Một hồi lâu sau, Văn Nhạc Tri nghe thấy tiếng động sột soạt bên ngoài chăn, có ai đang kéo giật cái chăn của cậu xuống.
Cậu giở chăn ra, trừng mắt nhìn Trình Bạc Hàn.
"Làm gì đó!" Nói dứt lời Văn Nhạc Tri phát hiện ra ngay vẻ bất thường ở Trình Bạc Hàn.
Hắn ngồi cạnh giường, rất gần với Văn Nhạc Tri, hai đầu gối tì vào mép giường, tay phải gác trên chân cứ run bần bật suốt. Văn Nhạc Tri nhìn lướt qua, thoáng cau mày rất khẽ. Trình Bạc Hàn cũng chú ý thấy cái tay mình, càng muốn bình tĩnh thì lại càng không bình tĩnh được, đành đưa tay trái nắm lấy tay phải, đan hai tay vào nhau đặt ở đầu gối, dường như cũng ghét bỏ bộ dạng mất kiểm soát trước mặt người khác của bản thân lắm.
"Tôi chẳng biết mình đến đó thế nào, chỉ biết không thể dừng lại được, bất kể làm gì cũng không được ngừng lại. Sợ chậm mất một phút thậm chí một giây thôi, em cũng không chịu nổi nữa." Đột nhiên Trình Bạc Hàn nói một câu không đầu không đuôi.
Văn Nhạc Tri chầm chậm ngồi dậy, đối mặt với Trình Bạc Hàn. Sau đó cậu nghe thấy đối phương gọi tên mình, nói "Xin lỗi em" cực kì trịnh trọng.
Từ khi xảy ra biến cố tới giờ, đây là lần đầu tiên Trình Bạc Hàn kể về trải nghiệm trực tiếp từ phía mình – trước đó sợ Văn Nhạc Tri bị k*ch th*ch, bản thân Trình Bạc Hàn cũng tương đối tránh né cảnh tượng này, vậy nên cả hai chưa từng nhắc đến – hắn đã muốn nói câu xin lỗi từ lâu lắm nhưng cứ mắc kẹt mãi trong họng chẳng thốt ra nổi, cảm giác nói nó ra rồi là sẽ phải lần giở thêm rất nhiều chuyện khác nữa.
Văn Nhạc Tri hiểu ý hắn.
Không phải xin lỗi vì không bảo vệ được em, khiến em bị giày vò đau đớn, cũng không phải xin lỗi vì gây ra cái chuyện tồi tệ như thế với em trong trạng thái mất kiểm soát ghen tuông cuồng dại, mà là xin lỗi vì quay trở lại thuở đầu đã cưỡng chế thay đổi cuộc đời em, giam giữ em bên mình bất kể em có muốn hay không.
Chính bởi cái ác ban đầu mới dẫn đến những tổn thương tựa domino về sau.
Chỉ khi tự mình trải qua nỗi sợ hãi vì mất kiểm soát, nỗi sợ hãi vì không thể khống chế được an nguy của Văn Nhạc Tri, sợ hãi vì kẻ nào đó khác có thể hành hạ cậu bừa bãi tùy thích, chỉ khi lặp lại một lần cái cảnh kẻ khác làm những chuyện giống mình từng làm, Trình Bạc Hàn mới thực sự ý thức được rằng hành vi ban đầu của mình tồi tệ tới mức nào, mới biết những tổn thương đã gây ra cho Văn Nhạc Tri lại chân thật rõ rệt đến thế.
Vỏn vẹn 2 ngày thôi mà gương mặt Văn Nhạc Tri sọp hẳn đi. Má bánh bao biến mất, song mọi sự xinh đẹp trên trần gian vẫn cứ tập trung ở cậu, còn nổi trội hơn nữa. Nét đẹp của Văn Nhạc Tri thiên về hướng hài hòa nam nữ, không hề liên quan đến giới tính.
Trình Bạc Hàn ngắm cậu chăm chú mãi chẳng thôi, thấy mình cứ như tên b**n th** đang gìn giữ một báu vật tuyệt thế, rồi lại muộn màng nhận ra sự "b**n th**" của mình đã khiến Văn Nhạc Tri phải chịu đủ mọi khổ sở.
Cái nhìn đau đáu của hắn làm Văn Nhạc Tri bồn chồn, cậu nhẹ nhàng dịch người tránh. Cậu sợ thì sợ thật nhưng được cứu tức là được cứu rồi, chứ không chìm đắm trong dư âm hoảng sợ bởi suýt nữa đánh mất, trì trệ luẩn quẩn suốt bao lâu nay như Trình Bạc Hàn.
"Dù thế nào đi chăng nữa, vẫn cảm ơn anh đã cứu em." Văn Nhạc Tri nói.
Câu này có phần khách sáo, Trình Bạc Hàn không muốn nghe, đang định nói gì thì nghe thấy Văn Nhạc Tri hỏi tiếp: "Nếu quay lại lần nữa, anh có còn làm thế không?"
Trình Bạc Hàn ngẩn ra, nhất thời chưa phân biệt được là lần nào.
"Ở nước D." Văn Nhạc Tri nhắc.
Nếu cuối cùng đã trải nghiệm đã đồng cảm, nếu đã biết mình sai thật rồi, nếu đã nói xin lỗi, vậy Văn Nhạc Tri rất muốn biết giả sử làm lại lần nữa liệu Trình Bạc Hàn có còn giống hồi xưa, vừa bắt đầu đã chăm chăm sử dụng loại thủ đoạn ấy.
Trình Bạc Hàn chưa từng kiểm điểm lỗi lầm vì hắn rất ít khi sai sót. Huống hồ hắn cho rằng kiểm điểm vô dụng, sai tức là sai, hắn sẽ trả lại bằng cái giá tương ứng, hắn cũng trả được thật. Lắm lúc người ngoài thấy hắn nói "Xin lỗi" rất khách sáo lịch sự chứ thực ra trong lòng chẳng hề ăn năn chút nào, hắn chỉ đang thực hiện một thủ tục xã giao dựa theo đạo đức luân lý hay phép tắc đời thường thôi.
Song thủ tục này không thể áp dụng với Văn Nhạc Tri. Người hắn muốn dè dặt nâng niu trong lòng lại bị vùi dập hành hạ chỉ bởi sự ngạo mạn trước các quy tắc của hắn. Nếu cái giá phải trả là Văn Nhạc Tri thì hắn tuyệt đối không chấp nhận.
Bây giờ đừng nói là kiểm điểm, bắt hắn bị sét đánh hắn cũng chịu.
Nhưng nếu làm lại lần nữa…
Hắn biết mình sai rồi, nhưng không có nghĩa hắn sẽ sửa.
Bầu không khí trầm mặc dần trở nên lúng túng, khoảng trống chờ cũng hơi dài. Trình Bạc Hàn không muốn nói những lời trái với lương tâm để lừa Văn Nhạc Tri.
"Thời gian gấp quá, tôi không thể mạo hiểm." Trình Bạc Hàn lên tiếng cực kì chậm chạp, có phần hơi khó ăn nói, song hắn bình thản thẳng thắn từng chữ, "Hồi trước là sĩ diện, về sau do thời gian không cho phép, tôi không thể chịu được khả năng em sẽ đóng vai trò thân mật nào đó của người khác dù chỉ rất nhỏ, vậy chẳng thà giết tôi đi cho xong."
"Giả sử làm lại lần nữa, chắc là tôi…" Trình Bạc Hàn cụp mắt, sau cùng vẫn nói ra hết, "vẫn sẽ làm thế thôi."
Văn Nhạc Tri nghiêng mặt đi, không muốn để ý đến hắn nữa.
"Nhạc Tri, tôi nói thật lòng, tôi không muốn lừa em. Nếu chọn dỗ dành giả dối có thể khiến em vui thì ngày xưa tôi sẵn lòng làm. Nhưng giờ tôi không muốn vậy nữa. Tôi thật vốn như thế đấy, bất kể ra sao tôi cũng không thay đổi được." Trình Bạc Hàn cười tự giễu một tiếng, hỏi Văn Nhạc Tri, "Thất vọng cực kì luôn đúng không?"
"Không nhắc chuyện hồi trước nữa, sau này, sau này tôi sẽ thể hiện thật tốt được không? Em cho tôi thêm một cơ hội đi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!