Cả hai gặp nhau lần nữa vào một buổi đấu giá tổ chức đầu tháng 12. Buổi đấu giá này xem như là một dịp cố định mỗi cuối năm trong giới kinh doanh Nguyên Châu, các gia tộc có máu mặt đều sẽ tham gia, các vật phẩm đấu giá cũng rất tiềm năng, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành để làm từ thiện.
Vốn dĩ Văn Nhạc Tri không thích dự các hoạt động thương mại kiểu này, nhưng lần này Văn Minh gửi hai tác phẩm chữ triện cổ của cậu. Văn Sơ Tĩnh thấy cậu ngày nào cũng cứ ru rú không ở nhà thì cũng ở trường, chẳng hoạt bát như người trẻ tầm tuổi này gì cả, bèn bắt cậu đi cùng đổi gió.
Mấu chốt hơn cả là Văn Sơ Tĩnh có ý đồ khác, bất kể hiện giờ đã ly dị xong chưa thì nay cũng chỉ chờ mỗi kết quả nữa thôi. Văn Nhạc Tri không thể lẻ loi mãi mãi thế được, biết đâu tiếp xúc với mọi người nhiều hơn sẽ nhanh chóng tìm được đối tượng hay ho hợp tính thì sao.
Có điều mọi người đều không ngờ Trình Bạc Hàn lại sẽ đến.
Ở vị trí chính giữa hàng đầu, thi thoảng Trình Bạc Hàn với chủ tịch già của Phòng Thương mại Nguyên Châu lại trao đổi vài câu. Nét mặt đối phương tự nhiên, ánh mắt không liếc sang một lần nào.
Văn Nhạc Tri tìm một chỗ ngồi phía sau với tâm lý cầu may, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn bận xã giao chưa chắc đã trông thấy cậu.
Đến lượt đấu giá hai bức chữ triện cổ, bầu không khí lặng thinh giây lát.
Người chủ trì giới thiệu sơ lược về gốc gác tác phẩm, nhanh chóng đưa ra giá khởi điểm. Khu vực giữa hàng ghế thứ 2 có người giơ bảng, đây chính là Lộ Tân ngồi đằng sau Trình Bạc Hàn, anh ta hốt trọn cả hai tác phẩm. Bởi vừa vào cuộc Lộ Tân đã đưa ra mức giá gao cấp 2 3 thậm chí là 10 lần so với giá khởi điểm, người khác hoàn toàn không theo nổi.
Hiện trường bắt đầu xôn xao rầm rì.
"Không phải hai người họ ly dị rồi à?"
"Vẫn chưa, thấy bảo còn đang làm thủ tục, chắc cũng sắp rồi."
Văn Nhạc Tri hơi bứt rứt nhấp nhổm, buổi đấu giá chưa kết thúc cậu đã lặng lẽ lủi ra ngoài. Điều cậu không biết là cậu vừa đi xong ánh mắt Trình Bạc Hàn lia sang ngay, hắn liếc qua vị trí cậu vừa ngồi rồi lập tức quay đầu về lại.
Ở đây cũng chỉ có ông chủ tịch già dám đùa Trình Bạc Hàn: "Năm ngoái gọi cậu cậu chẳng buồn đến, năm nay lại tích cực thế, đúng là Túy Ông say không phải vì rượu nhỉ!"
Trình Bạc Hàn mím môi cười cười.
Chủ tịch già nói tiếp: "Nhạc Tri là đứa ngoan lắm."
Trình Bạc Hàn nói: "Tại cháu không ra gì nên em mới giận, không dỗ về nữa là nhà cửa loạn lên mất."
Hắn nói rất mập mờ, giọng điệu lời lẽ chỉ toàn vẻ bất đắc dĩ lúng túng vì người yêu giận dỗi.
Nghe vậy chủ tịch già cũng cười theo, bụng dạ sáng tỏ e không phải Văn Minh và Thông Đạt sắp tách ra như bên ngoài đồn thổi mà chắc đây là chồng chồng cãi cọ nhau chút thôi. Xem ra dự án đợt trước Văn Sơ Tĩnh tìm đến bàn bạc với ông vẫn không nên từ chối bừa thì hơn. Rồi cả những nhà hóng hớt chiều hướng đang định giới thiệu con cái nhà mình cho Trình Bạc Hàn nữa, cũng phải nhắc nhở vài câu mới ổn.
Sau buổi đấu giá còn có bữa tiệc rượu, Văn Nhạc Tri ra về rất sớm vì khó chịu trước những ánh mắt tìm tòi đánh giá trong hội trường. Hai người kết hôn rầm rộ ồn ào, ly hôn cũng vẫn thu hút người ngoài ngó nghía.
Việc này đành chịu vì phạm vi giới kinh doanh chỉ loanh quanh vậy, không giấu được tin tức gì. Huống hồ biến động liên hôn của họ Văn với hai nhà Trình – Tạ quá dồn dập, không thành đề tài mới là lạ.
Phong cảnh phố xá lướt qua vùn vụt, cậu ngơ ngẩn nhìn đăm đăm kính cửa xe màu trà.
Hóa ra đã 1 năm rồi.
Hôn nhân của họ kéo dài 1 năm, nay bước tới kết cục thế này, thật khó diễn tả rõ là cảm giác ra sao, chỉ thấy trong lòng cứ trống rỗng hư vô. Hôm nay nhìn thấy đối phương lần nữa, nỗi sợ hãi và căng thẳng trước Trình Bạc Hàn hồi xưa đã phai đi nhiều, nếu về sau dần dà không qua lại thêm, Văn Nhạc Tri nghĩ, hẳn họ sẽ nhanh chóng trở thành người dưng qua đường thôi!
**
Trước đợt Giáng sinh Văn Nhạc Tri đã ngừng thuốc, tâm tình thong thả chờ tới kì nghỉ.
Thủ tục ly hôn vẫn đang lần lữa lê thê chưa kết thúc, như kiểu mãi mãi không bao giờ xong được vậy. Tuy còn rất nhiều rắc rối nhưng Văn Nhạc Tri không lo mấy, cùng lắm thì ly thân 2 năm rồi đâm đơn ly dị.
Trình Bạc Hàn lại vẫn tặng cậu thêm một đợt đồ gấu Brown, có điều lần này không gửi chuyển phát nhanh mà là A Uy lái xe mang sang.
Trùng hợp Văn Nhạc Tri ở nhà, chính tay cậu nhận đồ. A Uy xuống khỏi chiếc xe minivan, báo cáo với Văn Nhạc Tri lịch trình gần đây của Trình Bạc Hàn vô cùng đon đả.
"Loạt sản phẩm này chưa phát hành chính thức, đây là hàng lấy trực tiếp từ xưởng đấy, sếp Trình bảo tôi mang qua cho cậu. Sếp đi công tác phía bắc, đi được hơn 1 tuần rồi. Vốn là trước khi đi sếp định sang thăm cậu nhưng lại bị cảm, sợ lây nên không đến nữa."
A Uy đi theo Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri quay người gã cũng quay người, Văn Nhạc Tri định về phòng gã cũng cứ bám sát, giọng nói đều đều từ tốn như đang tán gẫu thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!