Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi

Sáng 30 Tết A Uy lái xe sang, lúc dì giúp việc dẫn gã vào thì gã đang khệ nệ tay xách nách mang các loại hộp túi quà cáp.

Hai người dỡ đồ ở phòng khách, mở ra toàn là quần áo mới gồm các mẫu phiên bản giới hạn của mấy hãng Văn Nhạc Tri thường mặc, có cả đôi giày làm thủ công nữa. Hoodie, áo khoác, áo len, áo sơ mi thậm chí đến cả đồ lót cũng thống nhất màu đỏ.

"Sếp Trình bảo năm nay là năm tuổi của cậu, chịu khó mặc đồ đỏ mới tốt." A Uy vừa nói vừa bóc một đôi giày đỏ, giơ ra cho Văn Nhạc Tri xem.

Giày thể thao làm thủ công toàn bộ, trên có họa tiết thêu hình bướm theo kĩ thuật truyền thống, vừa cổ điển vừa thời thượng, trông thôi đã biết là tác phẩm của nghệ nhân nổi tiếng.

Văn Nhạc Tri trông cũng thoáng cảm thán, cậu nhận lấy ướm thử vào chân, đôi giày tôn lên phần mắt cá trắng nõn xinh xắn của cậu.

Dì ngồi cạnh ngắm nghía mà xuýt xoa liên hồi: "Đồ của nghệ nhân kì cựu làm đúng là đẹp thật." Nói xong dì quay sang hỏi A Uy, "Muốn đặt ông ấy làm giày khó lắm đúng không? Tôi nghe bảo giờ ông ấy không nhận đơn nữa, chủ yếu để con cháu trong nhà làm thôi."

A Uy chỉ đang chờ có thế, đáp ngay: "Sếp Trình ghé tìm ba lần ông ấy mới đồng ý đấy ạ. Làm mất nguyên một tháng trời chứ ít gì! Truyền nhân của ông ấy làm cũng khá lắm, nhưng so ra vẫn kém hơn lão làng kinh nghiệm. Sếp Trình thấy năm nay là năm tuổi thì mất công mấy cũng xứng đáng thôi."

Câu cuối cùng xem như chạm trúng mạch trong lòng dì. Hơn 1 năm nay cuộc sống của Văn Nhạc Tri cứ ngổn ngang nhằng nhịt, đầu tiên là kết hôn nhập nhèm vội vã, giờ muốn ly dị thì cò cưa dây dưa không được dứt khoát, cuối năm còn gặp phải vụ rồ dại của hai anh em trời đánh nhà họ Tạ, thực sự phải gọi là xui xẻo cùng cực.

Song nghĩ dở đến đây, dì lại lập tức nhớ ra chỗ đồ trước mặt cũng là do cậu con rể đáng ghét kia mang sang, nụ cười trên mặt phai nhạt hẳn đi, dì ngoái đầu hỏi Văn Nhạc Tri: "Nhạc Tri, cháu xem các thứ này có muốn giữ lại cái nào thì giữ, không thì bảo người ta cầm về đi."

Dì vốn đã theo gia đình từ đời ba Văn mẹ Văn, chăm nom Văn Nhạc Tri từ bé đến lớn, tuy chỉ là người làm thuê nhưng cũng xem như một nửa người lớn trong nhà rồi. Dì nói vậy không hề quá đáng, bụng dạ cũng xót xa thương Văn Nhạc Tri thật lòng.

A Uy nghe thế thì lại cuống quýt, không hiểu sao rõ ràng nãy dì hãy còn cười nói với gã mà sao đùng cái đã trở mặt luôn. Quả nhiên người nhà họ Văn khó nhằn thật đấy.

"Đừng mà ạ, đây cũng là sếp Trình tự tay chọn hết. À đúng rồi, ông cụ cũng dặn, tuy các thứ do sếp Trình lo liệu nhưng cậu Văn vẫn là con cháu trong nhà, nhắc cậu nhất định phải nhận đấy ạ."

A Uy vội bê Trình Bỉnh Chúc ra, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn vẫn cứ liệu sự như thần, phổ biến trước cho gã là nếu đối phương định chối thì cứ bảo đây là ý của ông cụ.

Văn Nhạc Tri thấy A Uy khổ thân, cũng không muốn phụ lòng ông ngoại nên bèn giải vây hộ A Uy.

"Cứ giữ lại hết đi dì ạ."

Lúc này dì mới mang các thứ đi cất.

**

30 năm nay đặc biệt nhẹ nhàng. Tầm này năm ngoái Văn Nhạc Tri vừa mới kết hôn với Trình Bạc Hàn, phải bôn ba khắp nơi theo đối phương, ăn tất niên với ông cụ Trình xong lại về nhà họ Văn thắp hương chờ giao thừa, dù Trình Bạc Hàn nghĩ cho cậu, không để cậu tham gia mấy buổi xã giao ngày mùng sau đấy nhưng cậu vẫn được xem là người nhà họ Trình, thủ tục lễ phép không thể thiếu được.

Năm nay thì rất đẹp, tuy còn chưa ly dị nhưng thực tế cũng không khác ly dị là bao. Ở nhà mình Văn Nhạc Tri càng thêm thoải mái, chỉ có lúc thắp hương cho ba mẹ cùng chị thì cái người năm ngoái trông rất đáng tin cậy đồng hành bên cậu đã không còn nữa rồi.

"Ba mẹ, con với chị đều đang sống tốt lắm… Ba mẹ không phải lo đâu ạ. Tuy sắp ly dị rồi nhưng con không buồn, chính con yêu cầu thế, bọn con… không hợp nhau lắm. Chẳng phải ba hay nói đấy ạ! Hợp thì tụ hội không hợp thì tách ra, ấy là chuyện thường ở đời, không có gì phải tiếc nuối cả."

Văn Nhạc Tri cầm nén hương c*m v** bát hương, giọng càng lúc càng lí nhí dần.

Văn Sơ Tĩnh vừa ra ngoài nghe điện thoại, Văn Nhạc Tri ngó nghiêng xung quanh thấy không có ai mới cúi đầu xuống, lên tiếng rất khẽ: "Thực ra anh ấy… không xấu như chị nói đâu ạ, nhưng con vẫn không dám thích anh ấy nữa. Còn sau này… chị bảo sẽ giới thiệu cho con người thích hợp hơn mà con không muốn, chờ mấy năm nữa hẵng tính tiếp đi ạ! Chắc con sẽ phải cưới muộn đấy, ba mẹ mà còn đây thì đảm bảo lại ngày ngày giục giã như các nhà khác cho xem…"

"Ba mẹ, nếu ba mẹ giục con kết hôn thì con không thấy phiền đâu… Con sẵn lòng nghe ba mẹ lải nhải mà. Còn cả chị nữa, chị cũng đến tuổi cưới xin rồi, chị mệt nhọc lắm, nếu ba mẹ vẫn còn thì có thể nói cả chị luôn."

Văn Sơ Tĩnh nghe điện thoại xong quay vào đứng đằng sau cách Văn Nhạc Tri một khoảng, chị không lên tiếng, chốc lát thôi mắt đã đỏ hoe.

Văn Nhạc Tri mặc chiếc áo hoodie màu đỏ tươi và quần bò trắng, đứng thẳng tắp. Nhưng chẳng hiểu vì sao, chỉ nhìn bóng lưng em trai thôi Văn Sơ Tĩnh đã biết lòng dạ em không hề dễ chịu, kể cả gương mặt đang nở nụ cười thì cũng rất gượng gạo miễn cưỡng.

Văn Nhạc Tri hãy còn đang rủ rỉ tỉ tê.

Chờ thêm một hồi lâu nữa, Văn Sơ Tĩnh bước ra ngoài xa hơn rồi gọi Văn Nhạc Tri "Xuống ăn thôi".

Mấy người làm kì cựu vẫn ở lại, có cả dì và tài xế, mọi người cùng nhau ăn tất niên rất rôm rả tươi tắn. Đang ăn dở thì bảo vệ ở cổng gọi điện thoại vào báo Trình Bạc Hàn đến, xe đang đỗ ngay ngoài cửa, bảo vệ hỏi xem liệu có cho vào không.

Văn Sơ Tĩnh liếc sang Văn Nhạc Tri, thở dài trong bụng: "Tết nhất thế này, người ta cũng đến tận nơi rồi, đừng chắn nữa, mở cửa đi!"

Văn Nhạc Tri rẽ qua sảnh trước, ra đến đường chính ngoài vườn hoa thì trông thấy xe của Trình Bạc Hàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!