Chương 33: (Vô Đề)

Văn Nhạc Tri không rõ Trình Bạc Hàn giải thích với Văn Sơ Tĩnh thế nào, cuối cùng cậu bị chở về Thịnh Tâm, nghe thấy Trình Bạc Hàn đứng ngoài phòng gọi một cuộc điện thoại rất lâu, cậu không nghe rõ nội dung nhưng cậu biết là gọi cho ai.

Tối hôm ấy Trình Bạc Hàn kê cái giường sofa trong phòng ngủ ra ngoài, nằm chung vào giường với Văn Nhạc Tri. Hắn không dám có bất cứ hành động nào nữa, chỉ nằm ôm cậu, tựa loài rồng to lớn đang canh giữ báu vật, phía dưới bề ngoài giương nanh múa vuốt thực ra lại là sự yếu ớt sợ bóng sợ gió rất mong manh.

Trạng thái của Văn Nhạc Tri trở nên tệ hơn, cảm giác từ khi bị Trình Bạc Hàn dẫn về lần nữa cậu đã mất hết sức lực vùng vẫy, không muốn nói năng, từ bỏ chống đối, chai lì trước tất thảy.

3 ngày sau Văn Sơ Tĩnh ghé sang Thịnh Tâm một chuyến, đem đến tin tức mới nhất bên ngoài: Trình Bạc Hàn đơn phương hủy bỏ thỏa thuận bổ sung mới kí kết nối tiếp sau hợp đồng cược, không còn nhúng tay vào công việc bên Văn Minh. Đồng thời khoản vốn của Văn Hoài cũng được gỡ phong tỏa, dự án đầu tư đình trệ không khởi động lại song Văn Hoài đã rút lui lành lặn, nhân vật đứng ra thanh toán trong đó chưa nói cũng biết.

Hắn không xin lỗi nữa, mà gửi gắm lời xin lỗi vào lần lượt từng chuyện có liên quan tới Văn Nhạc Tri.

Văn Sơ Tĩnh im lặng ngồi cạnh Văn Nhạc Tri, có những lời chỉ còn là chót lưỡi đầu môi. Cuộc hôn nhân giữa em trai và Trình Bạc Hàn đã không phải vấn đề cá nhân đơn thuần, nó dính dáng đến Văn Minh, Văn Hoài rồi rất rất nhiều người khác. Đứng trong mạng lưới lợi ích khổng lồ, tất cả mọi người đều đang hoan hô phấn khởi thở phào nhẹ nhõm, khiến cho chị không thể nào thốt ra câu "Kể cả phải liều để Văn Minh phá sản cũng sẽ tách em khỏi cậu ta bằng được" nữa.

Chị không chỉ là chị gái của Văn Nhạc Tri, chị còn là người cầm quyền lèo lái Văn Minh.

"Nhạc Tri, sao tự dưng em lại muốn ly dị, xảy ra chuyện gì à?"

Văn Nhạc Tri lắc đầu đáp "Không sao", nói thêm "Tâm trạng hơi kém thôi ạ". Cậu đang ngồi trên chiếc sofa sát cửa sổ, đắp chiếc chăn mỏng màu trắng, sắc mặt tiều tụy, cằm và má sọp hẳn đi, trông sao cũng chẳng giống "Tâm trạng hơi kém thôi" chút nào.

—— Lời Văn Sơ Tĩnh không thể thốt lên, thì Văn Nhạc Tri cũng chẳng nói ra được.

Lúc Văn Sơ Tĩnh rời khỏi phòng em trai là Trình Bạc Hàn đang ngồi chờ chị ở phòng khách, sắc mặt không khá hơn Văn Nhạc Tri là bao, mỏi mệt khổ sở hối hận lộ rõ, song vẻ cuồng dại ở đáy mắt lại rất rùng rợn.

Trong phòng có 4 5 người đang loay hoay quanh Văn Nhạc Tri, bác sĩ, y tá, chuyên gia dinh dưỡng, cả dì giúp việc nữa, ai nấy đều dè dặt cẩn trọng vắt óc thử nghiệm mọi thứ có thể giúp ích Văn Nhạc Tri dù là nhỏ nhất, cố gắng sao cho cậu được thoải mái toàn diện. Trình Bạc Hàn càng sốt ruột hơn, tầm mắt gần như dính vào theo Văn Nhạc Tri. Văn Sơ Tĩnh không hề nghi ngờ, lúc này mà nhắc lại vụ ly dị nữa Trình Bạc Hàn sẽ lên cơn điên tại chỗ thật mất.

Còn điên đến mức nào thì Văn Sơ Tĩnh không có nhu cầu muốn biết đâu.

Hai người ngồi đối diện nhau, một lúc lâu sau Trình Bạc Hàn chậm rãi mở miệng.

"Xin lỗi cậu."

Đây là lần đầu tiên hắn nói xin lỗi với người nhà họ Văn. Bất kể Văn Sơ Tĩnh có bị tình thế ép buộc cầu hòa hay phản đối thì hắn cũng vẫn nợ một câu xin lỗi.

Văn Sơ Tĩnh quay đầu đi không nhìn hắn, không đáp lời, ánh mắt dõi theo dì Trần đang bưng bát canh vào phòng Văn Nhạc Tri, chẳng biết chị nghĩ gì trong lòng.

"Đợt trước tôi bảo với thằng bé chuyện ly dị mấy lần liền rồi, nó đều nói không được, muốn thử tiếp tục với cậu. Sau đấy nữa tôi hỏi lại thì nó bảo nó thích cậu." Cuối cùng Văn Sơ Tĩnh cũng chịu ngẩng lên nhìn Trình Bạc Hàn, "Những việc cậu làm, dù tôi đã biết hay chưa thì tôi cũng không muốn hỏi nữa."

"Trình Bạc Hàn, Nhạc Tri vừa nói với tôi là ông ngoại cậu đổ bệnh, cậu cũng vướng thù địch trong ngoài, thằng bé có thể không yêu cầu ly hôn bây giờ nhưng về sau cả hai thế nào thì tôi mong cậu sẽ tôn trọng quan điểm của Nhạc Tri. Cậu đừng tưởng bây giờ trông nó ổn thỏa thế thôi, đợt ba mẹ tôi qua đời nó bị trầm cảm, mắc kẹt mất một giai đoạn dài lắm, cái bệnh này có khả năng tái phát, giờ triệu chứng của nó còn nghiêm trọng hơn hồi xưa, tôi không rõ giữa hai người xảy ra những gì nhưng nếu cậu yêu nó thì nên chăm sóc nó hẳn hoi, đừng khiến nó tổn thương."

"Vụ Văn Minh lẫn chú tôi tôi sẽ không cảm ơn cậu, vốn dĩ đấy là thủ đoạn của cậu, nếu không do cậu thì bọn tôi đã chẳng phải gánh chịu những chuyện ấy."

"Đúng là tôi phải lo toan cân nhắc rất nhiều người, khó theo ý mình thật, nhưng thế thì đã sao? Nếu đem ra so với Nhạc Tri thì cũng không phải không từ bỏ được. Trình Bạc Hàn, cậu có đầy thủ đoạn, cơ mà lòng dạ không thể tính toán mãi, toan tính nhiều quá còn gì là tình cảm nữa. Cậu đừng ép bọn tôi vào đường cùng, nhỡ nhất quyết phải đến nước ấy thật thì cũng vậy thôi, tiền quyền có thể buông chứ em trai tôi chỉ có một."

Văn Sơ Tĩnh nói rất bình thản lý trí, mặt mũi Trình Bạc Hàn trầm trọng, hắn không đáp câu nào mà cũng không phản bác.

Hết lời thì Văn Sơ Tĩnh đứng dậy, xách chiếc túi trên sofa lên, đưa ra kì hạn sau cùng: "3 tháng."

"Chờ 3 tháng nữa, bệnh tình ông cụ Trình ổn định hơn, bên cậu giải quyết xong vấn đề rồi thì hai người ly dị đi." Vừa nói chị vừa bỏ ra ngoài, song lời Trình Bạc Hàn ngăn bước chân chị lại.

Hắn nói: "Ly dị hay không không phải do cậu quyết."

Trình Bạc Hàn cũng đứng dậy, hắn cao hơn Văn Sơ Tĩnh nhiều, khí thế vẫn rất lấn át, hắn nhấn mạnh lần nữa: "Nếu em ấy đã thích thì không thể từ bỏ được. Tôi cũng sẽ không buông tay."

Văn Sơ Tĩnh tức đến nỗi cái tay đang xách túi cũng run run: "Thế cậu muốn dồn nó vào chỗ chết à?"

"Tôi không." Trình Bạc Hàn rất ghét nghe thấy cái từ này, hắn bật lại ngay lập tức. Nhưng cũng chính lời này quật vào mặt hắn như cây roi, khiến hắn không thể ngẩng đầu lên nổi, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu chẳng có sức thuyết phục tí nào.

"Tôi sẽ làm em ấy đổi ý."

Rồi hắn lặp lại thêm một lần: "Nhất định em ấy sẽ đổi ý, ở lại bên cạnh tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!