Văn Nhạc Tri hồn xiêu phách lạc về đến Thịnh Tâm, đầu óc như một mớ bòng bong. Lượng thông tin quá lớn dồn dập ập đến cùng lúc khiến cậu cứ hốt hoảng lơ mơ. Chờ đến lúc cậu có phản ứng, muốn gọi điện cho Trình Bạc Hàn thì mới phát hiện ra điện thoại đã hết pin sập nguồn.
Cậu vội cắm sạc mở máy, thấy có 3 cuộc gọi nhỡ từ A Uy, 1 cuộc từ Trình Bạc Hàn nữa.
5 rưỡi chiều học xong cậu gọi điện cho Văn Sơ Tĩnh, đi ra ngoài từ cổng sau của trường, vừa đi vừa nói, quên béng mất việc A Uy còn đang chờ cậu tan học ở cổng chính. Hiện đã 7 giờ kém rồi, không biết A Uy có sốt ruột không nữa. Cậu gọi cho A Uy trước báo mình đã về đến nhà, nghĩ ngợi rồi gọi tiếp cho Trình Bạc Hàn.
Âm thanh bên phía Trình Bạc Hàn rất im ắng, chắc là đang ngồi trong xe. Văn Nhạc Tri báo mình đã về nhà, nhắc thêm cả việc A Uy không đón được mình lúc chiều – thói quen làm cậu vô thức cho là Trình Bạc Hàn sẽ sốt sắng, dẫu sao trước kia đối phương thể hiện h*m m**n kiểm soát cực kì mãnh liệt – cậu nói liên tục mấy câu, xong mới nhận ra đầu bên kia cứ trầm mặc suốt.
Không hề thấy vẻ nôn nóng phẫn nộ như tưởng tượng, tiếng thở của Trình Bạc Hàn vừa phải đều đặn, tâm trạng chưa rõ, hắn cũng mãi không hề đáp lời.
Cuối cùng Văn Nhạc Tri mới muộn màng nhớ tới việc điện thoại mình có ứng dụng định vị, cậu đi đâu Trình Bạc Hàn cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Tiếp đến cậu nhớ tới cả lời Tạ Từ bảo, Trình Bạc Hàn theo dõi mình, giám sát cả Văn Sơ Tĩnh nữa.
"Tôi biết em đang ở nhà." Trình Bạc Hàn nói rất từ tốn, "Gọi điện cho em máy bận, nói chuyện với ai thế?"
"Chị em ạ." Văn Nhạc Tri trả lời.
Giọng Trình Bạc Hàn hơi trầm xuống: "Tôi đến dưới tầng rồi, chờ lên đến nơi nói tiếp."
Văn Nhạc Tri lập tức gật đầu, chợt nghĩ Trình Bạc Hàn đâu nhìn thấy, thế là lại nâng cao giọng đáp một tiếng "Vâng".
11 giờ đêm Trình Bạc Hàn mở cửa vào nhà, đã 3 tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi hắn bảo "đến dưới tầng rồi".
Văn Nhạc Tri đi tắm, đọc sách một lúc, ngồi đợi ở phòng khách sắp sửa ngủ gật đến nơi. Cậu nhắn cho Trình Bạc Hàn hai tin đều không thấy trả lời, nên cậu không hỏi nữa.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê thì có tiếng khóa cửa lạch cạch khe khẽ vang lên. Chờ mấy giây sau Văn Nhạc Tri dụi mắt ngồi dậy từ sofa, đập vào mắt là một bóng người tối om đứng cạnh sofa đang cúi đầu trông cậu.
Không gian lẫn thêm mùi thuốc lá cùng mùi rượu rất nặng.
Bộ dạng mới tỉnh ngủ của Văn Nhạc Tri hơi lơ ngơ, cậu che mũi ho khan mấy tiếng, hỏi thử: "Anh đi đâu đó? Sao giờ mới về?"
Nói xong cậu cũng không chờ Trình Bạc Hàn đáp mà nhanh nhẹn vào bếp rót một cốc nước quất mật ong to, để Trình Bạc Hàn uống cho nhuận họng. Trình Bạc Hàn nhận lấy cái cốc uống hết hơn nửa rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt, song biểu cảm âm u từ lúc mới vào nhà vẫn chưa hề hòa hoãn.
Văn Nhạc Tri tò tò bám sát theo sau hắn, hiển nhiên là có điều muốn nói. Nhưng trông Trình Bạc Hàn không có nhu cầu giao tiếp cho lắm, mặt mũi càng thêm khó ở khiến Văn Nhạc Tri hơi hoang mang vô cớ, chẳng biết nên mở lời thế nào.
Cậu đành hỏi lại: "Chẳng phải vừa nãy về đến dưới nhà rồi mà ạ?"
Tấm gương to đùng trong nhà tắm phản chiếu gương mặt Văn Nhạc Tri, thấp thoáng vẻ bất an, đôi mắt tựa như biết nói, đầu đang hơi ngẩng lên nhìn Trình Bạc Hàn.
"Có bữa xã giao đột xuất." Trình Bạc Hàn đáp.
Chỗ tóc mai hắn hơi ẩm ướt, hình dáng lông mày lẫn đôi mắt đều rất sắc bén, ánh nhìn chất chứa đánh giá phán xét, bỗng hắn hỏi Văn Nhạc Tri: "Em nói gì với Văn Sơ Tĩnh thế?" Sau đó hắn không để Văn Nhạc Tri trả lời mà cười một tiếng tự giễu, "Bàn chuyện ly dị chứ gì!"
Vòi nước chưa khóa chặt vẫn đang rỉ tí tách vài giọt, âm thanh nổi bật giữa không gian nhà tắm chợt tĩnh mịch hẳn, khuấy đảo làm bụng dạ người ta run bắn.
Văn Nhạc Tri nghẹn họng, muốn nói là không hề, muốn nói những điều khác nữa. Cậu giơ tay níu lấy tay áo Trình Bạc Hàn, trông gương mặt băng sương giá rét của đối phương mà chợt ngần ngừ, cậu hiểu ra trong lòng rằng kể cả cả hai đều đang cố gắng vì cuộc hôn nhân này, thì cách họ chung sống hiện tại đây vẫn chẳng lành mạnh chút nào.
Tới tận giờ Văn Nhạc Tri vẫn muốn nói chuyện hẳn hoi, thương lượng đàng hoàng.
"Đừng làm vậy với chị em và chú em được không, họ ——"
"Không làm vậy với họ liệu em có còn ở cạnh tôi không?" Trình Bạc Hàn huơ tay cắt lời Văn Nhạc Tri, động tác rất bực dọc.
Đáy mắt Trình Bạc Hàn có thứ tâm trạng mờ tối u ám đang lên men, không rõ vì say hay vì giận, ánh nhìn săm soi hằm hè đầy chèn ép, hắn chất vấn Văn Nhạc Tri, "Em đã đồng ý với tôi thế nào! Chẳng phải bảo sau này sẽ thích tôi? Sẽ cố gắng đấy sao?"
"Bây giờ lại muốn từ bỏ rồi à!?"
"…Em không hề, chú và chị là người nhà em, anh đừng đối xử với họ như thế." Khóe mắt Văn Nhạc Tri ủ rũ, mỏi mệt và cãi cọ khiến lòng cậu kiệt quệ, khiến cậu nuốt mất vế sau vốn đang định nói "Em không hề muốn ly dị với anh" về lại cổ họng.
"Không hề?" Trình Bạc Hàn phì cười khinh miệt, "Buổi trưa còn gặp Tạ Từ đấy nhỉ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!