Văn Nhạc Tri còn chưa kịp xỏ giày thì đã bị Trình Bạc Hàn bóp lấy eo và cổ, lôi vào phòng ngủ rất dễ dàng.
Trình Bạc Hàn vẫn đang mặc bộ vest lúc đi làm, hắn đè Văn Nhạc Tri chỉ mặc mỗi áo phông quần đùi lên giường, xé rách chiếc áo phông sau vài cái vung tay, để lộ ra bờ vai nõn nà gầy mảnh cùng cần cổ thon dài.
Văn Nhạc Tri vẫn chưa hoàn hồn trước biến cố quá khủng khiếp đường đột, người ngợm cứng ngắc vì giật mình sợ sệt, mặc cho Trình Bạc Hàn mó máy.
Nhưng rồi ngay sau đó cơ thể bắt đầu xuất hiện dạng phản ứng căng thẳng thuộc về bản năng. Lông mi rung lên bần bật bởi sợ hãi cùng hoảng loạn tột độ, đáy mắt đỏ hoe dâng ngập ánh nước, môi mím thật chặt, hai tay cậu cố ngăn trở Trình Bạc Hàn đang đè nặng tác oai tác quái trên mình.
Cơ thể luôn luôn là phần ý thức được nỗi sợ trước tiên. Những sợ hãi và hoang mang đã tích tụ quá lâu suốt từ lúc bắt đầu mà chưa thể xử lý thỏa đáng cuối cùng cũng vỡ tan vào giờ phút này, dưới sự đàn áp và cơn thịnh nộ của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri không thể nào gắng gượng nổi nữa.
Cậu không nói được một chữ, nhưng tiếng nức nở nơi cổ họng thì liên miên rõ rệt.
Cậu không phải loại ngô nghê ngờ nghệch song cũng là đứa bé ngoan được nuông chiều chăm chút, chưa từng chịu khổ. Trước khi kết hôn với Trình Bạc Hàn, cậu chỉ ngã một cái xước mảnh da thôi mọi người ở nhà cũng phải xót xa cả buổi.
Cậu cũng muốn nỗ lực vun vén hôn nhân, ở bên Trình Bạc Hàn thật tử tế. Bất kể khởi đầu của họ tệ hại ấm ức nhường nào, Văn Nhạc Tri vẫn tự nhủ với bản thân, nếu đã đến với nhau thì cậu sẽ có trách nhiệm, có nghĩa vụ bồi đắp cho mối quan hệ này. Thậm chí cậu chỉ vừa mới xác định được tình cảm của mình thôi: Cậu có thích Trình Bạc Hàn.
Thực sự cậu đã rất rất rất cố gắng làm mọi thứ thật tốt.
Nhưng có những việc không phải cậu cứ muốn là làm nổi. Không được phép làm quen bạn bè bình thường, không được phép không về nhà, không được phép bị bạn học tỏ tình, cũng không được để người lạ hỏi đường, Trình Bạc Hàn đưa ra quá quá nhiều cái không–được ở những chuyện vốn thuộc phạm vi hợp lý.
Họng Văn Nhạc Tri bật ra tiếng k** r*n cực khẽ song đau đớn vô cùng tận.
Hệt như tiếng sét bổ rầm bên tai. Trình Bạc Hàn nghe thấy nó, vội dừng tay lại.
Đầu gối hắn còn đang tì trên chân Văn Nhạc Tri, một tay thì ấn đè vai Văn Nhạc Tri giống chim ưng từ nơi cao sà xuống quặp móng sắc đâm xuyên máu thịt loài thỏ, trông theo con mồi thoi thóp hấp hối dưới thân mình.
Văn Nhạc Tri nằm ngửa, nước mắt giàn giụa, sắc mặt trắng nhợt bất bình thường, cơ bắp toàn thân căng ra không dám động đậy. Chờ ngừng lại rồi Trình Bạc Hàn nghe thấy rất rõ tiếng loạt soạt vang lên giữa đống chăn đệm ngổn ngang – Văn Nhạc Tri đang run cầm cập.
Không gian chìm vào lặng câm, cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, duy trì vậy khoảng mười mấy giây hoặc cũng có thể lâu hơn nữa, rồi Trình Bạc Hàn thình lình bật dậy khỏi người Văn Nhạc Tri.
Tinh thần hắn đang không tập trung được cho lắm, hắn không biết sao mình lại mất kiểm soát tới mức độ này, nước mắt của Văn Nhạc Tri hệt một con dao đâm thẳng vào trái tim cuồng nộ của hắn, đánh thức hắn tỉnh táo lại một thoáng ngắn ngủi.
Hắn xuống khỏi giường, hơi loạng choạng nhưng rồi nhanh chóng đứng vững, ngoái đầu nhìn Văn Nhạc Tri vẫn đang nằm bất động trên giường thêm một lần nữa, quay người đi về phía cửa.
Song đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên.
Rất lâu về sau, khi nhớ lại ngày hôm nay Trình Bạc Hàn vẫn cảm thấy có quá nhiều thứ đều do vận mệnh sắp đặt. Số phận đã an bài sẵn ngày hôm nay phải là kiếp nạn của Văn Nhạc Tri.
Cũng của cả Trình Bạc Hàn hắn nữa.
Điện thoại đang vứt trên chiếc tủ thấp ở cửa, Trình Bạc Hàn cầm lên liếc qua, tiện tay ấn mở loa ngoài.
"Nhạc Tri," Đây là giọng Tạ Từ, khá gấp gáp, âm cũng cao vút, "em nghĩ kĩ chưa? Anh bảo luật sư điều chỉnh mấy khoản trong thỏa thuận ly hôn, chốc anh sẽ gửi bản điện tử cho em, em đọc thêm xem."
Nói đến đây Tạ Từ dừng lại, anh ta không hề phát hiện ra vẻ im ắng quái dị bất thường ở đầu bên kia, chỉ thấp giọng gọi tên Văn Nhạc Tri, thấp thoáng dụ dỗ: "Đừng do dự nữa, cũng đừng sợ hắn gây sự với em, em chỉ việc kí tên là được, những việc còn lại ——"
"Những việc còn lại mày sẽ lo à?" Một giọng nói lạnh căm cắt ngang lời Tạ Từ.
Văn Nhạc Tri nằm trên giường, hé môi trong thinh lặng, cậu muốn nói gì đó nhưng không cất tiếng nổi.
Từ khi Tạ Từ gọi điện tới cậu đã muốn bò dậy song dư âm từ phản ứng căng thẳng do sợ hãi tột độ khi nãy vẫn chưa lui hẳn, cậu không tài nào bấu víu được vào đâu đủ để đánh thức cơ thể nghe theo đại não chỉ huy hết.
Trình Bạc Hàn quay đầu nhìn lướt qua Văn Nhạc Tri, biểu cảm ấy thật khó diễn tả, không phải cáu gắt cũng không phải bất ngờ, sau đó hắn nhếch môi cười, cơ bắp cử động truyền tới hệ thần kinh, tia sáng hung ác chợt bay vụt qua đáy mắt.
Quá nhanh. Nhưng Văn Nhạc Tri bắt được nó.
Trình Bạc Hàn trông cái tên sáng lên trên điện thoại như thể đang đối mặt với Tạ Từ ngoài đời thật. Hắn không hề ngắt cuộc gọi, bóc trần Tạ Từ trắng trợn tàn nhẫn: "Mày mà gánh vác nổi thì đã chẳng phải lén lén lút lút trộm gặp Văn Nhạc Tri, cũng chẳng cần nấp sau điện thoại xúi giục em ấy ly dị tao rồi."
"Trình Bạc Hàn! Anh!" Tạ Từ cố nén cơn giận, hỏi, "Nhạc Tri đâu? Sao anh lại nghe điện thoại của em ấy? Em ấy đâu rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!