Chương 30: Riêng ly dị không được

Tiếng nói chuyện loáng thoáng lao xao ngoài cổng sân, chắc là mấy nhân viên khảo cổ mới về, còn nghe thấy họ đang bàn xem trưa nay ăn gì. Giọng của một người trong đó vang sát ngay cửa, người này trông sang phía đối diện, hỏi: "Cửa đang mở kìa, giáo sư Trang mới qua à?" Sau đó người này đứng ở cửa thò đầu vào trong, thử gọi tên giáo sư Trang Mục.

Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn giam cầm trong lòng, hai tay cậu bị vướng chỉ biết tì ở lồng ngực, hơi thở cứ hắt từng nhịp từ lồng ngực ra, cậu giãy giụa muốn đứng lên. Trình Bạc Hàn gần như quỳ xuống đất dồn sức ôm vòng lấy cậu, như chỉ muốn nuốt cậu vào bụng.

"Bắt tôi làm gì cũng được hết," Giọng Trình Bạc Hàn rất hung tợn, hắn hít thở một hơi thật sâu, không tiết chế nữa mà đè giữ người đang ngó ngoáy trong lòng lại cứng ngắc, nói, "riêng ly dị không được!"

Đến nước này rồi Văn Nhạc Tri vẫn không thể nói được những lời xấu xí, cậu chỉ biết khóc kêu "Đi ra". Cậu mắng liền hai câu song Trình Bạc Hàn sừng sững bất động.

Tình trạng của Trình Bạc Hàn không khá hơn Văn Nhạc Tri là bao, chiếc áo sơ mi trắng đang mặc đã nhăn nhúm dính sát vào người vì lặn lội cả sáng, quần cũng lấm bẩn, lem nhem mấy mảng bụi cọ vào đâu không rõ, mái tóc thường ngày chải chuốt chỉn chu giờ xõa tung trước trán, biểu cảm thoáng có vẻ dữ tợn do tâm trạng thăng trầm lên xuống quá kịch liệt.

Khoảnh khắc sáng sớm tỉnh dậy phát hiện Văn Nhạc Tri biến mất, hoặc từ tận khoảnh khắc mất kiểm soát tối qua là hắn đã lột phăng vẻ ngoài đạo mạo nghiêm nghị, phơi bày ra triệt để cái lõi điên rồ hung ác ở trong. Giờ đây hắn đã không kịp hối hận nữa, lòng dạ chỉ còn đúng một ý nghĩ, bất kể có phải dùng đến thủ đoạn gì, miễn Văn Nhạc Tri ở lại bên hắn là được.

Hai người đứng ngoài cửa rì rầm thêm mấy tiếng rồi quay đi mất. Chẳng rõ sức lực ở đâu ra, Văn Nhạc Tri bất thình lình đẩy Trình Bạc Hàn một cái thật mạnh rồi bò dậy khỏi sàn, muốn lao luôn ra ngoài.

Nhưng cậu còn chưa đứng lên được thì Trình Bạc Hàn đã nhanh chóng tóm lấy cổ tay cậu kéo xuống, cậu lại ngã vào lòng đối phương. Văn Nhạc Tri tan vỡ suy sụp bất chấp tất thảy, bản năng thúc đẩy cậu há miệng định gào to.

Một bàn tay áp tới che kín toàn bộ gương mặt cậu, ngay sau đó hơi tuột xuống dưới để hở mắt mũi ra.

"Quay về với tôi, tôi đảm bảo không bao giờ như thế nữa đâu." Giọng Trình Bạc Hàn đè nén rất thấp, lạnh căm, bật lên mệnh lệnh dứt khoát chuyên chế, không còn mong mỏi xa vời được Văn Nhạc Tri thông cảm nữa, hắn nhún nhường bằng kiểu thái độ cực kì cứng rắn.

Trình Bạc Hàn nửa dìu Văn Nhạc Tri ra khỏi tòa viện, thậm chí còn đóng kín cửa nẻo lại trước khi đi, song hắn không kiểm tra thêm các chỗ khác, do vậy hắn không phát hiện ra chiếc balo đặt trong tủ đứng.

A Uy đang chờ bên ngoài thấy cả hai đi ra thì vội mở cửa sau xe. Trong lúc đó gã nôn nao thử nhìn lướt qua người Trình Bạc Hàn đang ôm trọn trong lòng, chợt nín thở giây lát rồi lập tức dời mắt đi ngay – đôi mắt Văn Nhạc Tri sưng húp lên vì khóc, tổng thể cậu cứ như con rối gỗ đã cạn kiệt sức sống, so với công tử nhỏ chỉ 2 ngày trước vẫn rất sáng sủa linh hoạt thì chẳng khác nào hai người khác nhau, cậu bị Trình Bạc Hàn đỡ, đùn đẩy, rơi dần vào cảnh bế tắc tứ cố vô thân.

Tấm chắn trong xe được nâng lên, ghế sau trở thành một khoảng khép kín, cảm giác không khí cũng chẳng lưu động, bức bối ngạt thở.

Văn Nhạc Tri cuộn mình ở ghế sau xe, im lìm cứng ngắc, xung quanh ngập tràn hơi thở của Trình Bạc Hàn. Đầu óc cậu ù ù rầm vang, ý thức lênh đênh chìm nổi ở một chốn không tên nào đó, triệu chứng tê liệt nặng tối qua lại xuất hiện lần nữa. Xe đi chưa được đến 10 phút Văn Nhạc Tri đã bắt đầu nôn ọe không kiềm chế được. Cậu chưa ăn uống, có nôn cũng chẳng nôn ra được gì, gần như chỉ cứ nôn khan.

Trình Bạc Hàn vẫn ghì siết lấy cậu không chịu thả ra, một bên tay đặt lên tấm lưng giần giật liên hồi của cậu, chạm được rõ vào phần xương sống gồ lên thật cao dưới lớp da thịt căng chặt.

Sụt sịt, ọc ọe, co giật cứ tiếp diễn lặp đi lặp lại, mãi tới khi xe vào tới hầm gara của Thịnh Tâm Văn Nhạc Tri mới ngất xỉu như đã kiệt sức.

Buổi chiều bác sĩ đến, lúc này Văn Nhạc Tri vẫn đang ngủ mê, còn bắt đầu lên cơn sốt.

Bác sĩ truyền nước cho cậu, trước khi ra về bác sĩ nói với Trình Bạc Hàn là sức khỏe bệnh nhân không có gì quá đáng ngại. Song Trình Bạc Hàn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bác sĩ đã tiếp lời ám chỉ kín đáo, sau này cần chú ý đến tình trạng tâm lý của bệnh nhân nữa.

Bác sĩ đây là phụ tá theo bác sĩ gia đình riêng của Trình Bỉnh Chúc, làm việc cho Trình Bạc Hàn đã được mấy năm, nắm rõ chừng mực phạm vi góp ý của mình.

"Khả năng cao cậu ấy từng bị trầm cảm, nếu không có cách giải tỏa hiệu quả thì tỉ lệ tái phát khá lớn."

"Chuyện từ bao giờ thế?" Trình Bạc Hàn khựng lại, đầu ngón tay run bắn.

Bác sĩ lắc đầu: "Khó nói."

Công tử nhỏ vô tư vô lo, tai ương khủng khiếp nhất chính là ba mẹ đột ngột gặp nạn, thiết nghĩ chính là giai đoạn ấy.

"Đại đa số trường hợp sẽ xuất hiện dấu hiệu bệnh trong vòng vài ngày hoặc dưới nửa năm sau khi chịu tổn thương. Hiện giờ cậu ấy đã có triệu chứng rồi, vậy nên phải cực kì để ý. Có những thứ hủy hoại thì dễ, nhưng muốn vun đắp lại khó lắm." Bác sĩ dặn.

Văn Nhạc Tri cứ sốt đứt quãng mất mấy ngày liền, bác sĩ ghé thêm một chuyến nữa, cho thuốc rồi nhanh chóng rời đi.

Khoảng tầm 3 ngày sau cậu mới tỉnh táo hẳn, đờ đẫn ngồi tựa vào đầu giường hệt một kẻ may mắn sống sót thoát được khỏi hiện trường tai nạn nào đó, hồn phách cả người đã liêu xiêu bay sạch.

Thời gian này Trình Bạc Hàn kè kè bên cậu suốt, trừ lúc đi vệ sinh, còn lại sẽ không tách khỏi cậu quá 3 phút đồng hồ.

Văn Nhạc Tri không bài xích hắn như hồi đầu nữa nhưng ánh mắt cậu cứ thẫn thờ, cậu không nói năng không phản ứng, không nhìn ai cả. Trình Bạc Hàn thử trò chuyện với cậu mà chẳng khác nào độc thoại một mình.

Chắc là Trình Bạc Hàn bận rộn lắm, không rõ mấy vấn đề "nan giải" ở công ty đã lo liệu xong chưa. Giữa lúc ngẩn ngơ Văn Nhạc Tri hay thấy đối phương ra ngoài nghe điện thoại, đè giọng xuống rất thấp, đến khi quay trở vào thì đầu mày cứ nhíu chặt mãi, cũng chẳng biết là đang tư lự chuyện công ty hay đang lo lắng cho Văn Nhạc Tri.

Nhưng tâm trạng Văn Nhạc Tri đã không còn cảm giác dao động chập chờn vì những điều ấy nữa. Những âu lo băn khoăn ngần ngại trước kia đều đã biến mất, kể cả Trình Bạc Hàn có phá sản thì vẫn chẳng liên quan gì đến cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!