Chương 50: Tùy em xử trí

Nhưng có những tâm trạng tích tụ lâu quá sẽ rất dễ gây phản ứng ngược.

Có một lần Văn Nhạc Tri đang giải mã văn tự cổ mà thử đi thử lại không tìm ra cảm giác, nôn nóng cộng thêm mệt mỏi, cuối cùng phiền quá quát tháo Trình Bạc Hàn hai câu, cũng không nặng lời ghê gớm mấy, chỉ là "Sau này đừng có đến nữa" "Tranh thủ ly dị cho nhanh đi".

Cả hai đứng ở đoạn đường rợp bóng cây người qua kẻ lại trong khuôn viên trường, Văn Nhạc Tri dựa vào cây hòe cổ gốc to bằng hai vòng ôm, đầu mày cau lại, bộ dạng dữ dằn rất sinh động.

Trình Bạc Hàn đứng đối diện cậu cách một đoạn thì trầm mặc mãi lâu, lâu đến nỗi Văn Nhạc Tri bình tĩnh lại xong ý thức được mình vừa mới nói gì, bèn hơi giật lùi theo phản xạ.

Cậu vừa lui là Trình Bạc Hàn lập tức tiến lên một bước, kéo cậu vào lòng mình.

"Anh làm gì đấy! Bỏ em ra." Văn Nhạc Tri dồn sức đẩy hắn, "Quân tử động khẩu không động thủ nhé."

"Không thả." Giọng nói trầm thấp của Trình Bạc Hàn vang sát bên tai cậu.

Hai người giằng co đùn đẩy một hồi rất là mất mỹ quan, sinh viên đi ngang nghe thấy tiếng động ngó sang phía này, Trình Bạc Hàn mới ôm trọn Văn Nhạc Tri trốn ra đằng sau gốc cây.

"Nhạc Tri," Trình Bạc Hàn thả cậu ra, mặt mũi tươi cười, ngũ quan sáng sủa thoải mái cứ như thể có vụ gì vui lắm, "Em giận cá chém thớt thế thì tốt quá rồi."

Văn Nhạc Tri: ??

"Sau này không phải trốn nữa đâu, cũng không phải sợ nữa." Trình Bạc Hàn tóm lấy tay cậu, kéo về phía lồng ngực mình.

"Bất luận gặp phải chuyện gì cũng cứ tiến lên một bước đi, tôi tùy em xử trí."

Trời nắng, sân trường, dưới tán cây, Trình Bạc Hàn bảo, tôi tùy em xử trí.

Có những lúc Văn Nhạc Tri rất ghét sự chông chênh của mình, rõ ràng bụng dạ đang đầy hằn học mà lại để một câu nói khuấy đảo tâm trí quá dễ dàng. Tối hôm ấy về đến nhà, đầu óc cậu chẳng còn nghĩ được gì khác ngoài cái câu "Cứ tiến lên một bước đi, tôi tùy em xử trí" ấy.

Lòng cậu rối bời ngổn ngang, rõ ràng ngày nào cũng đã nhắc bản thân phải cảnh giác trước viên đạn bọc đường từ Trình Bạc Hàn, nhưng vẫn cứ không ngừng lơi lỏng ranh giới tin tưởng của chính mình.

**

Bản thân Văn Nhạc Tri còn chưa suy ngẫm cho ra vấn đề đây, thế mà Trình Bạc Hàn đã công thành chiếm đất, tập hợp được một đống "đồng đội".

Đầu tiên là bạn bè và bạn học xung quanh Văn Nhạc Tri, tiếp đó đến người nhà họ Văn. Có lần Trình Bạc Hàn đi công tác nước ngoài, người chưa về đến nơi thì mấy chiếc túi xách bản giới hạn đã đến trước, trong đó có cả mẫu của nam.

Văn Sơ Tĩnh không hề mắc câu, quẳng hết chỗ túi vào phòng thay đồ, Văn Nhạc Tri chưa từng chứng kiến chị động đến một chiếc nào cả. Trái lại chính cậu đã tăm tia rục rịch đeo cái balo dành cho nam nọ tới trường một lần rồi.

Sau đấy một đợt là sinh nhật Văn Sơ Tĩnh, Trình Bạc Hàn lại gửi một chiếc xe sang tặng.

Văn Sơ Tĩnh lên xe nhà di động xem một vòng rồi sậm mặt bước xuống, không nói gì. Qua mấy hôm Văn Nhạc Tri phát hiện chiếc xe nhà di động vốn đỗ trong hầm gara biến mất bèn hỏi Văn Sơ Tĩnh là đâu rồi, chị đáp đằng nào để đấy cũng không dùng đến nên cho bạn thân mượn lái đi chơi.

Đến cuối tuần Văn Nhạc Tri trông thấy ảnh bạn của chị gái đăng trên mạng xã hội: đồng cỏ, trời sao, lều cắm trại sang chảnh cạnh xe nhà di động, có cả ảnh đặc tả mấy bàn tay đang nâng ly say sưa.

Văn Nhạc Tri nhận ra chủ nhân của một trong số mấy cái tay ấy là Văn Sơ Tĩnh.

Chiều chủ nhật, Văn Sơ Tĩnh và các bạn cùng nhau quay lại. Các chị gái nhiệt tình phấn khởi rôm rả một lúc rồi ra về, trong phòng khách chỉ còn hai chị em nhà họ Văn.

"Xe ổn phết, cơ mà em không phải áp lực đâu, chị sẽ quy đổi tiền xe tiền túi ra trả cậu ta bằng cách khác." Văn Sơ Tĩnh vừa đi cắm trại ngoài trời về, cả người chìm đắm trong sự mãn nguyện với cuộc sống tươi đẹp, nhắc đến Trình Bạc Hàn cũng đỡ mỉa mai thọc ngoáy hơn hồi xưa.

"Cậu ta muốn tặng thì cứ để cậu ta tặng, cũng có cản được đâu." Văn Sơ Tĩnh nói, "Chị lại muốn xem xem liệu cậu ta kiên trì được bao lâu đấy."

Văn Nhạc Tri đang lẳng lặng lật giở quyển sách, đáp lời Văn Sơ Tĩnh câu được câu chăng.

Bỗng Văn Sơ Tĩnh nhìn sang Văn Nhạc Tri, đại khái hẳn chị nghĩ đến gì đó mà biểu cảm trên mặt chợt biến đổi: "Nhạc Tri, phía chị không vấn đề gì, chắc chắn sẽ ủng hộ em ly dị. Em thì sao? Trình Bạc Hàn thậm thụt hí hoáy lâu như thế, không phải em do dự rồi chứ hả?"

Văn Nhạc Tri lập tức gập sách lại nhìn sang, hơi hơi căng thẳng: "Đâu ạ!"

Văn Sơ Tĩnh quan sát em trai một lượt trên dưới trái phải, đầu mày nhướng lên: "Nhạc Tri, chuyện em có ly dị hay không không cần cân nhắc chiều hướng của bản thân sự việc, cứ suy ngẫm theo nội tâm mình thôi. Chị không khuyên em được gì cả nhưng chị phải nhắc em, với tính tình thủ đoạn của Trình Bạc Hàn, em mà dao động chập chờn là cậu ta sẽ phát hiện ra nhược điểm của em cực kì nhanh, làm một đòn trí mạng đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!