Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn

Trình Bạc Hàn dứt lời, cả phòng im thin thít mất vài giây. Cậu em họ lúng túng gãi đầu, không hề ngờ Trình Bạc Hàn còn bộc bạch thẳng đuột được đến vậy nữa.

Mọi người khác đưa mắt nhìn nhau đầy tế nhị, biết ngay vị trí chủ nhân còn lại của tập đoàn Thông Đạt tạm thời chưa thể đổi đâu.

Văn Nhạc Tri thì lại chẳng sửng sốt mấy, dạo gần đây Trình Bạc Hàn cứ tấn công trực diện năm lần bảy lượt suốt làm cậu miễn nhiễm luôn rồi. Cơ mà thân là người bình thường bị "cưa cẩm" công khai thế này ít nhiều cũng hơi quê độ.

Một lúc sau Trình Bạc Hàn bị mấy người lớn gọi sang, chỗ này chỉ còn mỗi cậu em họ và Văn Nhạc Tri.

"Anh Bạc Hàn đúng là, trai tráng thiếu tinh tế thảo nào đáng kiếp ế." Cậu em họ cầm miếng bánh ngọt nho nhỏ đưa cho Văn Nhạc Tri, mình cũng lấy một miếng, xúc một thìa to cho vào miệng, vừa nhai vừa bình phẩm Trình Bạc Hàn một câu cực kì sát sườn.

Văn Nhạc Tri phải cười phụt thành tiếng. Nhà họ Trình đông đảo vậy, có mỗi cậu em họ này nhìn thấu tính tình Trình Bạc Hàn thôi.

Bữa tối bắt đầu ngay sau đó, vì là tiệc nhà, lại đang Tết nhất nên mọi người đều rất thoải mái sôi nổi. Trông Trình Bỉnh Chúc cũng phấn chấn, lần này về nhà đón Tết xong ông không phải quay lại viện điều dưỡng nữa, vậy nên cả người thư thái hẳn ra.

Sảnh phòng khách xếp tổng cộng 6 bàn, bàn chính ở hàng đầu, tiệc nhà cũng cần chú ý phép tắc vai vế nhưng Trình Bỉnh Chúc gọi thẳng Văn Nhạc Tri vào ngồi bên tay trái mình, hoàn toàn bất kể ánh mắt người khác. Ông cụ muốn thế nào thì phải thế ấy, không ai dám hó hé một chữ, ngay cả Trình Bạc Hàn ngồi dưới Văn Nhạc Tri chẳng vẫn bình thản điềm nhiên đấy sao.

Các chỗ ngồi chung bàn chính với Trình Bỉnh Chúc đều dành cho người lớn, lứa con cháu thì ngồi hai bàn phía ngoài rìa. Văn Nhạc Tri vừa ngồi vào đã thấy cậu em họ bên bàn ngoài cùng vẫy tay với mình.

Suốt bữa cơm Văn Nhạc Tri ngồi cạnh ông ngoại, bảo ăn gì cậu ăn nấy, lễ phép trả lời đầy đủ từng câu hỏi một của người lớn, cậu trông mọi người bằng đôi mắt đen trong trẻo sáng láng, đón ánh nhìn từ đối phương rất ngay ngắn thẳng thắn, thi thoảng nở nụ cười ngại ngùng, ngoan ngoãn biết điều không chê được vào đâu.

Đến gần cuối bữa, Trình Bỉnh Chúc thấy Văn Nhạc Tri chỉ cầm thìa canh nhẹ nhàng khuấy bát chứ không ăn thêm nữa là biết cậu no rồi.

"Ăn no rồi thì đi chơi đi, không phải ngồi mốc ở đây với mấy ông già này đâu."

Trình Bỉnh Chúc vỗ vai Văn Nhạc Tri, giọng điệu đúng kiểu dặn dò trẻ con. Văn Nhạc Tri vội buông thìa canh ngồi thẳng lưng lên, đang định nói không sao ạ thì nghe thấy Trình Bạc Hàn bên cạnh chen vào: "Vâng ạ ông, cháu dẫn Nhạc Tri ra sân đi dạo một lúc."

Nói xong hắn đẩy ghế đứng dậy định đi luôn. Văn Nhạc Tri đành phải cuống quít đứng lên cùng, chào người lớn một câu rồi theo Trình Bạc Hàn ra ngoài.

Văn Nhạc Tri ăn hơi no quá, cậu ôm bụng đi đằng sau Trình Bạc Hàn, nghĩ xem lúc nào chào hỏi ra về thì hợp.

Trình Bạc Hàn biết cậu đang nghĩ gì, không nhắc một chữ nào việc đưa cậu về nhà mà bảo cúc đồng tiền trong vườn nở rồi, để dẫn cậu đi ngắm. Thế là cả hai lại rẽ sang khoảnh vườn trồng hoa cúc. Khu này rất yên tĩnh, vắng bóng người, chỉ thấy hương hoa ngào ngạt xộc vào mũi.

"Nhạc Tri lớn thật rồi." Trình Bạc Hàn ngắt một bông hoa đồng tiền, nhẹ nhàng gài vào túi áo sơ mi trắng của Văn Nhạc Tri.

Trắng tinh điểm xuyết đỏ rực, tựa hoa hồng nở rộ trên nền tuyết.

Loài hoa hồng đang mọc men theo từng sợi dây thần kinh từng mạch máu của Trình Bạc Hàn, dứt cũng chẳng đứt, chỉ có bản thân hắn biết chúng đã cắm rễ sâu tận đâu.

Văn Nhạc Tri rất bất bình trước câu này, cậu hậm hực bĩu môi hỏi Trình Bạc Hàn: "Sao lại nói thế?"

Trình Bạc Hàn đáp: "Xã giao ứng đối tự nhiên."

Hôm nay vì có dịp này cậu mới đặc biệt mặc sơ mi trắng. Văn Nhạc Tri thuộc dạng tươi tắn sáng sủa, cộng thêm phong thái ngoại hình đều nghiêng về phía trí thức học thuật nên tổng thể cả người rất trẻ trung, chẳng khác học sinh cấp 3 là mấy. Chính vì thế mà hôm nay cậu mới mặc sơ mi để trông chững chạc một tí. Nhưng áo cậu chọn lại là mẫu oversize, cậu mặc vào cứ như mặc trộm áo của Trình Bạc Hàn, phối thêm chiếc quần màu đen đến tầm mắt cá thành ra hiệu quả trái ngược, cảm giác còn non nớt hơn.

"Em 24 tuổi rồi đấy." Văn Nhạc Tri kém vui thêm. Cậu có phải trẻ con nữa đâu, không thích xã giao không có nghĩa là không biết xã giao.

"Hồi trước em đứng được có 10 phút đã muốn bỏ chạy rồi." Trình Bạc Hàn nhớ lại hôm cưới, Văn Nhạc Tri đứng trên sân khấu được có một lúc đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi trán.

"Hồi ấy thì đương nhiên," Văn Nhạc Tri ngắc ngứ, "…áp lực bỏ xừ."

"Đúng, hồi ấy chủ yếu là do tôi làm không tốt." Lông mi Trình Bạc Hàn hơi rũ, hắn miết thật mạnh cánh hoa vương ở ngón tay.

"Với cả, sau này anh đừng có thẳng đuột như thế nữa được không." Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng tìm được cơ hội lôi cái vụ này ra, "Anh đã biết là mình làm không tốt thì sửa đi chứ, sau này đừng có hở tí lại lải nhải mấy cái câu quê độ muối mặt đấy nữa đi."

Trình Bạc Hàn ngẩn ra: "Mấy câu nào cơ?"

"…Mấy câu đấy ấy," Không đời nào Văn Nhạc Tri nhắc lại hết, đành ám chỉ úp mở mơ hồ, "mấy câu anh nói ở nhà em với ở đây ấy."

"Ồ!" Trình Bạc Hàn trưng ra biểu cảm tỉnh ngộ, ngay sau đó lại quay ngoắt, "Hồi trước tôi làm chưa tốt, nhưng giờ tôi thấy tôi đang làm tốt lắm rồi mà, sao lại phải sửa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!