Chương 35: Không lùi được

Kết thúc cuộc họp Lộ Tân bị gọi vào văn phòng. Trình Bạc Hàn đang đứng hút thuốc trước cửa sổ sát đất, hệ thống quạt thông gió kêu rè rè rất khẽ. Trình Bạc Hàn không nói gì, Lộ Tân bèn im lặng đứng chờ một bên.

Mới đầu bầu không khí tương đối ngột ngạt, đầu óc Lộ Tân đã điểm qua một lượt tất cả mọi việc lớn nhỏ của Thông Đạt gần đây, kiểm kê tới cả ân oán cá nhân nữa, nào ngờ Trình Bạc Hàn lại mở miệng ra hỏi thế này.

"Cậu nhỡ làm sai mắc lỗi thì sẽ dỗ kiểu gì?"

Lộ Tân giật thót hết hồn, tiêu hóa mất một lúc mới ngộ ra ý Trình Bạc Hàn, cơn sốc trôi đi, anh ta đáp không hề biến sắc: "Phải xem là chuyện gì nữa ạ."

Một buổi sáng nào đó nhiều ngày trước, Trình Bạc Hàn chợt gọi điện cho anh ta bảo anh ta đi tìm người. Lần đến bệnh viện Lộ Tân cũng đi theo cùng. Anh ta không vào phòng gặp bác sĩ mà chờ ở ngoài, nhưng trông gương mặt cứng đờ của Trình Bạc Hàn cũng có thể đoán được những việc đã xảy ra giữa hai người họ.

Riêng về mức độ hiểu Trình Bạc Hàn thì Lộ Tân nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.

Bề ngoài trông Trình Bạc Hàn lễ độ lịch sự, chững chạc chừng mực, lèo lái con tàu thương nghiệp khổng lồ là Thông Đạt thật vững vàng giữa những đấu đá gia tộc và cạnh tranh cùng ngành quyết liệt đầy rẫy lừa lọc lật lọng lẫn thủ đoạn sáng tối, chưa bao giờ sai sót nửa bước. Điều duy nhất đủ sức khiến hắn mất bình tĩnh rồi mất kiểm soát e chỉ có đúng công tử nhỏ nhà họ Văn ban đầu đã đoạt lấy bằng thủ đoạn bất thường kia thôi.

"Nếu là việc rất rất sai thì sao?" Trình Bạc Hàn dí đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, quay lại ngồi xuống ghế rồi ra hiệu cho Lộ Tân ngồi theo, bộ dạng phải trò chuyện dài dòng hẳn hoi, sau đấy bổ sung thêm một câu với nét mặt nhăn nhúm, "Cái loại không tha thứ nổi ấy."

"Thế ạ… vậy thì hơi khó." Lộ Tân nói.

Trình Bạc Hàn thoáng trầm ngâm, hỏi: "Cậu với bạn gái quen nhau mấy năm rồi?"

"3 năm ạ."

"…Không gặp vấn đề bao giờ à?"

Lộ Tân lắc đầu, nở nụ cười vô thức: "Em chiều chuộng lắm ạ."

Thấy mặt sếp đen dần Lộ Tân vội tỉnh hồn lại, ngồi thẳng lên ngay, trả lời thận trọng: "Nếu giận dỗi em hay mua quà cáp tặng."

Trình Bạc Hàn vừa thử suy nghĩ theo lối này thì nghe thấy Lộ Tân phủ định luôn: "Cậu Văn thì chắc không được."

Nhà họ Văn khá giả sẵn, chưa kể sở thích của Văn Nhạc Tri cũng ở một tầm khác, nhã nhặn quý báu, ngắm được chứ khó sở hữu, đồ đạc bình thường cơ bản không phải gu của cậu.

Trông mặt mũi Trình Bạc Hàn càng lúc càng đen sì đen kịt là Lộ Tân bắt đầu nhấp nhổm, dốc sức vắt óc suy tính, cuối cùng cũng đưa ra được một đề nghị có thể gọi là tạm khả thi: "Ở bên nhau thì cần giao lưu trao đổi nhiều mới được ạ. Mỗi cái là khoảng cách tuổi tác giữa anh và cậu Văn hơi lớn, chắc là nếu có trò chuyện anh nên cố điều chỉnh mình cho hợp với cậu ấy hơn. Con trai tầm tuổi cậu ấy thích đi hẹn hò, thích hòa vào với cuộc sống của nhau để có cảm giác được công nhận.

Sếp Trình, hay là… anh thử cân nhắc hướng này xem sao ạ?"

Hẹn hò? Họ chưa từng hẹn hò với nhau, cũng chưa từng đi du lịch cùng nhau bao giờ. Quãng thời gian từ trải nghiệm khởi đầu không vui vẻ gì ở nước D cho đến khi kết hôn còn chưa được đến 1 tháng. Cưới về xong lại càng chất chồng mâu thuẫn, chí ít theo góc nhìn của Trình Bạc Hàn thì không được êm ả. Huống hồ giờ hai người ở riêng một không gian Văn Nhạc Tri còn hơi sợ hắn, nói gì tới hò hẹn nữa.

Chưa kể hẹn hò thì hẹn hò thế nào, đi xem phim? Đi ăn? Thôi bỏ qua, cảm giác không hợp với cả hai, Văn Nhạc Tri chắc sẽ thích ở nhà đọc sách luyện chữ hay đến thư viện hơn.

Hòa vào cuộc sống của đối phương? Gương mặt Hà Yến hiện ra trong đầu Trình Bạc Hàn, cứ rảnh ra là lượn lờ xung quanh Văn Nhạc Tri, chân tay như kiểu chẳng biết để đâu, không gác vào người Văn Nhạc Tri thì cũng vắt lên cổ Văn Nhạc Tri. Rồi cả đám bạn học của cậu nữa, trông ai nấy đều mập mờ đáng ngờ, ví dụ cái tên đàn anh Lâm, tưởng thế nào hóa ra biết thừa mà vẫn chai mặt làm kẻ thứ ba, nói cái gì mà "Anh biết chắc là em cũng có bạn trai rồi nhưng anh không muốn phải nuối tiếc".

Đến giờ nghĩ lại Trình Bạc Hàn còn muốn lao ra cào rách miệng đối phương, dù rất mất phong độ.

Còn phía bản thân đây thì toàn nhóm lợi ích, đối tác làm ăn, đối thủ cạnh tranh, gần như không tồn tại ai có thể gọi là bạn.

Đầu óc Trình Bạc Hàn suy tính nghĩ ngợi, xoay chuyển xoành xoạch liền mấy lượt như đèn hoa đăng, đây là lần đầu hắn nghiêm túc cân nhắc tử tế xem phải làm sao để níu giữ Văn Nhạc Tri bằng tình cảm, chứ không phải thủ đoạn hay cưỡng ép nữa.Trình Bỉnh Chúc nằm phòng chăm sóc đặc biệt mấy hôm rồi chuyển sang viện chuyên điều dưỡng. Chỗ này nằm ở đoạn ngoại thành, môi trường vắng lặng yên tĩnh nhưng đi lại khá xa. Văn Nhạc Tri theo Trình Bạc Hàn tới thăm mấy lần, thấy ông cụ hồi phục tương đối ổn thỏa mới yên tâm lại. Còn vụ cổ phần thì có lần Văn Nhạc Tri muốn nhắc thử, vừa mới mào đầu đã bị Trình Bạc Hàn ngoặt đi đánh trống lảng mất, Trình Bỉnh Chúc cũng vờ như không nghe thấy.

Văn Nhạc Tri không dám k*ch th*ch ông cụ quá đà, nghĩ ngợi tái hồi rồi thôi không đề cập nữa. Giữa chừng Văn Nhạc Tri vào nhà vệ sinh, Trình Bỉnh Chúc mới sậm mặt lại với Trình Bạc Hàn.

"Cháu tranh thủ dỗ dành người ta đi chứ, ông già đầu thế này rồi còn phải hùa vào với cháu bắt nạt trẻ con, muối mặt!"

"Cháu biết rồi ông." Trình Bạc Hàn bị mắng vẫn khép nép khúm núm, đây vốn là lỗi của hắn, làm hại cả già cả trẻ đều phải giày vò theo. Hắn nhận mình sai.

"Cháu biết cái gì? Định làm thế nào hả?"

Trình Bạc Hàn cúi đầu không đáp. Sao hắn không rõ điều này cho được, song từ bé đến lớn hắn chưa từng dỗ dành ai bao giờ, huống chi những việc hắn đã làm cũng đâu phải chỉ dỗ dành thôi là cho qua nổi đâu.

"Ông ngoại, ông yên tâm, bọn cháu sẽ không ly dị đâu ạ." Trình Bạc Hàn không thể trả lời câu hỏi của Trình Bỉnh Chúc, đành nói sang kết quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!