Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không

"Văn Hoài do ai khích bác, ban đầu hợp tác với ai, thiết nghĩ bác cũng biết hết chứ." Khóe môi Trình Bạc Hàn cong lên cười khẩy, hắn thong thả đáp, "Xét lỗ lã à, sổ sách riêng của mấy người chắp vá thổi phồng như nào cũng không khó điều tra lắm đâu. Còn Thông Đạt xét cho cùng họ Cao hay họ Trình thì cũng là huyết mạch của ông ngoại, bác nói vậy ông ngoại mà biết mới gọi là thất vọng thật đấy."

Hắn dứt lời xong mặt mũi tất cả mọi người ở đây đều vặn vẹo hẳn. Trình Trung đã nếm mùi bất chấp lì lợm của Trình Bạc Hàn từ lâu, cũng biết không hơn thua được gì trước mặt hắn. Nhưng mai Trình Bỉnh Chúc phải mổ rồi, tuy trên lý thuyết tỉ lệ thành công rất lớn nhưng dẫu sao cũng thuộc hàng tuổi cao sức yếu, liệu có thể rời bàn mổ lành lặn, về sau liệu có thể hồi phục như xưa không đều là biến số chưa rõ.

Tuy lão với Trình Du có cổ phần, có nắm trong tay vài công ty chi nhánh, nhưng so với trụ sở chính Thông Đạt thì quả thật chỉ bằng hạt cát giữa sa mạc.

Vụ rối ren hàng cấm vận và dự án cảng nội địa Nguyên Bình đã bị Trình Bạc Hàn đàn áp, đợt gần đây mấy cổ đông trước đó đã chia phe lại nối nhau trở quẻ; ban đầu Văn Hoài cũng đứng về phía bọn họ do đầu tư thua lỗ rồi, nào ngờ Văn Sơ Tĩnh chen ngang ngáng trở, càng không ngờ Trình Bạc Hàn lại còn lơi lỏng kiểm soát tha cho, dẫn đến Văn Hoài rút lui nốt.

Hiện giờ phần thắng trong công cuộc lật đổ Trình Bạc Hàn ngày một yếu dần, bọn họ chuyển sang nhăm nhe theo dõi 30% đang nằm trong tay Trình Bỉnh Chúc, không dám sơ hở. Trước hôm phẫu thuật luật sư đã ghé thăm ra vào mấy chuyến liền, nghĩ thôi cũng biết là để lập di chúc. Di chúc điều chỉnh hẳn vài lần, ngày mai trước khi vào viện đội luật sư riêng của Trình Bỉnh Chúc sẽ còn đến thêm lượt nữa, họ càng không thể lơ là.

Trình Du đã hơn 50, thời trẻ mê muội sa đọa, lớn tuổi rồi vẫn không giữ được bình tĩnh. Gã không làm được gì Trình Bạc Hàn bèn liếc qua Văn Nhạc Tri đang yên lặng đứng cạnh, điên tiết chẳng có chỗ nào xả.

"Cụ ông hồ đồ cho mày cưới đàn ông về nhà, tương lai còn chẳng có nổi máu mủ nối dõi, nhỡ hôm nào lại mọc thêm thằng con hoang ở đâu ra thì e đến lúc ấy Thông Đạt chẳng họ Trình cũng chẳng họ Cao nữa đâu. Bạc Hàn, mày chơi đủ rồi cũng phải tiết chế bớt đi, đừng để như mẹ mày mất cả chì lẫn chài đấy."

Câu này đúng là quá chối tai, mục tiêu công kích rõ rệt, Trình Bạc Hàn có thờ ơ thản nhiên mấy thì cũng không để yên nổi nữa. Chưa cần nghe hết sắc mặt hắn đã trầm trọng hẳn, hắn quả quyết bước lên, đang định hành động thì có một bàn tay níu hắn lại.

Văn Nhạc Tri thoáng nghiêng người đứng vào gần Trình Bạc Hàn hơn. Giọng cậu mềm mại dịu nhẹ, nghe cực kì vô hại song lời nói ra trái ngược triệt để.

"Bác, kể cả bọn cháu không con không cái thì cũng chẳng để tự dưng mọc thêm thằng con hoang đâu ra như người khác đâu ạ." Biểu cảm Văn Nhạc Tri lạnh nhạt, lúc nhắc tới đoạn "thằng con hoang" cậu lướt qua rất nhanh, có vẻ do chưa bao giờ dùng từ độc địa đến thế nên không quen cho lắm. Cơ mà "người khác" ở đây ám chỉ ai thì đã rành rành ra, Trình Du lập tức sậm mặt lại.

Văn Nhạc Tri rất gầy, thấp hơn Trình Bạc Hàn nửa cái đầu, về khí thế phong thái cả hai khác nhau trời vực. Nhưng giờ phút này cậu đang đứng bên Trình Bạc Hàn lên tiếng rất nghiêm túc hẳn hoi, tác phong hòa nhã lặng lẽ ngày thường đã biến mất.

"Bạc Hàn tiếp quản Thông Đạt khi mới 20 tuổi, bao nhiêu năm nay trắc trở lớn nhỏ đều do anh ấy gồng gánh vượt qua, chắc hai bác cũng biết rõ phải gian nan nhường nào. Còn sự việc mẹ anh Bạc Hàn tuy đáng tiếc thật nhưng bố mẹ anh ấy tình cảm sâu đậm, đến với nhau ở bên nhau rất hạnh phúc, vậy vẫn khá hơn nhiều những cuộc hôn nhân hình thức chứ ạ! Bố mẹ cũng giáo dục anh ấy quá tử tế, lịch sự học thức có trách nhiệm, không ức h**p kẻ yếu không bắt nạt người khác vô duyên vô cớ, càng không giở trò vặt vãnh sau lưng khiến ông ngoại phải bực dọc."

Đại khái do cực kì ít thấy cậu lên tiếng nói dài thế này nên tất cả vô cùng ngỡ ngàng, không thể nào ngó lơ được. Không chỉ mỗi Trình Trung Trình Du mà cả Trình Bạc Hàn cũng phải ngẩn ra.

"Chuyện chú cháu thì cháu rất xin lỗi. Nhưng chị cháu đã nói rõ ràng với chú, chú ấy là chú ấy, Văn Minh là Văn Minh, bất cứ việc gì chú ấy làm đều không thể đại diện cho Văn Minh, cũng không đại diện cho bản thân cháu."

Nói đến đây Văn Nhạc Tri liếc sang Trình Bạc Hàn một cái thật nhanh, lúc trông thấy nhiệt độ trông đôi mắt ấy thì cậu vội quay đi ngay, hệt như bị bỏng vậy.

Cậu phản bác cực kì rành mạch kín kẽ, thành ra Trình Trung phải mở to mắt nhìn thẳng cậu lần đầu tiên.

"Trước nay cứ tưởng cậu ấm nhà họ Văn là cái bình hoa thôi, không ngờ miệng lưỡi lại sắc bén thế đấy." Trình Trung hừ một tiếng khinh khỉnh, quay sang ngó nghía với Trình Du, giọng điệu mập mờ, "Chẳng trách Bạc Hàn phải theo đuổi tới tận nước D, còn dốc cạn tâm tư, xem ra cậu Văn cũng có thủ đoạn hơn người nhỉ!"

Những gì Trình Bạc Hàn làm ở nước D không phải bí mật với nhà họ Trình nữa, họ Tạ đã biết thì sớm muộn sẽ tiết lộ ra ngoài. Trình Bạc Hàn bất kể ngoài kia đồn đãi thế nào, nhưng để động chạm tới Văn Nhạc Tri thì câu chuyện sẽ bị tô thêm màu sắc suồng sã cợt nhả.

Riêng việc này Trình Bạc Hàn không thể chấp nhận.

"Đời sống tình cảm của tôi với Nhạc Tri không khiến các bác phải lo." Trình Bạc Hàn ôm vòng lấy vai Văn Nhạc Tri kéo sát vào bên mình, cúi đầu nhìn cậu nhưng lời thì nói với những kẻ còn lại, "Tính tôi thù dai, nhỡ mà nghe thấy lời bậy bạ về Nhạc Tri rồi gây ra việc gì đó không được thỏa đáng lắm, thì đến lúc ấy mọi người tha hồ be bét chung."

Gương mặt Trình Bạc Hàn nở nụ cười tươi, hắn làm lơ người ngoài, chỉ nhẹ giọng hỏi Văn Nhạc Tri: "Mệt rồi đúng không? Đi ngủ thôi."

Cả hai đi lên tầng, vào tới tận phòng Văn Nhạc Tri mới giãy ra tránh xa Trình Bạc Hàn thêm chút. Trình Bạc Hàn thả tay, không làm khó cậu nữa song ánh mắt nhìn về cậu thì cháy bỏng, tầm mắt dõi theo sát sao chưa chịu thôi.

"Anh đừng nghĩ nhiều…" Khí thế gồng mình vừa rồi của Văn Nhạc Tri bay sạch, cậu không nhìn Trình Bạc Hàn nữa, mặt mũi lạnh nhạt, "Em sợ mấy người cãi nhau thật ông sẽ lo. Những gì em nói vừa nãy cũng không có ý khác đâu."

"Ừm, tôi biết, cảm ơn em Nhạc Tri."

Song hiển nhiên lời giải thích của cậu chưa đủ để dập tắt sự kích động ở Trình Bạc Hàn, có vẻ hắn thấy được động viên mãnh liệt lắm, cả người đều phấn chấn rõ rệt, nhưng lại sợ biểu hiện của mình quá đà làm Văn Nhạc Tri khiếp hãi nên buộc phải gắng sức kiềm chế tâm trạng.

—— Hắn chưa bao giờ dám ngờ, dù đã ở tình cảnh này rồi mà Văn Nhạc Tri vẫn sẵn lòng che chở hắn.

Trước đó Văn Sơ Tĩnh đặt ra kì hạn 3 tháng với hắn, cái mốc này hệt một quả núi đè đầu hắn suốt, khiến lòng dạ hắn ngột ngạt áp lực cực kì. Chưa gì đã nửa tháng trôi qua mà tình hình không tiến triển một tí nào hết – Văn Nhạc Tri không nói chuyện với hắn, không nhìn hắn, lúc ngủ cố tránh hắn ra xa nhất có thể, hai người hoàn toàn không trao đổi, Trình Bạc Hàn không dám sốt sắng, không dám bộp chộp, bởi sự kháng cự của Văn Nhạc Tri với hắn đang khắc sâu trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, chẳng thà giết luôn hắn đi còn đỡ khó chịu hơn.

Bất lực cùng đường rồi hắn mới phải mượn cớ ông ngoại bị bệnh, dứt khoát đón Văn Nhạc Tri về nhà chính. Trước mặt ông cụ Văn Nhạc Tri không tiện lộ liễu quá, thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn tán gẫu vẩn vơ mấy câu Văn Nhạc Tri cũng sẽ đáp lại.

Cho dù chỉ đáp lời vờ vịt cho có thì Trình Bạc Hàn vẫn cứ quý báu phát điên.

Cơn bực tức từ màn đâm thọc của hội Trình Trung lúc dưới nhà đã bị quét đi sạch bóng từ lâu, đáy lòng Trình Bạc Hàn ngập đầy ê ẩm, hắn cảm giác mình như bắt được loáng thoáng ban mai, thực sự chẳng biết phải nâng niu Văn Nhạc Tri ra sao mới đủ nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!