Chương 38: Tôi không chạm vào em

Phong cảnh ở phòng suite sát vực núi rất đẹp, nếu chỉ có một mình Văn Nhạc Tri thì sẽ đẹp hơn.

Văn Nhạc Tri ngồi ở sofa xoa bóp bắp chân, trông thấy Trình Bạc Hàn ngồi đối diện cậu c** q**n lấy dầu thuốc bôi lên vết tụ máu do vấp đầu gối rất tự nhiên thoải mái.

"Anh đồng ý với em," Văn Nhạc Tri, "là mình không ở chung phòng cơ mà."

"Các phòng khác đang nâng cấp, trước khi đến đây tôi cũng có biết đâu." Thoa dầu vào đầu gối xong Trình Bạc Hàn cởi tiếp áo ra, với sang một vết ứ nằm sau vai. Hắn sở hữu bờ vai rộng cánh tay dài nhưng vị trí chỗ bầm cũng trái khoáy thật, hắn loay hoay tái hồi bôi lem nhem hết cả, thế là uể oải thả tay xuống, nâng mắt lên nhìn Văn Nhạc Tri.

Văn Nhạc Tri lập tức quay sang chỗ khác không nhìn hắn nữa.

"Cứ xem như lúc ở nhà thôi." Ánh mắt Trình Bạc Hàn thoáng hẫng hụt, hắn nói, "Tôi đảm bảo không bao giờ để xảy ra chuyện như thế nữa đâu."

Vai Văn Nhạc Tri hơi rụt lại, cậu cúi gằm mặt không nhìn rõ biểu cảm song Trình Bạc Hàn lập tức cảm giác trái tim mình đau nhói râm ran: Văn Nhạc Tri không tin hắn.

Mãi tận khi hoàng hôn buông xuống hai người trên núi mới về đến nơi. Bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi mà bàn ăn có mỗi Văn Nhạc Tri với Trình Bạc Hàn, giữa bữa Văn Quân Hà vào nhà ăn, bảo Bạch Ly bị mệt nên về phòng nghỉ trước.

Văn Nhạc Tri hỏi gã có phải Bạch Ly không khỏe hay sao, Văn Quân Hà đáp không phải đâu, nét mặt gã thư thái, bộ dạng mãn nguyện phơi phới, gã chỉ gói ghém mấy món Bạch Ly thích ăn rồi nhanh nhảu về lại phòng.

Ăn cơm xong Văn Nhạc Tri uống thuốc ngay trước mặt Trình Bạc Hàn, không đuổi hắn đi nữa nhưng cũng làm lơ toàn tập, lên giường đi ngủ từ sớm. Trình Bạc Hàn chờ tới tận khi cậu ngủ thiếp đi rồi mới lặng lẽ nằm xuống theo.

Cả hai trải qua một đêm bình an yên ổn, hôm sau lúc về thì bốn người chia hai xe quay trở lại thành phố. Cả hội chào nhau ở cửa, Văn Nhạc Tri nhìn Bạch Ly đầy thắc mắc, hỏi anh: "Sao anh mặc nhiều áo thế ạ? Không nóng à?"

Bạch Ly bọc kín từ đầu đến chân đáp tỉnh bơ: "Hôm qua lên núi bị muỗi cắn, cổ toàn vết muỗi đốt thôi. Sợ bị cắn nữa nên cứ che kín vào cho chắc."

Văn Nhạc Tri không nghi ngờ gì, lập tức tìm một tuýp thuốc bôi màu tím trong balo ra đưa cho Bạch Ly: "Cái này bôi vết muỗi đốt hiệu quả lắm, anh thử xem ạ."

Chưa chờ Bạch Ly cầm Văn Quân Hà đã đưa tay nhận luôn, cười khan một tiếng bảo "Cảm ơn".

Đang nói dở thì công nhân xách hai chiếc giỏ to từ khu vườn đằng sau đi sang, đây đều là rau củ quả nhà trồng mới hái. Bạch Ly bước tới hỗ trợ, để một giỏ vào cốp xe cho Trình Bạc Hàn.

"Để anh." Văn Quân Hà ngoái đầu thấy Bạch Ly hì hụi thì vội rảo bước lại gần, nhận lấy giỏ rau từ tay đối phương.

Văn Nhạc Tri cũng sang hỗ trợ cùng, lo lắng hỏi thêm một câu: "Anh Bạch Ly, anh không sao chứ ạ, còn bị trẹo chân ạ?"

"Hửm?" Bạch Ly lơ ngơ giây lát rồi đột ngột hiểu ra, trợn trừng mắt lên đáp lấy lệ, "Ừm."

Hôm qua trên núi anh bị Văn Quân Hà giày vò ngất ngư, chân mềm oặt không xuống núi nổi. Nếu không phải do cuối cùng thấy anh điên tiết thật rồi thì người nọ còn chiến tiếp được nữa. Kết quả ngủ lại homestay một đêm không những chẳng thấy nghỉ ngơi đâu mà người ngợm còn dặt dẹo thoi thóp. Mục đích ban đầu chuyến này vốn nhằm thư giãn cộng thêm xoa dịu quan hệ giúp bạn bè, ai ngờ gieo vạ cả mình nữa.

Bạch Ly đặt giỏ rau xuống, hừ lạnh một tiếng trong bụng, anh không được yên thì người khác cũng đừng hòng sống khỏe.

Mấy người đứng ở cổng trò chuyện thêm dăm câu, lúc định tách ra thì Bạch Ly bỗng cao giọng gọi: "Nhạc Tri, mấy hôm nữa nghỉ hè em đến chỗ này của anh mà học, yên tĩnh."

Đại học bắt đầu nghỉ hè từ tháng 7 nhưng nghiên cứu sinh thì nghỉ muộn hơn, Văn Nhạc Tri vẫn phải đến trường đều đặn, song cũng chỉ còn một vài hôm nữa thôi. Cứ nghĩ đến việc nghỉ hè xong hàng ngày phải ở lại nhà họ Trình, đối diện với Trình Bạc Hàn, nung nấu nốt 2 tháng còn lại là Văn Nhạc Tri đứng ngồi không yên. Cậu đã đề nghị về nhà họ Văn mấy lần, đều bị Trình Bạc Hàn phủ quyết rất mạnh mẽ.

Lý do nói suốt thành quen, mãi mãi luôn là "Không để cho tôi một tí cơ hội nào, làm sao tôi bù đắp sai lầm quá khứ được".

Hiện giờ kì hạn 3 tháng không chỉ là cái nọc của Trình Bạc Hàn, mà còn thành cái cớ giữ Văn Nhạc Tri lại nữa.

Vậy nên Văn Nhạc Tri rất cảm kích trước lời mời của Bạch Ly, gần như suýt buột miệng nhận lời ngay lập tức. Nhưng lúc sắp lên tiếng Văn Nhạc Tri lại chợt nhìn sang Trình Bạc Hàn, gượng gạo nuốt câu đồng ý vào.

Nụ cười khi nãy hãy còn trên gương mặt Trình Bạc Hàn giờ đã biến mất, biểu cảm khó đoán, hắn không tiếp lời mà cũng không tỏ thái độ.

Trước mặt người quen và đặc biệt là bạn bè thì có mất hứng đến mấy Trình Bạc Hàn cũng không tiện mặt nặng mày nhẹ, hắn sẽ không dồn Văn Nhạc Tri vào thế lúng túng xấu hổ. Nhưng kém vui thì là thật, hắn trông thấy ánh mắt liếc qua đầy cẩn trọng của Văn Nhạc Tri, kém vui lại nhanh chóng biến thành nhói đau, cảm giác chúng đã châm thủng một lỗ trong đáy lòng hắn.

"Sang chơi cuối tuần cũng được, thường ngày học hành ở nhà thôi, cuối tuần mọi người đều có thời gian rảnh thì lại cùng đến." Văn Quân Hà vội vàng đứng ra giải vây, gã cười nói với Trình Bạc Hàn, "Ông cũng thế, đừng cứ cắm mặt làm lụng suốt, núi non không khí trong lành, ngắm nghía đi dạo vài vòng là đầu óc áp lực ngần nào cũng tiêu tan cả. Đằng nào công việc thì làm mãi không hết ấy mà, bầu bạn người nhà quan trọng hơn chứ."

Văn Quân Hà nói rất tế nhị kín kẽ, vừa nhắc Trình Bạc Hàn đừng gây áp lực cho Văn Nhạc Tri quá, vừa nhắc Văn Nhạc Tri về vị trí người nhà và người bên cạnh của cậu. Mấu chốt trên hết chính là Bạch Ly thình lình rủ Văn Nhạc Tri đến nghỉ hè mà không một lời báo trước, nhỡ Văn Nhạc Tri muốn đến homestay chờ hết nốt 2 tháng còn lại thật, Trình Bạc Hàn lại không tiện phản đối công khai, vậy há chẳng cay chết Văn Quân Hà luôn à.

Sắc mặt Trình Bạc Hàn trở lại bình thường, hắn tranh thủ nói theo: "Được, về sau cuối tuần lại ghé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!