Xe tiến vào một tuyến đường núi vắng lặng, khoảng tầm 40 phút sau thì đỗ lại trong hầm gara của căn biệt thự trên đỉnh đồi. Văn Nhạc Tri xuống xe quan sát xung quanh, nhỏ giọng hỏi Trình Bạc Hàn phía trước: "Buổi tối ăn ở nhà luôn ạ?"
Trình Bạc Hàn dừng bước chân ngoái đầu lại, vẫn không có biểu cảm rõ rệt, chỉ thờ ơ gật đầu rồi duỗi tay cầm lấy balo của Văn Nhạc Tri.
"Không cần đâu ạ, em tự cầm được." Văn Nhạc Tri hơi né tránh mà không được, balo bị Trình Bạc Hàn cầm mất.
"Đưa điện thoại cho tôi." Một tay Trình Bạc Hàn xách balo, tay kia giơ ra, hắn nói với Văn Nhạc Tri.
"Hở?" Văn Nhạc Tri khá ngạc nhiên, cậu thoáng do dự, không hiểu sao ăn cơm thôi mà cũng phải tịch thu điện thoại như đi thi vậy. Song cậu không dám hỏi, ngoan ngoãn lấy điện thoại ra đưa cho Trình Bạc Hàn.
Hầm để xe không được sáng lắm mà còn trống trải, cảm giác cả tiếng thở cũng dội lại theo bầu không khí rỗng tuếch rờn rợn. Nụ cười rất nhạt thấp thoáng lướt qua gương mặt Trình Bạc Hàn, hắn nhét điện thoại vào túi áo, xoay người đi về phía cửa thang máy.
Văn Nhạc Tri ngó nghía trái phải, cứ thấy là lạ thế nào, song chưa kịp nghĩ kĩ thì cửa thang máy đã mở, cậu đành rảo bước đuổi theo.
Thang máy dừng ở tầng 2, cả hai đi hết hành lang, Trình Bạc Hàn đứng lại phía trước một cánh cửa.
Mãi đến lúc bước vào, nhìn thấy rõ cách bài trí trong phòng rồi Văn Nhạc Tri mới hoang mang hỏi: "Giáo sư đâu ạ?"
Trình Bạc Hàn đứng ở cửa, bóng dáng cao lớn che lấp mất cánh cửa đã đóng kín đằng sau, hắn nhìn Văn Nhạc Tri đầy sâu xa, đáp một câu khiến người ta không hiểu cho lắm: "Không có giáo sư đâu."
Văn Nhạc Tri ngơ ngẩn, mất mất một lúc mà vẫn chưa suy ra được ý nghĩa đằng sau câu nói ấy.
Ánh nắng chập tối rất mờ yếu, rèm cửa sau lưng đang kéo nửa, căn phòng không bật đèn, đâu đâu cũng là bóng tối đầy e ngại, những đường nét nhằng nhịt đậm nhạt đan chồng. Cuối cùng Văn Nhạc Tri mới trì trệ để ý thấy ở gần tường có một chiếc giường đôi.
—— Đây là một căn phòng ngủ.
Không phải nơi thích hợp xã giao ăn uống, họp hành, làm việc gì hết.
Gương mặt Trình Bạc Hàn hoàn toàn vô cảm, hắn chỉ đăm đăm dõi theo Văn Nhạc Tri, ánh mắt chẳng có gì cả, bóng tối cắt xẻ nó thành những khối rục rịch ngập ngụa ý đồ xâm chiếm chẳng khác nào con chim ưng lao từ không trung xuống tóm thỏ làm mồi, hắn bước từng bước một đến gần Văn Nhạc Tri với vẻ tàn nhẫn bất chấp hết thảy.
Tới tận khi bị đẩy ngã ngửa ra giường rồi, Văn Nhạc Tri hãy còn ngơ ngác gọi Trình Bạc Hàn một câu "Anh ơi" như kiểu chưa kịp phản ứng.
Cơ thể tựa núi áp lên, Trình Bạc Hàn dễ dàng kiểm soát mọi cử động của Văn Nhạc Tri dưới mình.
Trên thực tế Văn Nhạc Tri cũng không phản kháng. Lúc ngã đầu gối cậu bị vấp phải chân giường, cơn đau tê dại lập tức ập đến. Cậu đau cong cả người, ngũ quan cũng nhíu hết vào nhau.
Sau ấy mới cảm nhận được nỗi sợ.
Một tay Trình Bạc Hàn đè Văn Nhạc Tri vào đệm giường mềm mại, hắn nhìn xuống cậu từ trên cao, lạnh mặt trông đôi mắt đỏ hoe vì khóc, gương mặt ướt đẫm cùng bờ vai run rẩy không ngừng của cậu, không có thêm động tác nào nữa.
Vẻ ngoài Văn Nhạc Tri là dạng xinh đẹp tới độ hơi quyến rũ hiếm thấy ở con trai, đôi mắt phượng hẹp dài, phần khóe mắt hơi hơi hất ra xa tạo cảm giác dụ dỗ hoàn toàn hồn nhiên, hút hồn người khác. Nhưng hai bên lại là má bánh bao nho nhỏ, bao bọc ngoại hình đẹp đẽ rực rỡ đằng sau lớp mềm mại, thành ra bất kể có thích mẫu hình nào đi nữa thì đối phương cũng rất dễ xiêu lòng trước cậu.
Chỉ mình Trình Bạc Hàn biết, thực ra trái tim của người trông sôi nổi lóa mắt ấy lại rất nguội lạnh.
Song nước mắt của Văn Nhạc Tri thì như miễn phí không lấy tiền, cậu sợ quá rồi, chúng cứ giàn giụa mất kiểm soát. Người ta khó tránh khỏi cảm giác kẻ ức h**p cậu đúng thật là thập ác chẳng chừa.
Không rõ Trình Bạc Hàn đang nghĩ gì nữa nhưng những biểu cảm vi tế đã bán đứng hắn, chí ít Văn Nhạc Tri nhìn ra được là nội tâm Trình Bạc Hàn không hề sừng sững bất động như vẻ bề ngoài.
Văn Nhạc Tri khóc rất lặng lẽ im ắng, Trình Bạc Hàn nhìn cậu đăm đăm một hồi lâu, cuối cùng cũng lộ ra chút ít tâm trạng nóng nảy, hắn đứng bật dậy khỏi người Văn Nhạc Tri bằng động tác rất vùng vằng, quay người sải bước ra ngoài rồi sập cửa rầm một tiếng, bỏ đi mất.
****
"Cho em xem cái này." Trình Bạc Hàn nói. Hắn nhìn Văn Nhạc Tri, thong thả lấy một tập tài liệu ra.
Văn Nhạc Tri giở từ trang đầu đến trang cuối, trông thấy rõ chữ kí của Văn Sơ Tĩnh ở sau cùng, mặt tái nhợt đi.
Đây là bản photo của một hợp đồng cược đền bù. Có lẽ người khác không rõ nhưng Văn Nhạc Tri đọc thì hiểu. Mấy năm nay, trông bề nổi có vẻ nhà họ Văn đã hồi phục trở lại được phong độ thời hưng thịnh khi ba mẹ cậu còn sống chứ thực ra bên trong vẫn trùng trùng nguy cơ, gọi là bầy sói rình rập cũng không ngoa. Văn Sơ Tĩnh đã dốc hết khả năng cố xoay chuyển tình thế lụn bại song vẫn lực bất tòng tâm.
Thỏa thuận đánh cược này là hợp đồng Văn Sơ Tĩnh kí với một thành phố hạng 1 phía bắc, chính quyền địa phương cung cấp chính sách ưu đãi và mặt bằng đất đai, đầu tư vốn vào dự án khu ươm tạo khởi nghiệp ngành hóa mỹ phẩm gia dụng của tập đoàn Văn Minh, tập đoàn Văn Minh thì cần hoàn thành được các điều kiện đôi bên đã thống nhất trong thời hạn 2 năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!