Chứng kiến Trình Bạc Hàn phải cay đắng đem lại cho Tạ Từ niềm sung sướng méo mó. Anh ta biết hôm nay mình không trốn đâu được nữa, nhà họ Tạ toi đời, Văn Nhạc Tri cũng không thể thuộc về anh ta, anh ta chẳng còn kiêng kị gì hết.
"Làm gì nó à?" Có vẻ Tạ Từ nhớ tới chuyện gì buồn cười lắm, ánh sáng độc địa tràn ra trong mắt, "Mày đối với nó như nào thì tao sẽ đối với nó như thế. Nhốt nó lại, chỉ của mình tao thôi, tao muốn chơi thế nào thì chơi, không nghe lời thì đánh đến bao giờ nghe ——"
Anh ta không nói được hết câu, Trình Bạc Hàn đã rồ dại đấm thẳng vào mặt đối phương.
Cả người Tạ Từ bay khỏi ghế sau đập phải cửa xe, chiếc xe đang phóng nhanh chợt rung lắc dữ dội, một chiếc răng dính máu văng ra ngoài đập trúng vô lăng ở ghế lái đằng trước bật tiếng cạch giòn tan. Tài xế hết hồn giật bắn, phải dồn sức ghì chặt vô lăng mới tránh được cảnh mất lái.
Khi Trình Bạc Hàn giã tiếp cú thứ hai thì Văn Quân Hà lao sang ngăn cản: "Ông đánh chết đánh ngất nó rồi vẫn không tìm thấy Văn Nhạc Tri thì làm sao giờ? Ông bình tĩnh lại đi, hiện giờ tìm người là quan trọng nhất!"
Khoang xe ngập ngụa những tiếng th* d*c nhọc nhằn trộn với nóng nảy và cuồng nộ, Trình Bạc Hàn gắng nhắm mắt lại, nhận lấy chai nước Văn Quân Hà đưa, uống ừng ực liền tù tì mấy ngụm mới áp được cơn xốc nổi muốn ra tay giết người.
Ngay lúc nãy thôi, chỉ thoáng tưởng tượng đến việc Văn Nhạc Tri sẽ bị đối xử ra sao hắn đã phát điên lên.
Hắn hất nốt chỗ nước còn thừa sang mặt Tạ Từ, trông theo kẻ vừa bị mình đấm mê man từ từ tỉnh táo lại, hung tợn nói: "Sắp đến nơi rồi, địa điểm mày nói mà không tìm được người thì tao xử luôn tại chỗ ——"
Hắn không nói trọn vẹn mà chỉ làm động tác tay ấn xuống, rồi lắc chai nước đang cầm trong tay.
Con ngươi Tạ Từ co rụt lại, lòng dạ thoáng chốc chìm nghỉm. Đến tận giờ phút này rồi thì anh ta bắt buộc phải tin, nếu Văn Nhạc Tri gặp bất trắc thật thì e Trình Bạc Hàn sẽ chẳng ngại ngần gì những đạo đức luân lý hay quy định pháp luật ấy nữa.
**
Chân núi tù mù đen kịt, ngẫu nhiên có xe cộ đi ngang rọi đèn lướt qua mới trông thấy mấy tòa nhà đổ nát nằm liền nhau trên sườn dốc. Một trong số đó đang le lói vệt sáng lờ mờ, chắc là có người ở.
Chiếc đèn ấy nằm ngoài sân, tỏa ra quầng sáng tối om, nguồn sáng lắt nhắt ấy chiếu qua cửa sổ, chỉ vừa đủ để nhìn được các thứ trong phòng. Căn phòng rộng thênh thang mới xong phần khung thô, chẳng có đồ đạc gì ngoài cái đệm duy nhất đặt dưới đất.
Văn Nhạc Tri cuộn mình trên nệm, dựa vào tường, lắng nghe tiếng Tạ Dương và tên tay chân đầu trọc trò chuyện văng vẳng ngoài cửa.
Mấy tiếng trước Tạ Dương bắt cậu nghe một cuộc điện thoại, đầu bên kia là Trình Bạc Hàn.
Miệng cậu bị nhét mảnh vải, Tạ Dương không buồn rút ra cho cậu, cậu muốn nói mà không lên tiếng được, chỉ bật những tiếng nghẹn ngào rất khẽ từ cổ họng.
Cậu nghe thấy Trình Bạc Hàn gấp gáp gọi tên cậu, thoáng chốc nước mắt bỗng chảy dài. Lúc ấy cậu đã biết có khi mình không ra khỏi đây được nữa.
Bởi Tạ Dương gọi điện cho Tạ Từ ngay trước mặt cậu, hỏi Tạ Từ có trót lọt không. Sau đấy hai anh em nói thêm gì đó, Tạ Dương liếc sang Văn Nhạc Tri bằng ánh mắt nghiền ngẫm cợt nhả, đáp: "Anh, anh yên tâm, em sẽ chăm bẵm hẳn hoi cho cái món nhỏ xinh của anh mà, anh cứ đến nước T lành lặn chờ em đi đã, đảm bảo đưa sang trả anh không thiếu tí phụ kiện nào hết."
Không rõ đã bao lâu trôi qua, Tạ Dương bước vào giật miếng vải khỏi miệng cậu, đút cho cậu tí nước rồi lại mặc kệ cậu, bỏ ra ngoài.
Tiếp nữa, Văn Nhạc Tri phát hiện ra trạng thái của Tạ Dương trở nên tệ hẳn, gã đứng ngoài phòng gọi liền mấy cuộc điện thoại, không nghe rõ nói những gì, cứ bước lòng vòng quẩn luẩn dạng như nóng nảy lắm. Văn Nhạc Tri đoán chuyện đối phương đang muốn làm không được thuận lợi.
Một lát sau Văn Nhạc Tri nghe thấy đầu trọc hỏi Tạ Dương sao thế, Tạ Dương chửi bậy một câu, kêu là gọi cho anh gã không liên lạc được.
Chúng trao đổi trắng trợn ngay gần Văn Nhạc Tri, như thể chắc mẩm Văn Nhạc Tri tuyệt nhiên sẽ không có cơ hội đi đâu được nữa.
Theo thời gian trôi dần cơn đau cũng biến thành tê dại, cảm giác chỗ bị đánh đã tách rời khỏi cơ thể mình. Văn Nhạc Tri thấy hơi khó thở, cậu bắt đầu ho nhè nhẹ làm động đến vết thương ở ngực, đau xé dữ dội. Chờ một lúc cho dịu bớt, cậu trông ra vầng trăng bên ngoài cửa sổ, đầu óc miên man mấy câu Trình Bạc Hàn nói với cậu trong điện thoại.
Hắn dặn: "Nhạc Tri, đừng sợ, tôi đến đón em ngay đây."
Văn Nhạc Tri l**m đôi môi đã nứt nẻ, tự dưng nhớ tới giai đoạn 7 ngày cậu và Trình Bạc Hàn ở nước D. Lúc đó Văn Nhạc Tri cũng sợ điếng người, nhưng cậu cứ bật khóc là bộ dạng Trình Bạc Hàn lại kiểu chùn chân không biết làm sao với cậu, ngay lúc quẳng thỏa thuận kết hôn ra trước mặt cậu cũng rất nhẹ tay.
Cậu không có ý so sánh gì hết, chỉ muộn màng ý thức được ánh mắt Trình Bạc Hàn nhìn cậu có điên cuồng lẫn h*m m**n, có cả kìm nén nhẫn nhịn, còn ánh mắt Tạ Dương nhìn cậu chỉ có độc ác suồng sã thôi.
Bầu không khí yên ắng chỉ duy trì được chốc lát, cánh cửa căn phòng thình lình bị đạp văng ra. Tạ Dương bước vào ném điện thoại xuống cạnh chân Văn Nhạc Tri kêu bốp một tiếng. Những mảnh vỡ vụn bắn tóe khắp xung quanh, một mảnh sượt qua má Văn Nhạc Tri đau rát.
"Mẹ nó, anh tao biến mất rồi." Tạ Dương bắt đầu nôn nóng lộn ruột, việc mất liên lạc với Tạ Từ khiến gã ngửi ra mùi bất ổn, "Anh tao mà bị sao thì mày cũng đừng hòng sống tiếp!"
"Tất cả những gì nhà họ Tạ gặp phải đều do mày với Trình Bạc Hàn mà ra! Cái thằng khốn Trình Bạc Hàn, nó cứ dồn bọn tao vào chỗ chết!" Tạ Dương khó lòng giữ bình tĩnh được nữa, cứ chửi bới không ngừng.
Hiện giờ về cơ bản tài sản cố định của nhà họ Tạ đã phải bán tháo hết, còn lại một nhúm vốn lưu động thì chuyển ra nước ngoài, tuy chưa phá sản triệt để song cuộc sống về sau cũng chẳng khá khẩm được vào đâu. Tạ Tử Lý làm thủ tục di cư cho cả nhà từ sớm, để Tạ Từ ở lại Nguyên Châu xử lý nốt một số công việc tồn đọng rồi đi sau. Điều vượt khỏi dự liệu chính là Tạ Dương lén lút về nước càng nghĩ càng cay cú, bèn lên kế hoạch bắt cóc Văn Nhạc Tri định cuỗm của Trình Bạc Hàn một khoản kếch xù rồi hẵng bỏ chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!