Tiếng bước chân một người trong đó nhỏ dần, Văn Nhạc Tri nghe thấy cửa một chiếc xe khác mở ra, tiếng động cơ xe từ từ đi xa, bốn bề quay về với tĩnh lặng.
Hai tay Văn Nhạc Tri đã bị dây thừng trói cứng, toàn thân ê ẩm mềm oặt, cậu đoán chắc là mình đã trúng một thứ gì đó kiểu thuốc mê, không thì đã chẳng ngủ say đến vậy. Cậu nhạy bén phát hiện chiếc xe hiện giờ không phải chiếc xe taxi trước đó cậu ngồi nữa, cậu không biết mình bị đưa đến đâu, đã ngủ mất bao lâu.
Lúc này cửa xe thình lình bật mở, Văn Nhạc Tri cố gắng ngóc đầu dậy, trông thấy một gương mặt tươi cười xấu xa.
Dựa vào ngoại hình tương tự và cách xưng hô của đối phương với Tạ Từ, Văn Nhạc Tri đoán ra ngay hẳn kẻ này sẽ là Tạ Dương, con trai út lâu nay vẫn ở nước ngoài của nhà họ Tạ.
"Tỉnh rồi à?" Ánh mắt Tạ Dương lướt một vòng quanh Văn Nhạc Tri từ trên xuống dưới, khóe môi cong cong, "Nghe thấy hết rồi chứ? Nghe rồi thì biết điều vào, tao sẽ không làm khó mày. Dẫu sao suýt tí nữa mày thành chị dâu tao rồi mà đúng không?"
Giọng Văn Nhạc Tri khản đặc, cậu thử thương lượng với Tạ Dương: "Tôi với Trình Bạc Hàn đang làm thủ tục ly dị rồi, anh lấy tôi ra uy h**p anh ấy cũng vô dụng thôi."
"Vô dụng hay không thì thử là biết." Tạ Dương rướn người vào trong chộp lấy vai Văn Nhạc Tri, kéo cậu xuống khỏi ghế sau.
Tay bị trói, Văn Nhạc Tri bèn nhấc chân lên đạp, giãy giụa cố thoát khỏi tay Tạ Dương. Nhưng thực sự cậu đã mất hết sức lực, cả người cứ nặng trình trịch như rót chì, nỗ lực vùng vẫy chẳng thấm vào đâu.
Thấy cậu chống đối Tạ Dương mới cười lạnh một tiếng, đá thẳng vào bụng cậu. Phần bụng dưới mềm mại không chịu nổi đòn đánh nặng thế, Văn Nhạc Tri bật ra tiếng ư hử, cuộn tròn người lại ngã lăn ra đất. Tạ Dương còn chưa chịu bỏ qua cho cậu, xông lên đạp túi bụi mấy cái vào vai vào ngực cậu, mãi đến lúc thấy Văn Nhạc Tri không thể nhúc nhích nổi nữa mới thôi.
**
Buổi chiều hôm ấy, sau nửa tháng đàm phán bàn bạc khó khăn, cuối cùng Trình Bạc Hàn cũng thống nhất thỏa thuận được với đối tác lớn nhất phía bắc, tiến vào khâu kí kết hợp đồng mấu chốt. Đúng 10 phút trước khi kí hợp đồng thì Trình Bạc Hàn nhận được cuộc gọi từ A Uy.
Văn Nhạc Tri mất tích.
Cậu rời khỏi tứ hợp viện ở ngoại ô phía tây rồi lên một chiếc taxi, sau đó không còn tin tức. A Uy đi theo chiếc xe một đoạn song rõ ràng đối phương thuộc loại huấn luyện bài bản, gã nhanh chóng bị cắt đuôi.
Thực ra kể từ khi Văn Nhạc Tri quay về nhà họ Văn A Uy vẫn âm thầm đi theo cậu, cũng không phải nhằm giám sát mà thuần túy để đảm bảo an toàn. Khu ngoại ô phía tây mênh mông vắng vẻ nên A Uy không dám bám sát quá, sợ bị Văn Nhạc Tri phát hiện. Lần này cũng chính vì cố giữ khoảng cách mới để kẻ khác thừa cơ lợi dụng.
A Uy lập tức gọi điện báo Trình Bạc Hàn, tiếp đến tìm người kiểm tra biển số xe. Đúng như dự đoán chiếc xe này dùng biển giả, chỉ lát sau là phát hiện ra nó đã đỗ lại ở một sườn núi bỏ hoang vùng ngoại ô phía tây.
Lúc A Uy mò tới nơi thì trong xe chỉ chỏng chơ chiếc điện thoại của Văn Nhạc Tri, ngoài ra không còn gì nữa.
Trình Bạc Hàn cúp điện thoại, gục đầu, mất mấy giây để ép mình bình tĩnh lại.
Thậm chí hắn không buồn quay về phòng họp chào hỏi sếp tổng bên đối tác nữa mà lập tức đi thẳng ra thang máy. Hắn sải bước rất rộng, biểu cảm trên mặt tạm duy trì ổn thỏa, chỉ có Lộ Tân theo sau hắn vào thang máy mới biết nội tâm người này giờ đã nổ tung.
Trên xe dọc đường ra sân bay, Trình Bạc Hàn cởi áo vest, kéo cà vạt ra, th* d*c rất nặng nhọc, không kìm nén tâm trạng nữa.
Hắn gọi cho Văn Quân Hà trước, tường thuật giản lược tình hình rồi bảo: "Chắc chắn tối nay Tạ Từ sẽ hành động, nghĩ cách ngăn nó lại bằng được."
"Xác định là họ Tạ làm?" Còn một câu Văn Quân Hà chưa hỏi, số người xích mích với Trình Bạc Hàn không ít, chưa chắc chỉ họ Tạ sẽ ra tay với Văn Nhạc Tri.
Nhưng Trình Bạc Hàn khẳng định chắc nịch: "Đảm bảo. Không thì Tạ Dương quay về vào thời điểm này quá trùng hợp. Muốn trả thù tôi thì đầy cách, chỉ riêng họ Tạ và Tạ Từ, Nhạc Tri cũng là đối tượng chúng căm hận."
Văn Quân Hà trầm mặc giây lát. Lâu nay bên gã vẫn giám sát họ Tạ, mấy hôm trước Tạ Dương vừa theo một đoàn khảo sát chính thức nhập cảnh vào từ một nước nhỏ, người của Văn Quân Hà không tiện hành động mà chỉ có thể theo dõi bề nổi, tiếp đó Tạ Dương ở lại một khu bất động sản hẻo lánh của nhà họ Tạ, im hơi lặng tiếng không động tĩnh gì thêm.
"Tôi biết đại khái phạm vi hoạt động của Tạ Dương, sẽ cho người đi tìm trước, ông đừng vội. Còn Tạ Từ, bất kể tối nay cậu ta định làm gì thì cũng không thành công được đâu." Văn Quân Hà nói.
Trình Bạc Hàn đáp "Được" rồi dập máy.
Lộ Tân theo sát Trình Bạc Hàn, cảm nhận được rõ rệt nhất những biến đổi tâm trạng ở hắn. Đồng thời vừa rồi anh ta cũng đang gọi một số cuộc khẩn cấp, lúc này cả hai cùng cúp điện thoại, cái lặng ngắt ngột ngạt dâng lên trong khoang xe. Anh ta nghiêng đầu thử liếc sang Trình Bạc Hàn, hai tay đối phương đang chống trán, chỉ trông thấy đôi môi mím lại thật chặt.
Một hồi lâu sau, Lộ Tân vỗ nhẹ mấy cái lên chân Trình Bạc Hàn yên ắng trấn an hắn thả lỏng, hệt một người bạn lâu năm.
"Tại sao…" Đột nhiên Trình Bạc Hàn mở miệng, cảm giác cổ họng như lả tả than nóng. Tại sao lại là Văn Nhạc Tri, tại sao có kẻ nỡ đối xử với em ấy như thế.
Trình Bạc Hàn chộp lấy mu bàn tay Lộ Tân, dồn sức rất mạnh, lần đầu tiên không giấu được vẻ sợ hãi và hoảng loạn trước mặt người khác, "Nếu… nếu như…"
"Không có nếu như." Lộ Tân bình tĩnh phân tích, "Thời điểm này rồi riêng anh không thể rối. Chúng bắt cậu Nhạc Tri đi thì mục tiêu là anh. Bây giờ họ Tạ sa cơ lỡ vận muốn báo thù nốt đòn cuối, chắc chắn không dám gây thương tích đâu, cùng lắm là đòi tiền thôi. Chúng muốn bao nhiêu thì mình cho bấy nhiêu là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!