Chuyến du lịch tháng 8 không đi được cùng nhau, Hà Yến bị Văn Nhạc Tri cho leo cây, tức tối cực kì. Sang tháng 1 năm sau, hai người bèn bàn nhau đi trượt tuyết.
Văn Nhạc Tri chuẩn bị tinh thần sẵn cho Trình Bạc Hàn từ rất sớm, Trình Bạc Hàn thể hiện cực kì rộng lượng, bảo: "Muốn đi đâu cũng được hết."
Sau đó mọi thứ bình thường, đến hôm trước ngày lên đường thì Trình Bạc Hàn bắt đầu nổi nóng lên cơn vô cớ, song ở nhà hắn sẽ không bộc lộ ra, cực kì kiềm chế, chỉ có lúc đi họp vì đúng một bản báo cáo có lỗi sai mà bực bội ném bút. Chiếc bút máy màu chàm bị quăng đi vỡ cả ống mực.
Mọi người đều nín bặt im thin thít, có người bạo dạn hỏi thăm Lộ Tân là xảy ra chuyện gì à, Lộ Tân bình tĩnh báo cho họ một tin xấu: "Trạng thái này chắc phải kéo dài tầm 1 tuần."
—— 1 tuần nữa Văn Nhạc Tri mới về.
Buổi tối trước hôm đi, nửa đêm Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn đánh thức. Cậu buồn ngủ gà gật lắm rồi, mai còn phải ra sân bay đúng giờ, đùn đẩy trốn ra mép giường. Đã dùng cả tay cả chân mà vẫn bị Trình Bạc Hàn chiếm lĩnh ưu thế chỉ trong chốc lát.
Cậu buộc phải thực hiện nghĩa vụ bạn đời, bị lật qua lật lại giày vò, còn bị ép nói những câu th* t*c, cổ với xương quai xanh bị cắn đau nhói, cuối cùng không chịu nổi nữa phải bật khóc, lên án đầy đáng thương: "Trình Bạc Hàn, anh là chó à?"
Trình Bạc Hàn mặc kệ cậu, động tác không hề gián đoạn.
Sáng sớm hôm sau Văn Nhạc Tri ngồi dậy với đôi mắt gấu trúc thâm quầng. Vali đã thu dọn sẵn, xách lên là đi thôi. Cậu không vội vàng gì, thong thả ngồi xuống ăn sáng.
Trình Bạc Hàn ngồi đối diện cậu, múc canh cho cậu, cầm sandwich vừa nướng nóng hổi đặt vào tay cho cậu, trong lúc đó thì lẳng lặng âm thầm quan sát cậu mấy lần liền.
"Em vẫn đi được, đi xa không thành vấn đề, cũng không có chuyện mệt quá đổi lịch đâu." Văn Nhạc Tri cắn một miếng sandwich gấp đôi phô mai dày cộp, sự thỏa mãn về mặt vị giác tạm thời xoa dịu bớt chút ít nhức nhối trên cơ thể.
Dĩ nhiên Trình Bạc Hàn sẽ không thừa nhận, nhưng lời hắn định nói bị Văn Nhạc Tri giành nói trước mất rồi, chỉ biết vặn vẹo cái mặt.
Buổi sáng có cuộc họp quan trọng đã xếp lịch từ trước không tiện thay đổi, Trình Bạc Hàn đành để A Uy chở Văn Nhạc Tri ra sân bay. Hai người chào tạm biệt nhau ở cửa, trước khi lên xe Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn chộp vai kéo lại hung hăng véo má thêm mấy phát.
"Gọi video mỗi tối, đi đâu phải nói, đừng ăn linh tinh ngoài đường, người lạ bắt chuyện đừng có để ý quá làm gì." Trình Bạc Hàn mặt mũi vô cảm nói hết rồi bồi thêm một câu vào cuối, "Không phải anh hạn chế em, chỉ muốn đảm bảo em an toàn thôi."
"Ừm ừm." Văn Nhạc Tri vội gật như giã tỏi, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời giúp áp bớt ngọn lửa trong lòng Trình Bạc Hàn.
Cậu ngồi lên xe, hạ cửa sổ xe xuống, gác cằm lên cửa kính, lúc chuẩn bị xuất phát thì ngẩng đầu nhìn Trình Bạc Hàn bảo: "Mấy cái anh nói em nhớ hết rồi, còn gì nữa không? À quên nữa, chỗ mặc quần đùi và áo may ô cũng không được để người ta động vào ha."
Cậu nói rất bóng gió đâm thọt, A Uy ở trước suýt thì phọt cười.
Sau đó Văn Nhạc Tri vỗ một cái lên lưng ghế trước, A Uy nhấn ga vọt đi mất trước khi Trình Bạc Hàn kịp lên cơn.
Bụng dạ Văn Nhạc Tri chẳng vướng bận tâm sự gì, chơi bời rất thoải mái. Trượt tuyết trượt băng ngắm điêu khắc băng, ăn kem que trong gió rét -35oC, vui quên lối về.
Có một hôm buổi tối cả hai đang nằm nhạt nhẽo trong phòng khách sạn, không hiểu Hà Yến nghe nói ở đâu bảo dưới tầng có khu nhà tắm suối nước nóng. Cả hai đi chơi mấy hôm, trải nghiệm hết các loại đặc sản địa phương rồi, chỉ chưa đi tắm nước nóng nữa thôi.
"Tao nghe bảo vừa ngâm nước nóng còn vừa được xem biểu diễn, hay ho cực, mình đến đấy thử xem thế nào!" Ánh mắt Hà Yến ngập tràn mong đợi.
Sao mà Văn Nhạc Tri từ chối cho được.
Hai người mới xông thẳng xuống tầng.
Thử một lượt từ kì cọ, massage, bể sục, Văn Nhạc Tri chưa đến chỗ như này bao giờ, đúng thật là mở mang tầm mắt. Tuy nửa kia của cậu là đàn ông song cậu vô cảm trước các nam giới ở trần khác, không thấy xấu hổ là mấy, cũng không đến nỗi ngại ngùng.
Hai người ngâm xong xuôi đều thấy thấm mệt, đang định đi về thì một anh trai mày rậm mắt to cạnh đó bỗng nhiên gọi cả hai bảo: "Cậu em, trông cái là biết hai cậu ở vùng khác đến, đừng đi vội, chốc nữa còn có màn hoành tráng hơn ở cuối đấy!"
Nghe vậy cả hai mới nghĩ tốn tận hơn trăm tệ mỗi người cơ mà, kiểu gì kiểu phải ở lại chơi hết các tiết mục rồi hẵng đi chứ.
Cuối cùng các tiết mục phần sau cũng mở màn, Văn Nhạc Tri và Hà Yến chọn một góc ghế sofa thư thái nằm ra, xem hai người biểu diễn ở sân khấu nhỏ đằng trước.
Hai người này vừa nói vừa hát, rồi nhảy múa nữa, tuy Văn Nhạc Tri không nghe hiểu hết lời thoại họ nói nhưng trở ngại này cũng không thể ngăn cậu cười theo ha hả.
Đang tung tăng thì Trình Bạc Hàn gọi video tới.
Văn Nhạc Tri ấn nghe, thì thầm nói mấy câu rồi livestream tại chỗ khoe với hắn luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!