Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi

Kể từ buổi đêm rối bời đó cho tới kì hạn 3 tháng đã hẹn với Văn Sơ Tĩnh vào cuối tháng 9, Trình Bạc Hàn đều ngủ ở phòng cho khách.

Sáng nay Trình Bạc Hàn không đến công ty, cố thử thuyết phục Văn Nhạc Tri đổi ý tới giờ phút cuối cùng.

"Anh từng nói, nếu em vẫn không muốn anh sẽ để em tự do." Văn Nhạc Tri đứng giữa phòng ngủ, đồ đạc đã thu dọn được nửa rải rác trên giường, cậu nhìn Trình Bạc Hàn đứng ở đối diện đang vô tình hay cố ý chắn đúng chỗ cửa, nhắc lại lời cam kết ban đầu của hắn.

Trình Bạc Hàn chôn chân tại chỗ, những toan tính chặt chẽ hay miệng lưỡi khéo léo trong công việc làm ăn hoàn toàn bất lực không thể vận dụng trước Văn Nhạc Tri. Thực ra cũng không phải không có cách lần lữa, nhưng hắn sợ cái hình ảnh Văn Nhạc Tri khiếp hãi trốn tránh hắn lắm lắm rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, đành phải lôi cái cớ trước đó đã chuẩn bị sẵn ra.

"Đợt này ông ngoại còn một vài chỉ số không tốt lắm, chờ ông ổn định thêm chút nữa rồi hẵng đi được không." Trình Bạc Hàn thấp giọng hạ mình năn nỉ, "Ở lại thêm mấy hôm được không em?"

Trình Bỉnh Chúc vẫn yên lành ở viện điều dưỡng suốt bấy lâu nay, mỗi tội không rõ vì sao mà đợt này tự dưng tinh thần xuống dốc, Văn Nhạc Tri ghé thăm một lần, bác sĩ bảo là do lây bệnh cảm, người già thể chất yếu sẵn, dù có chăm sóc kĩ đến mấy cũng khó tránh gặp vấn đề.

"Ông ngoại chỉ bị cảm bình thường thôi, em về nhà rồi vẫn có thể đến thăm ông." Văn Nhạc Tri không muốn thỏa hiệp lần nữa, cũng không muốn tiếp tục dây dưa thêm. Với Trình Bạc Hàn thì cứ nhì nhằng lan man mãi biết đâu lại xảy ra sự cố gì, rời đi mới là cách hiệu quả nhất.

Trình Bạc Hàn hung hãn bóp huyệt thái dương một cái, bộ dạng cực kì bị động cực kì bất lực. Nếu được thì thực sự hắn chỉ muốn nhốt Văn Nhạc Tri lại trong căn phòng này, hàng ngày chỉ có thể gặp một mình hắn quay về, cũng sẽ chỉ có mình hắn trong mắt, trong lòng.

Nhưng hắn không thể làm thế. Sợi dây lý trí nơi đáy lòng khiến hắn không dám manh động bất cẩn nữa.

"Nếu anh nhất quyết nuốt lời…" Văn Nhạc Tri ngần ngừ hồi lâu, nói, "thì cũng không tốt cho anh đâu."

Trình Bạc Hàn lập tức hiểu ý Văn Nhạc Tri, hắn khẽ cười một tiếng, cũng không quá ngạc nhiên mà tràn đầy vẻ tự giễu: "Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi."

Văn Nhạc Tri tránh đi không nhìn hắn, không hề phủ nhận.

Song Trình Bạc Hàn hoàn toàn chẳng bận tâm, mắt hắn đỏ quạch: "Văn Nhạc Tri, em muốn tôi chết thì em cứ lấy ra, tôi không cản."

Chiếc balo đặt ở sâu trong chiếc tủ nằm ngay thư phòng, Trình Bạc Hàn cất vào ngay trước mặt Văn Nhạc Tri. Hắn không cố giấu mà cũng không tiêu hủy các thứ nó đang chứa, cảm giác bất cứ ai ra vào căn phòng này đều có thể tiện tay cầm bừa cái balo ấy đi vậy.

"Tôi đã làm rất nhiều thứ, chưa từng hối hận một việc nào, chỉ riêng chuyện này đúng là tôi đáng chết."

"Nói gì khác cũng vô dụng, đấy là lỗi của tôi. Tôi quá ghen tị, cứ nghĩ đến việc em bắt tay với tên đàn ông khác để xử tôi, đòi ly dị, còn soạn sẵn thỏa thuận luôn rồi là tôi không chịu được!"

Vài câu nói đã đủ khiến Văn Nhạc Tri phát cáu, cậu chưa từng thấy cái kiểu nhận sai lấn át như này, nhưng đúng đây chính là việc Trình Bạc Hàn có thể làm ra.

"Em bắt tay với đàn ông khác bao giờ? Anh nói chuyện có lý lẽ phải trái không hả!"

Lúc tức lên hai má Văn Nhạc Tri cứ phồng ra, mắt trợn tròn xoe, chỉ trích phê phán người khác cũng chẳng có sức công kích gì.

Sao lại có thể đáng yêu đến thế! Trình Bạc Hàn ngắm đối phương đăm đăm hồi lâu, nghĩ bụng phải cố kìm nén bớt những h*m m**n dành cho Văn Nhạc Tri lại, nhưng còn là người thì còn bó tay.

Hắn hỏi ngược lại: "Tôi chịu nói lý thì em không ly dị nữa à? Có ích không?"

Cuộc đối thoại bị Trình Bạc Hàn dẫn dắt lệch lạc rõ rệt, một lúc sau Văn Nhạc Tri mới phản ứng được, cậu ném cái gối đang cầm trong tay đi, tức đỏ hoe mắt: "Được, toàn anh có lý nhất, đáng đời em chứ gì."

Rồi cậu bật khóc hu hu, nước rưng rưng lởn vởn nơi khóe mắt, sau cùng từng giọt nối nhau lăn dài theo gò má cậu. Cậu ôm đầu vùi mặt mình vào đầu gối, bờ vai cứ run bần bật lên không ngừng.

Trình Bạc Hàn lập tức nín bặt. Hắn nhớ lại buổi đêm khiến hắn hối hận tới giờ, Văn Nhạc Tri cũng khóc như thế này, cả những tháng ngày cậu uống thuốc chống trầm cảm sau đó nữa, hàng loạt các sự việc chồng chất khiến hắn không ngóc đầu lên nổi.

"Xin lỗi em, tại tôi không thể cho em được sống hạnh phúc."

Ngay từ khi bắt đầu ở nước D, đối với Văn Nhạc Tri Trình Bạc Hàn đã là khái niệm đan xen giữa kính nể và sợ hãi. Hệt một cây non bị tưới tắm bằng bức ép và kh*ng b* từ tận giây phút gieo hạt, sao mà mong nó đơm hoa kết trái rực rỡ được đây.

Lại một lần nữa cả hai không thể thống nhất, sau cùng Văn Nhạc Tri cũng không thể bỏ đi đúng hẹn.

Văn Sơ Tĩnh ra mặt can thiệp mấy lần mà vô hiệu, chuẩn bị làm ầm sang tận trụ sở chính Thông Đạt đến nơi. Cuối cùng Trình Bỉnh Chúc đích thân gọi điện cho Văn Nhạc Tri, bảo mình bị cảm, muốn chai cái mặt già xin Nhạc Tri bầu bạn với mình thêm chút. Đã nói tới nước này rồi, cũng không tiện bác bỏ đề nghị của ông cụ Trình, Văn Nhạc Tri đành ở lại mấy hôm.

**

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!