Chương 32: Trước đêm đó

Văn Nhạc Tri không do dự quá lâu, gọi điện luôn cho Văn Sơ Tĩnh. Có vẻ Văn Sơ Tĩnh đang nghỉ ngơi, nghe giọng có phần lơ đãng.

"Chị, chiều nay chị về nhà một chuyến được không ạ? Em muốn gặp chị."

"Sao thế?"

Giọng Văn Nhạc Tri hơi ngập ngừng: "…Em thử rồi nhưng không được thật ạ, em muốn ly dị."

Mất một hồi lâu Văn Sơ Tĩnh không nói gì, khi lên tiếng lần nữa thì sự thả lỏng trước đó đã biến mất, song chị cũng không ngạc nhiên mấy, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm để ứng phó các tình huống bộc phát trong hôn nhân của Văn Nhạc Tri bất cứ lúc nào, vậy nên chị chỉ điềm tĩnh hỏi có việc gì xảy ra à.

"Chị, chị đừng hỏi nữa ạ, chờ về nhà rồi em sẽ nói rõ với chị."

"Chị đến đón em."

"Giờ em đang ở trường, tài xế của anh ấy đi theo em suốt, để em xem thế nào rồi tự bắt xe về."

Đầu bên kia lại im lặng, Văn Nhạc Tri không biết Văn Sơ Tĩnh đang nghĩ gì nhưng chắc chị đã hiểu ý mình. Văn Sơ Tĩnh nhanh chóng hỏi ngay: "Nhạc Tri, em có bị thương không?"

"Em không sao ạ," Văn Nhạc Tri úp mở bừa cho qua, lập tức chuyển đề tài, "em xin giáo sư nghỉ phép rồi, chiều vào học cái là em sẽ đi ngay."

Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Hà Yến đã quay lại. Cậu ta mở cửa ra bước vào, tay xách một chiếc balo, người mướt mải mồ hôi, phải cầm cốc nước trên bàn lên nốc ừng ực mấy ngụm, rồi cậu ta dúi balo cho Văn Nhạc Tri.

Xong xuôi mới rảnh ra để lên tiếng: "Tao như đi ăn trộm luôn, mày yên tâm, nãy lúc tao đi lên cái gã A Uy đấy không chú ý đến tao. Cơ mà gã canh dưới tầng suốt đó." Dứt lời, cậu ta trầm ngâm một hồi rồi thử thăm dò hỏi, "Nhạc Tri, sao tự dưng mày lại muốn ly dị thế, anh ta làm gì có lỗi với mày à? Mày có gặp vấn đề khó xử cần tao giúp không thì cứ nói, đừng giữ trong lòng một mình."

Văn Nhạc Tri miết chỗ túi trong balo, chỗ này có một ngăn ẩn, nhìn qua là biết chưa bị ai mở ra. Ban đầu cậu bỏ lại balo ở tứ hợp viện chính là bởi không muốn để người khác trông thấy. Hà Yến xem như đã là người bạn duy nhất Văn Nhạc Tri có thể yên tâm tâm sự nhưng cậu cũng không kể hết mọi chuyện được, ngoài cảm ơn Hà Yến đã hỗ trợ cậu lấy balo về và hẹn luật sư giúp cậu thì cậu không tiện nói nhiều hơn nữa.

Thấy cậu miễn cưỡng không muốn trả lời, Hà Yến cũng không hỏi thêm.

2 giờ chiều có ca học, Văn Nhạc Tri và Hà Yến rời phòng kí túc, đi men theo con đường rợp bóng cây tầm 5 phút rồi rẽ vào một tòa phòng học. A Uy đi theo ở khoảng cách vừa vặn, thấy cả hai vào lớp rồi mới tìm một chỗ trong hành lang ngồi xuống.

Sinh viên lục tục nối nhau vào giảng đường, khá lộn xộn, có cô bé chạy đến đúng sát giờ chuông reo suýt thì vấp ngã bởi cái chân đang duỗi của A Uy, A Uy giơ tay đỡ, xin lỗi rồi giúp cô gái nhặt sách vở rơi dưới sàn lên, vậy nên không trông thấy Văn Nhạc Tri rảo bước rời khỏi phòng từ cửa sau.

Văn Nhạc Tri đi ra cổng sau của trường, vẫy tay gọi xe, báo địa chỉ cho tài xế rồi ngồi luôn vào ghế sau xe, tim vẫn đang đập thình thịch.

Trong khoang xe có mùi hoa lan Nam Phi rất dễ chịu, thần kinh căng chặt của Văn Nhạc Tri từ từ thả lỏng ra bớt, đầu óc tạm thời không nghĩ đến việc nhỡ bị A Uy phát hiện ra mình không còn trong phòng học hay nhỡ Trình Bạc Hà biết việc mình đã về nhà quyết định đòi ly dị thì sẽ phải làm sao nữa.

Không nghĩ gì hết, bản thân sắp không sống được đến nơi rồi, thở thôi còn khó, cứ làm trẻ con ngang ngạnh bất chấp hậu quả một lần đi vậy.

Xe bật nhạc nhẹ nhàng, tài xế thấy cậu có vẻ gà gật lờ mờ bèn hạ thấp âm lượng xuống.

Nhà họ Văn cách Đại học Y tương đối xa, nếu không tắc đường thì đi một chiều đã phải 50 phút. Taxi đang đi được tầm 40 phút thì bỗng bị chặn lại.

Tiếng phanh gấp làm Văn Nhạc Tri choàng tỉnh, cậu hoàn toàn bất ngờ, cả người đổ nhào vào lưng ghế đằng trước rồi lại ngã bật về thật mạnh. Tài xế phanh xe, bàng hoàng hoảng hồn chửi bậy một tiếng, song khi trông thấy người xông ra ở chính diện thì lập tức ngậm miệng.

Cửa xe bật mở, một người đàn ông đứng ngay ngoài, đáy mắt tích tụ mây đen sầm sì âm u, khí thế hùng hổ nổ tung không thể nào kiềm chế như thể phải lôi hết mọi thứ trong xe ra xé toạc nát tan.

Tài xế sợ run người, lắp ba lắp bắp không nói được gì, ngoái đầu liếc thấy thanh niên mặt mũi trắng bệch đang co rúm ở ghế sau bèn cố gồng lên hỏi một câu: "Làm cái gì đấy?"

Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri, lạnh giọng nói: "Xuống đây."

Khi nhận được điện thoại từ A Uy báo Văn Nhạc Tri biến mất, rồi phát hiện ra đối phương đã tráo điện thoại với Hà Yến thì cuối cùng lòng kiên nhẫn ở Trình Bạc Hàn đã bị lửa giận phừng phừng thiêu đốt thành tro. Hắn dừng ngay cuộc họp đang dở lại, tự mình lái xe đuổi theo một hướng khác, kể cả không có định vị điện thoại hắn cũng biết Văn Nhạc Tri muốn đi đâu.

A Uy nhanh chóng lấy được clip Văn Nhạc Tri gọi xe từ camera, gửi biển số xe vào điện thoại cho Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn đuổi kịp chiếc taxi giữa đường ở đoạn cách nhà họ Văn 5 km nữa.

Tài xế taxi là một cậu trẻ trẻ, nhìn người đàn ông như hung thần ác độc ngoài xe rồi lại nhìn sang cậu sinh viên co rụt như con chim cút trong xe, đầu đã tưởng tượng ra hàng loạt cảnh tượng máu me tiêu cực, cậu này đánh bạo hỏi thêm một câu: "Anh lái xe kiểu này nguy hiểm lắm đấy, anh định làm gì hả?"

Trình Bạc Hàn mặc kệ cậu ta, chỉ dán mắt chòng chọc vào Văn Nhạc Tri đang cứng đờ bất động.

Mấy giây trôi đi, Trình Bạc Hàn cúi xuống thò người vào, túm lấy cánh tay cố tránh né rồi lôi cậu ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!