Nửa tiếng sau, cửa bốt trực bị xô ra kêu rầm, một người đàn ông cao lớn xông vào thở hồng hộc, gấp gáp hỏi có nhìn thấy người đi ra ngoài không.
Bảo vệ nhận ra đây là chủ nhà ở tầng cao nhất của tòa bên trong cùng. Số chủ nhà ở Thịnh Tâm tương đối ít, cư dân đều không giàu thì sang, bảo vệ đã làm việc ở đây tận mấy năm nên biết mặt gần hết mọi người.
Cậu ta trông nét mặt nóng nảy cuồng dại của đối phương mà nhất thời hãi quá lắp ba lắp bắp, cố gắng hồi tưởng, trong vòng nửa tiếng vừa rồi thì chỉ có mỗi thanh niên có vẻ ốm yếu vừa nãy ra vào tiểu khu thôi. Cậu ta kể sơ qua tình hình lúc đó, kết quả người đối diện lại càng mất bình tĩnh hơn.
Người này gọi ngay một loạt cuộc điện thoại trước mặt cậu ta, giọng rất vội vàng, mang cả sự hoảng hốt nặng nề, liệt kê ra mấy địa điểm, ra lệnh lập tức đi tìm.
"Anh Trình…" Bảo vệ quan ngại nhắc nhở, "Tôi thấy trông cậu ấy mệt nhọc lắm, liệu có phải đang bị ốm không ạ?"
Trình Bạc Hàn cúp điện thoại quay sang với gương mặt có phần hoang mang, hắn lặp lại câu bảo vệ nói theo phản xạ: "Đang bị ốm?"
Người bình thường bị ốm chắc chắn là phải đến bệnh viện. Vậy nên bảo vệ gật đầu lia lịa, tốt bụng gợi ý, "Hay là anh thử gọi điện cho cậu ấy, hỏi xem cậu ấy tới bệnh viện nào đi ạ."
Điện thoại bỏ lại ở nhà không thể gọi được, dĩ nhiên ứng dụng định vị cũng thành đồ bỏ đi.
Song… đúng là nên tìm thử cả bệnh viện nữa.
Lòng bàn tay đang bấu vào chiếc điện thoại của Trình Bạc Hàn lạnh toát, cảnh tượng hỗn độn tối qua lần lượt vụt về trước mắt, hối hận là thứ hoàn toàn vô dụng, chỉ có thể cắn răng mà lết nốt chặng đường còn lại.
Chuyện ra nông nỗi này rồi, kết quả mới là quan trọng nhất.
**
Phòng cấp cứu của bệnh viện tư nhân vắng tanh, nữ bác sĩ trực ban gần 40 tuổi, chờ y tá bôi thuốc xong rời đi thì nhẹ nhàng lên tiếng hỏi han người đang cuộn tròn trên giường lần nữa.
"Có cần báo công an giúp cậu không?"
Văn Nhạc Tri siết chặt vạt áo, lắc đầu rất chậm, cậu đáp "Không cần đâu ạ", rồi nói thêm "Cảm ơn chị".
Bác sĩ thở dài, chứng kiến quá nhiều những vụ việc tương tự, lòng dạ cũng chai lì dần. Nhưng bệnh nhân hôm nay thì quá đặc biệt, là nam giới đã đành, người còn ứ máu xanh tím khắp nơi, đằng sau bị rách ở các mức độ khác nhau, nhìn thôi là rõ đã phải trải qua những gì. Hiện nay hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa, trông thanh niên gầy yếu trước mắt đau buồn mà hiền khô, dù bị bạn đời hay kẻ nào khác nữa hành hạ ra vậy thì cũng khổ sở nhọc nhằn lắm.
Nhưng cô đề xuất báo công an hai lần, đối phương đều bảo không cần.
May không có vết thương nào quá lớn, vậy nên xử lý rất nhanh. Bác sĩ nhìn lướt qua những chỗ để trống trên tờ kết quả chẩn đoán, rốt cuộc vẫn không nỡ lòng nào, nhắc khéo một câu: "Nếu cậu không ngại thì hay cứ viết họ tên thật vào đi, biết đâu tương lai sẽ dùng đến."
Văn Nhạc Tri hơi hốt hoảng, một lúc sau cậu mới duỗi tay ra nhận lấy chiếc bút bác sĩ đưa, viết tên mình lên phía trên cùng. Viết xong cậu lại ngẩng đầu nhìn bác sĩ, nói bằng giọng rất khẽ khàng: "Bác sĩ ơi, chị chụp hộ em một bức ảnh được không ạ?"
10 phút sau, bác sĩ nữ gửi ảnh đã chụp vào địa chỉ email Văn Nhạc Tri đọc, rồi xóa ảnh trong điện thoại mình đi với sự chứng kiến của cậu.
Văn Nhạc Tri nhẹ giọng cảm ơn bác sĩ, cậu mặc quần áo vào, chậm chạp rời khỏi phòng cấp cứu.
Đây là bệnh viện tư nhân chuyên khoa, điểm mạnh rất rõ rệt, bao gồm yên tĩnh, kín đáo, cần thời gian nhất định mới tìm được đến nơi. Cậu bước ra khỏi cổng sau bệnh viện, trời đã sáng rõ, Văn Nhạc Tri vẫy tay gọi xe, báo địa chỉ cho tài xế rồi ngồi vào ghế sau, ôm chặt lấy chiếc balo trong lòng mình.
**
Ngoại ô phía tây Nguyên Châu có một khu quần thể kiến trúc thời Minh – Thanh được quy hoạch thành di tích bảo hộ trọng điểm. Quần thể không mở cửa công khai song khu sân sau có một số nhân viên thuộc bộ phận khảo cổ làm việc quanh năm. Mé đông thì có mấy tòa tứ hợp viện nho nhỏ nằm song song nhau, yên ả vắng lặng lạ thường dưới bóng cổ thụ thấp thoáng.
Trang Mục nộp đơn xin lên cấp trên bộ môn để thuê một tòa tứ hợp viện nhỏ ở đây, thỉnh thoảng ngại trường học nhốn nháo sẽ chạy về lánh tạm. Ngoài bản thân Trang Mục ra cũng chỉ Văn Nhạc Tri có chìa khóa chỗ này.
Văn Nhạc Tri vào cổng chính, cứ đi một lúc nghỉ một lúc, mất 20 phút mới đi hết cả khu quần thể rộng lớn, rẽ sang khoảnh sân nhỏ nằm trong cùng. Chung quanh im ắng lặng thinh, văn phòng của mấy nhân viên khảo cổ nằm đối diện đã khóa, chắc họ ra ngoài.
Cậu mở cửa, ì ạch bước vào trong, cứ động đậy một cái là lại đau đớn âm ỉ, từng mảng da thịt khắp toàn thân đều đang kêu gào nhức nhối. Cậu khóa trái cửa từ bên trong, đi qua khoảng giếng trời bé xíu vào căn phòng nghỉ bên phía tây.
Phòng nghỉ nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường, một chiếc sofa. Văn Nhạc Tri thấy mình như người lữ khách đã bôn ba ngàn vạn dặm sau cùng cũng về được tới chiếc tổ thuộc về mình trọn vẹn, có thể tháo dỡ hết mọi mệt nhọc và phòng bị quanh thân, cậu bèn nằm xuống giường, nhanh chóng thiếp đi đầy nặng nề.
Cậu ngủ không được yên lắm, trước mắt là những cảnh tượng lộn xộn đang lần lượt rung lắc nhòe nhoẹt, có gương mặt dâng trào lửa giận của Trình Bạc Hàn, có bàn tay to lớn đàn áp cậu, có tiếng nức nở, tiếng kêu la và cả tiếng chất vấn chì chiết dồn dập.
Giữa giấc mơ và hiện thực đan xen, cậu nghe thấy những lời mình từng nói với Văn Sơ Tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!