Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào

Văn Nhạc Tri đoán đúng, vấn đề tế nhị thế này thì tổ tư vấn bên cạnh Trình Bạc Hàn ngoài Lộ Tân cũng chỉ còn có Văn Quân Hà thôi. Tình huống của Văn Quân Hà tương tự với hắn, đều là bạn đời phái nam, mối quan hệ giữa hai người ít nhiều cũng thuộc dạng cá nhân, hỏi gã mấy chuyện đời tư không quá mất mặt.

"Ông cưa lại người yêu như nào thế?" Trình Bạc Hàn ngồi trong văn phòng của Văn Quân Hà, bàn bạc xong một số việc công không thể bỏ qua rồi thì nhanh chóng vào thẳng trọng tâm.

Văn Quân Hà nâng tay xem đồng hồ, sắp đến giờ ăn trưa rồi, gã hoàn toàn không có nhu cầu ăn chung với Trình Bạc Hàn, mỗi tội động vào cái đề tài này thì e là tiếng rưỡi nữa cũng chưa tắt đài được. Thế là gã gọi điện cho thư kí nói ngay trước mặt Trình Bạc Hàn: "Báo với sếp Lưu là 20 phút nữa gặp nhé, bên tôi hãy còn vài việc."

Thư kí lập tức hiểu ý sếp, trả lời đúng công thức chuyên nghiệp: "Vâng thưa sếp Văn, tôi sẽ đưa sếp Lưu lên phòng riêng tầng trên cùng chờ anh trước."

Trình Bạc Hàn mím môi, lạnh lùng xem Văn Quân Hà với thư kí diễn cảnh vườn không nhà trống, cũng không vạch trần.

Năm xưa chuyện Văn Quân Hà với Bạch Ly cũng sôi sục xôn xao, sau khi về nước Trình Bạc Hàn từng nghe người ta bàn tán hẳn mấy đợt, đề tài hóng hớt ngồi lê đôi mách có ai không mê đâu chứ. Hắn cứ nghe mãi rồi cũng hình dung ra đầy đủ sự tình.

Văn Quân Hà không muốn nhắc lại chuyện cũ, càng không định can dự vào việc giữa Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri, tình nghĩa bạn học thì cũng có tí ti đấy nhưng không nhiều cho lắm. Vậy nên trông gã rất kiểu cười trên nỗi đau của người khác, gã hỏi Trình Bạc Hàn, "Ông cũng muốn vật vã 6 7 năm trời à?"

"Nhạc Tri không tàn ác thế đâu, em ấy lương thiện hơn nhiều." Trình Bạc Hàn tương đối mất hứng.

"Nhưng ông khốn nạn hơn tôi mà!" Văn Quân Hà tiếp tục rắc muối lên vết thương người ta.

"Đừng có công kích cá nhân."

"Ông trước chứ ai."

Cả hai cùng nhấp ngụm trà nóng, kìm nén bớt sự khó ở dành cho nhau.

Một hồi lâu sau Văn Quân Hà chợt thở hắt một hơi dài thượt, cảm thán sâu xa: "Tôi khổ cực theo đuổi 6 năm trời, ông muốn học theo tôi, riêng mặt thời gian ông có chịu nổi không?"

"Thôi," Trình Bạc Hàn đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, nói rất thẳng thừng, "trường hợp ông không có tính đại diện."

Nói xong hắn xoay người bỏ đi, bước ra đến cửa thì bỗng nghe thấy tiếng cười sang sảng đằng sau.

"Có căng đét cũng phải rén thằng lì." Văn Quân Hà nói, "Ông cứ dai như đỉa vào."

2 ngày trước Tết, luật sư nhà họ Văn gọi điện thoại nói có vài chi tiết trong thỏa thuận cần chính chủ ra mặt xác nhận lại. Văn Nhạc Tri hỏi có cách nào mình không cần đi mà vẫn xong việc được không, luật sư khá khó xử, bảo đối phương hi vọng trao đổi trực tiếp, hiện giờ đang kẹt đúng khâu này, nếu giải quyết thuận lợi thì thủ tục ly dị sẽ tiến triển được một bước lớn.

Văn Nhạc Tri đành phải đi. Vẫn cứ là A Uy đến đón cả cậu cả luật sư, địa điểm là một khu biệt thự sân vườn rất yên tĩnh.

Mở cửa ra, bên trong là một phòng trà vô cùng nhã nhặn. Trình Bạc Hàn đang ngồi chờ với luật sư, thấy Văn Nhạc Tri đến là hắn đứng dậy ngay.

Trình Bạc Hàn mặc áo len lông cừu màu ngà phối cùng chiếc quần suông màu đen, tóc tai chải chuốt chỉnh tề gọn ghẽ, mặt mũi sáng láng, khác hẳn so với hình tượng nghiêm nghị sắc sảo trong công việc thường ngày. Trông Văn Nhạc Tri bước vào, gương mặt hắn lập tức nở nụ cười tươi, tổng thể cả người trông trẻ trung ôn hòa rõ rệt.

Nụ cười của hắn cũng là một hình ảnh khác Văn Nhạc Tri chưa chứng kiến bao giờ.

Trình Bạc Hàn kéo ghế ra cho Văn Nhạc Tri ngồi xuống, rót trà hoa quả đã pha sẵn trước đó, tranh thủ lúc đẩy cốc trà sang để quan sát tỉ mỉ sắc mặt Văn Nhạc Tri.

"Gầy đi à?" Trình Bạc Hàn cảm giác hình như Văn Nhạc Tri xuống cân, song khí sắc khỏe khoắn, hai má hồng hào, làn da mịn màng không chút khuyết điểm. Hắn âm thầm nghĩ, trên đời không ai có thể xinh đẹp hơn Nhạc Tri của hắn nữa.

"Đâu, tăng một cân mà."

Văn Nhạc Tri bưng cốc trà thủy tinh, thổi cánh hoa hồng đang nổi lững lờ trên mặt đi rồi nhấp thử một ngụm. Hai cánh môi cậu chu lên, cũng đỏ hồng tươi tắn, loang loáng ướt nước, thực sự chúng thổi cả vào trái tim Trình Bạc Hàn.

Tay đang đặt dưới mặt bàn bất giác siết lại, Trình Bạc Hàn dán mắt theo gương mặt Văn Nhạc Tri, hỏi cậu tiếp: "Sức khỏe thế nào rồi?"

"Ừm, khỏe lắm."

"Trước Tết loạn lắm, không có việc gì thì đừng đi đâu một mình, cũng đừng đi chơi chỗ đông người."

"Ừm, em biết."

"Dạo này đang làm gì đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!