Chương 36: Chỉ còn sợ hãi

Đúng là không khí trong núi cực kì trong lành, hít một hơi thấy căng đầy mùi cỏ xanh mát. Tòa nhà giả cổ rộng lớn cũng rất tinh xảo, nằm bên một vách núi, nghiêng mình theo dốc đứng vạn dặm, ngước mắt thấy chim bay thành đàn.

Homestay không có khách khác ở, chỉ có Bạch Ly và Văn Quân Hà. Vào đến nơi rồi Văn Nhạc Tri mới biết chỗ này do Bạch Ly mở.

"Giải tán hết rồi," Văn Quân Hà đang ngồi pha trà trên chiếc sập tre, tư thế tương đối ra dáng, hương trà lững lờ, phong thái người xưa ung dung nhưng lời nói ra thì thẳng tưng, "chuyển đủ phí 2 ngày 1 đêm cho tôi."

Trình Bạc Hàn mở điện thoại lên chuyển khoản rồi bưng một cốc trà đưa cho Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri lẳng lặng nhấp một ngụm, tầm mắt tò mò quan sát cách bài trí trong phòng.

Thấy cậu có vẻ hứng thú, Bạch Ly bèn lại gần rủ cậu đi dạo loanh quanh. Văn Nhạc Tri không muốn ở chung một chỗ với hai người kia, lập tức đứng dậy theo Bạch Ly đi mất.

Tầm mắt Văn Quân Hà lẫn Trình Bạc Hàn cùng dõi theo cả hai rời khỏi phòng, mãi tới khi khuất bóng hẳn mới đồng thời quay về.

"Trước khi kết hôn đã không tình nguyện, kết hôn xong vẫn không tình nguyện, sao ông làm được giỏi thế?" Văn Quân Hà khá là kiểu cười trên nỗi đau của kẻ khác.

Trình Bạc Hàn lạnh mặt, bắt đầu hối hận trước đề xuất thử để Văn Nhạc Tri hòa vào với phạm vi đời sống của mình từ Lộ Tân.

Trình Bạc Hàn chán chẳng buồn phản ứng với gã, hỏi thẳng luôn: "Có mấy phòng đấy?"

"5 phòng, làm sao?"

"Ông với Bạch Ly ở một phòng, ba phòng còn lại đều đang sửa chữa nâng cấp đúng không?"

"Có đâu, đang kinh doanh bình thường mà!"

"Được rồi, nếu chỉ còn mỗi phòng đó thì ông nhờ Bạch Ly báo với Nhạc Tri một câu, bọn tôi ở cái phòng suite sát vách đá là được."

"…"

Văn Quân Hà phá ra cười rõ to, vẩy cả nước trà ra ngoài, mãi mà không dứt cơn được, tới tận lúc Trình Bạc Hàn thêm "Trả cho ông gấp đôi phí bao trọn" thì gã mới nín cười, tay cầm điện thoại lắc lư đáp "Được".

Homestay tên Bạch Niểu, từ kiểu dáng kiến trúc cho đến vị trí phòng ốc, bố cục trang trí đều vô cùng lôi cuốn hấp dẫn, tỉ mỉ chăm chút tới từng miếng ngói hay giọt nước chảy nên thơ. Văn Nhạc Tri vốn cũng hứng thú với nơi này sẵn, bèn dứt khoát gạt hết phiền muộn đi để chìm đắm vào từng tiểu tiết, ngắm nghía rất chăm chú.

"Ngói diềm vân mây, có cả Huyền Vũ Thanh Long nữa, tinh xảo quá đi mất." Văn Nhạc Tri đứng dưới thềm hiên, ngửa đầu say mê trông từng hàng ngói xanh nối nhau mà chẳng dời được mắt, cậu hỏi Bạch Ly, "Đặt làm riêng đúng không ạ!"

Bạch Ly nói: "Nhờ một sư phụ già ở phía bắc vẽ hoa văn xong đặt làm, rồi mới gửi vận chuyển hàng không tới đây."

"Đắt lắm ạ?" Văn Nhạc Tri hỏi.

Bạch Ly nói một con số, ngay như Văn Nhạc Tri không có khái niệm rõ rệt về tiền cũng phải sửng sốt hoang mang, cậu không nhịn được hỏi thêm: "Sếp Văn trả tiền ạ?"

Bạch Ly bật cười: "Chứ chẳng lẽ còn bắt anh tự bỏ tiền ra chắc?" Anh nói tiếp, "Trông ảnh không giống kiểu người sẽ thích mấy thứ này nhỉ. Đúng là không phải thật, sở thích duy nhất của ảnh chính là kiếm tiền."

"Hai anh âu yếm thật đó." Văn Nhạc Tri thật lòng hâm mộ.

"Cũng từng có lúc hục hặc, cơ mà đều qua cả rồi." Bạch Ly nói đầy ẩn ý, "Yêu một người thì phải tôn trọng tính cách người ấy, trân trọng sự nghiệp của người ấy, kể cả không hiểu cũng vẫn yêu ai yêu cả đường đi, học cách tiếp nhận rồi yêu quý mọi thứ người ta thích, đấy là điều cơ bản nhất."

Dưới mái hiên có một hàng lan can, Văn Nhạc Tri ngồi trên ghế tre thò chân qua khe hở lan can, đung đưa tới lui. Dưới chân chính là vách cao vạn trượng, lờ mờ thấy thấp thoáng cây cối um tùm xanh tốt dưới đáy vực.

Bạch Ly ngồi sát cạnh cậu, tư thế giống nhau, biếng nhác gác cằm lên thành lan can, nhắm mắt hít thở sâu.

Trước đó hai người gặp nhau vài lần đều chỉ trò chuyện qua loa, bây giờ ngồi đây tán gẫu trên trời dưới đất thế này hóa ra lại hợp nhau bất ngờ. Nhờ vậy Văn Nhạc Tri mới biết Bạch Ly làm trang web du lịch, nghề nghiệp ngày xưa lại càng muôn màu muôn vẻ, quản lý dự án, phóng viên hiện trường, nhà thám hiểm, nhiếp ảnh gia, từng ra vào những khu giao tranh, chốn bỏ hoang không người, rừng mưa, hẻm núi lớn.

Gương mặt đè nén bấy lâu của Văn Nhạc Tri xuất hiện vẻ sinh động hiếm thấy.

Bạch Ly biết tình hình hai người họ nên đặc biệt nhường nhịn Văn Nhạc Tri, liên tục thử tìm đề tài, thấy có chuyện nào cậu quan tâm lại đào sâu thêm mấy câu, đồng thời dẫn dắt cậu đặt câu hỏi để mình giải đáp thắc mắc.

Thậm chí Bạch Ly chuẩn bị cả giấy bút đặt ngay ở cái bàn con bên cạnh, nghe Văn Nhạc Tri kể một số lai lịch câu chuyện xoay quanh chữ giáp cốt.

Cả hai uống trà, ăn ít điểm tâm, Văn Nhạc Tri bèn viết chữ giáp cốt ra giấy cho Bạch Ly xem. Cậu viết hai chữ, Bạch Ly nhận ra đây là chữ "Xe".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!