc Hàn kệ cho bé sờ. Bé con thấy chưa đủ, bỗng nhiên nhét cả tay vào miệng cậu.

Trình Bạc Hàn phải nhả tay em bé ra, nghiêm túc nói lý với bé: "Chưa rửa tay, không được thò vào miệng."

Bé con bật cười khanh khách, lại cho tay vào miệng mình tiếp. Trình Bạc Hàn lấy tay bé ra ngay: "Thò vào miệng mình cũng không được nốt."

Một lúc sau Trình Bạc Hàn hỏi bé: "Bé tên là gì?"

"Nhạc Chuy." Bé con đáp.

"Anh ơi," Bé con nhíu mày lại, ưỡn ẹo chỉ vào quần mình, "Nóng ghê."

Trình Bạc Hàn sờ thử lớp quần, chưa đi tè, nhưng trời nắng nóng thế này mặc bỉm chắc chắn sẽ khó chịu. Cậu không nghĩ nhiều, xé hai bên chiếc bỉm em bé, lấy ra vứt vào thùng rác cạnh đó.

Nhạc Chuy lập tức thấy người mình nhẹ tênh như cánh én, bé vịn vào cánh tay Trình Bạc Hàn đứng dậy, nhấc cái chân ngắn cũn cỡn trèo lên người Trình Bạc Hàn.

Chiếc ghế mây đung đưa, Trình Bạc Hàn sợ em bé bị ngã phải ôm bé chặt hơn.

Chơi với Nhạc Chuy được tầm nửa tiếng, Trình Bạc Hàn bế bé quay vào sảnh tiệc. Quả nhiên vừa đi tới cửa đã bắt gặp mẹ em bé đang đứng ngó ra phía này.

Nhìn thấy cả hai bước sang người phụ nữ bèn mừng rỡ tiến lên đón, đầu tiên là cảm ơn Trình Bạc Hàn đã trông con giúp, sau đó cô duỗi tay định bế bé về.

Nhạc Chuy ôm lấy cổ Trình Bạc Hàn, không muốn cho mẹ bế: "…Chơi với anh cơ."

Mẹ bé cũng bật cười, nhéo má em bé: "Thích anh vậy cơ à!"

"Cô ơi," Trình Bạc Hàn xốc Nhạc Chuy lên cho vững, "cháu chơi với em thêm lúc nữa vậy ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!