Văn Sơ Tĩnh ở lại nước D 1 tuần rồi phải quay về nước. Chị đã đi quá lâu, phải về đặt vấn đề với các bên chính thức để còn chuẩn bị tìm Văn Nhạc Tri tiếp. Hơn nữa vì lo gây thêm rắc rối không cần thiết nên Văn Sơ Tĩnh vẫn giấu chuyện Văn Nhạc Tri mất tích với Tạ Từ suốt, tránh né không đáp những câu hỏi gặng của Tạ Từ.
Nhưng hiện giờ không giấu được nữa.
Dọc đường về hi vọng sẽ tìm được Văn Nhạc Tri lụi tàn dần, chị đã phải cân nhắc đến tình huống xấu nhất. Vậy nên ngày thứ hai về đến Nguyên Châu nhận điện thoại từ Trình Bạc Hàn chị không thể kìm nén nổi cảm xúc của mình, cúp máy xong hết khóc lại cười trong phòng riêng, mãi lâu mới bình tĩnh lại được.
Sáng sớm hôm sau, Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đến sân đỗ máy bay của nhà họ Trình chờ – đáng ra theo kế hoạch Tạ Từ sẽ bay sang nước D đúng vào giờ này hôm nay.
1 tiếng trôi qua, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn xuống máy bay.
Trông cậu có vẻ tương đối uể oải, mặc nguyên quần áo lúc đi, đeo balo, lúc nhìn thấy Văn Sơ Tĩnh thì bước chân khựng lại, rồi cậu ôm lấy người chị đã nhào vào lòng mình bật khóc.
"Em xin lỗi chị…" Văn Nhạc Tri buồn khổ trong lòng, vòng qua vai chị ghì thật chặt, giọng khàn khàn, "Làm chị phải lo cho em."
Văn Sơ Tĩnh khóc một lát là ngưng nước mắt. Bao năm nay phải trải quá nhiều sóng gió, chị đã học được cách che giấu cảm xúc từ lâu, nhưng quãng thời gian em trai mất tích tâm trạng chị suy sụp liên tục, khó lòng kiểm soát tự nhiên nữa.
May là Văn Nhạc Tri đã về.
Tạ Từ cũng đỏ hoe mắt, anh ta không khá hơn Văn Sơ Tĩnh là mấy.
Tận ngày thứ 6 Văn Nhạc Tri mất tích anh ta mới hay tin, trước đó không liên lạc được với cậu là anh ta nảy sinh nghi ngờ rồi nhưng Văn Sơ Tĩnh cứ lấp l**m cho qua, bảo diễn đàn kết thúc xong em trai còn tham gia các hoạt động khác nữa, phải bảo mật cả chặng không thể liên hệ.
"Nhạc Tri," Tạ Từ bất chấp có người khác xung quanh, ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, hỏi cậu đầy âu lo, "em đi đâu thế?"
Tạ Từ hơi dùng sức, cánh tay anh ta kéo làm Văn Nhạc Tri lảo đảo nghiêng về trước, sắp sửa ngã vào lòng anh ta đến nơi.
Bỗng có một lực rất mạnh tác động từ phía sau, một bên vai Văn Nhạc Tri bị chộp lấy, cậu phải hơi ngửa người ra.
Trình Bạc Hàn đứng sau lưng lạnh nhạt theo dõi trọn vẹn nãy giờ lôi Văn Nhạc Tri về, chờ cậu đứng vững rồi liếc qua Tạ Từ, nói với Văn Sơ Tĩnh: "Có việc gì về rồi nói."
Tiếp đó hắn cất bước đầu tiên, dẫn mọi người đi ra ngoài sân đỗ máy bay.
Tạ Từ thoáng khó chịu một giây, nhưng sự mừng rỡ khấp khởi vì Văn Nhạc Tri trở về an toàn đã cuốn lấy trái tim, anh ta có quá nhiều điều muốn hỏi nên cũng chẳng bận tâm xem cảm giác nhức nhối ấy đến từ đâu.
Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đi 2 xe khác nhau đến, Tạ Từ bảo tài xế theo sau, mình thì ngồi cùng xe với chị em nhà họ Văn về.
Họ chào tạm biệt Trình Bạc Hàn, trước khi lên xe Văn Sơ Tĩnh cảm ơn Trình Bạc Hàn thêm lần nữa, Trình Bạc Hàn xua tay ý bảo mọi người cứ về được rồi.
Tâm trạng của mọi người đang có mặt đều tương đối kích động, thành ra Văn Sơ Tĩnh không chú ý đến ánh mắt Văn Nhạc Tri nhìn Trình Bạc Hàn trước khi ra về, nó thấp thoáng kiêng dè lo ngại.
Trên xe, Văn Sơ Tĩnh đã hỏi Văn Nhạc Tri hai lần xem những ngày vừa rồi cậu đi đâu, có chuyện gì xảy ra. Văn Nhạc Tri chỉ cúi đầu im lặng. Cuối cùng Văn Sơ Tĩnh phát hiện dấu hiệu bất ổn, nhìn liếc qua Tạ Từ ngồi ở ghế phó lái đang nóng ruột chờ đáp án không kém rồi nắm lấy tay em trai thật chặt, hiểu là có những lời em trai khó nói với Tạ Từ nên không hỏi thêm nữa.
Đại khái hẳn Tạ Từ cũng nhận ra, anh ta im ắng bớt, không rõ nghĩ gì trong lòng.
Xe tiến vào sân nhà họ Văn, rẽ vòng qua hồ ngắm cảnh đỗ lại trước nhà chính. Một nhóm người đã ngóng trông sẵn ngoài cửa lớn, dì giúp việc chăm Văn Nhạc Tri từ bé đến giờ thấy cậu xuống xe là bắt đầu len lén chùi nước mắt.
Vài cô bác lớn tuổi làm việc ở nhà họ Văn nhiều năm đều biết tin Văn Nhạc Tri mất tích, tuy ngoài miệng không đề cập tới song mấy hôm vừa rồi cũng mất ăn mất ngủ, nay thấy thiếu gia nhỏ về đều đỏ hoe mắt mũi.
Mãi cũng về đến nhà, Văn Sơ Tĩnh lịch sự mời Tạ Từ vào, dặn Văn Nhạc Tri lên tầng sắp xếp đồ đạc trước.
Văn Sơ Tĩnh đứng ở sảnh phòng khách, ngăn Tạ Từ đang định theo lên lại: "Cậu cũng thấy rồi đó, tâm trạng Nhạc Tri không được tốt, chị biết cậu cũng sốt ruột nhưng giờ phải để thằng bé hoàn hồn đã. Chờ chị hỏi han rõ ràng đầu đuôi rồi nói cho cậu sau."
"Chị, em muốn hỏi thăm xem em ấy làm sao," Ánh mắt Tạ Từ cứ nhìn đăm đăm chỗ cầu thang tầng 2 suốt, "cho em lên nói với em ấy mấy câu."
"Thằng bé không bị thương, trước đó gọi điện cũng bảo chỉ do tâm trạng thất thường, muốn ở một mình thôi mà." Văn Sơ Tĩnh cố gắng trấn an Tạ Từ, "Chị hiểu nỗi lo của cậu, nhưng giờ tình trạng Nhạc Tri thế này, không nên gặng hỏi dồn dập quá. Cậu cứ về trước, đợi có thông tin nhất định chị sẽ báo cậu ngay. Chị thấy thằng bé mệt mỏi lắm rồi, cho nó nghỉ ngơi đi đã, được không nào?"
Thấy Tạ Từ vẫn chưa chịu đi thì sắc mặt Văn Sơ Tĩnh khá bức bối. Chị canh cánh về Văn Nhạc Tri trong lòng mà lại không tiện nặng lời với Tạ Từ, giọng điệu có phần nóng nảy.
May là rồi Tạ Từ cũng tự giác nhận ra hiện giờ không thích hợp cho anh ta ở lại, đành phải chào Văn Sơ Tĩnh, nhắc là chờ tâm trạng Văn Nhạc Tri cải thiện sẽ ghé sang sau, rồi mới bịn rịn ngần ngừ rời nhà họ Văn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!