Kể cả Văn Nhạc Tri đã trốn tiệt trong nhà đóng cửa chôn chân vô cùng tiêu cực, những gì phải đến vẫn cứ đến không muộn một giây.
Ngay tối hôm về cậu đã không ngủ được ngon, cứ mở mắt thao láo nghĩ ngợi loạn xạ, nghĩ về một tuần mình bị nhốt, nghĩ về gương mặt rõ ràng đang cười mà lại khiến người ta khó lòng nhìn thấu của Trình Bạc Hàn. Mất ngủ thì dậy luyện chữ, viết chữ giáp cốt vào sổ phác họa, hoặc là ghi chép văn cổ.
Đêm hôm mất ngủ, ban ngày ngủ mê ngủ mệt. Một hôm buổi trưa dì lên tầng gõ cửa, khẽ khàng gọi tên cậu, mãi tận 10 phút sau cậu mới rề rà ngồi dậy khỏi giường.
Văn Nhạc Tri xuống nhà thấy Trình Bạc Hàn đang ngồi trong phòng khách, không hề bất ngờ. So với vẻ thong thả bình thản của Trình Bạc Hàn thì sắc mặt Văn Sơ Tĩnh bên cạnh khá tệ, nghĩ cũng đủ biết quá trình nói chuyện không hài lòng lắm.
Văn Nhạc Tri bóp lòng bàn tay, cố gắng điều chỉnh biểu cảm sao cho trông mình điềm tĩnh hơn.
Cậu đi men theo cầu thang xuống, tầm mắt Văn Sơ Tĩnh lẫn Trình Bạc Hàn đều tập trung cả vào cậu. Vì vừa mới tỉnh ngủ nên gương mặt Văn Nhạc Tri hơi lờ đờ, trùng hợp lại lấp l**m được sự căng thẳng luống cuống khi gặp Trình Bạc Hàn lần nữa.
"Nhạc Tri," Văn Sơ Tĩnh quan sát nét mặt em trai, chờ cậu ngồi xuống là hỏi thẳng vào vấn đề luôn, "em đòi hủy hôn với Tạ Từ là vì muốn đến với Trình Bạc Hàn à?"
1 tiếng trước, Trình Bạc Hàn hẹn gặp Văn Sơ Tĩnh, đồng thời yêu cầu địa điểm phải là ở nhà họ Văn, Văn Nhạc Tri phải có mặt.
Văn Sơ Tĩnh nhạy bén phát giác sự việc có vẻ khác thường, chị đi từ công ty về thấy Văn Nhạc Tri vẫn đang ngủ cũng không đánh thức cậu, muốn xem xem Trình Bạc Hàn định nói gì trước.
Trình Bạc Hàn còn lược nốt khâu hàn huyên mào đầu, dứt khoát thẳng thắn nói rõ ý đồ hôm nay: Nhà họ Văn liên hôn với họ Tạ, hiển nhiên không thể lợi lộc bằng liên hôn với nhà họ Trình được.
Văn Sơ Tĩnh nhanh chóng bình tĩnh lại khỏi cơn sốc tạm thời, đặt ra câu hỏi giống hệt em trai, tại sao lại là Văn Nhạc Tri.
"Tôi bảo tôi thích em ấy, cậu tin không?" Trình Bạc Hàn cười nói, bộ dạng khá tùy tiện.
Dĩ nhiên Văn Sơ Tĩnh không tin.
Trong dự liệu. Văn Nhạc Tri không tin, Văn Sơ Tĩnh không tin, chắc là chẳng ai tin.
Vậy nên Trình Bạc Hàn đưa ra một nguyên nhân dễ nói dễ hiểu hơn: "Thông Đạt đang nhắm đến một dự án xây dựng cảng, có lãnh đạo cấp cao của chính giới chống lưng thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn. Tính tình Nhạc Tri rất ổn, là nhân tài chuyên nghiệp thuộc lĩnh vực văn tự cổ. Tôi cần cưới xin ổn định để nâng cao hình tượng, mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp sẽ đặc biệt có ích cho tôi cả trong mắt hội đồng quản trị lẫn trong dự án mới chính quyền đầu tư."
Nghe xong Văn Sơ Tĩnh trầm mặc giây lát. Chị không hề ngạc nhiên.
Nếu Trình Bạc Hàn kiên quyết muốn tìm một đối tượng nam giới kết hôn thì với tính cách hắn, chắc chắn hắn sẽ không chọn kiểu minh tinh quèn hay công tử bột trong giới. Đúng như hắn nói, từ trong ra ngoài Văn Nhạc Tri đều thuộc dạng xuất sắc, học hành ưu tú nền tảng vững vàng, đối nhân xử thế trong sáng giản dị, ngoại hình cũng xếp hàng đầu không thể bàn cãi, đúng là lựa chọn số một đối với Trình Bạc Hàn.
"Kì hạn thì sao?" Văn Sơ Tĩnh nói.
"Tôi không cần nối dõi tông đường, miễn sống tốt đời mình là được." Trình Bạc Hàn không trả lời vấn đề thời hạn liên hôn nhưng ý tứ cực kì rõ ràng, hắn sẽ không lợi dụng xong nhà họ Văn rồi bỏ đấy, quay đầu đi cưới người phụ nữ khác.
Văn Sơ Tĩnh khẽ nhíu mày. Song nét mặt đã hòa hoãn hơn.
"Nếu cậu có ý thế thì sao không nói sớm?" Văn Sơ Tĩnh thắc mắc.
Ánh nhìn đen kịt của Trình Bạc Hàn liếc qua, gò má hơi căng ra không dễ phát hiện, hắn quẳng lại một câu tương đối l* m*ng: "Tôi tưởng Văn Nhạc Tri hãy còn nhỏ, cậu không đi đâu mà vội."
Câu này hơi nặng lời, ngầm quy kết nghi ngờ Văn Sơ Tĩnh bán em trai.
Văn Sơ Tĩnh nghẹn mất một giây, còn chưa lên tiếng đã nghe thấy Trình Bạc Hàn nói tiếp: "Bên nhà họ Tạ cậu cứ việc hủy hôn là được, còn lại tôi sẽ khiến họ phải ngậm miệng."
"Tôi phải cân nhắc đã, phải hỏi ý kiến Nhạc Tri nữa, không phải cậu muốn thế nào là thế ấy được luôn." Văn Sơ Tĩnh nhìn Trình Bạc Hàn thái độ cực kì thản nhiên trước mắt, tự dưng cảm giác mình chưa bao giờ thực sự hiểu đối phương.
"Sơ Tĩnh, cậu cứ nghĩ từ từ đi, nhưng kiên nhẫn của tôi có hạn." Trình Bạc Hàn đẩy chỗ tài liệu trong tay mình sang, ra hiệu cho Văn Sơ Tĩnh thử đọc kĩ, nói thêm, "Tôi không bảo cậu chọn, mà đang nói cho cậu đáp án tối ưu là gì rồi đấy."
Văn Sơ Tĩnh chỉ cần mấy phút để đọc hết điều kiện Trình Bạc Hàn đưa ra, đọc hết cả bản thỏa thuận hôn nhân có chữ kí của Văn Nhạc Tri. Thỏa thuận không ghi rõ thời gian kí kết, Văn Sơ Tĩnh không thể biết cả hai đã kí từ bao giờ, cũng không thể phán đoán xem Văn Nhạc Tri đã kí tên trong tình huống trạng thái ra sao.
Chị gọi dì giúp việc, nhờ dì lên tầng đánh thức Văn Nhạc Tri đang ngủ trưa xuống.
"Vâng," Gương mặt Văn Nhạc Tri không có vẻ miễn cưỡng, cậu trả lời thẳng trước nghi vấn của Văn Sơ Tĩnh, "em đòi hủy hôn là vì muốn đến với anh Bạc Hàn."
Nghe thấy câu trả lời vừa lòng, Trình Bạc Hàn bèn cúi đầu nhấp một ngụm trà, nụ cười loáng thoáng lướt qua khóe môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!