Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em

Văn Nhạc Tri chưa ngộ ra hết ý Bạch Ly nói nhưng cậu biết là hôm nay không gặp được Trình Bạc Hàn thật. Khả năng cao nguyên cả tháng tới cũng chẳng gặp được. Không hiểu tại sao người ban đầu kết hôn không chịu chờ thêm dù chỉ một ngày, giờ lại thà ở công ty chứ không buồn về nhà.

Hôm sau cậu bay buổi sáng, A Uy chờ sẵn ở phòng khách giúp Văn Nhạc Tri xách 2 chiếc vali to ra trước, sau đó chờ cậu khóa hết cửa nẻo trong nhà, rút phích cắm hệ thống sưởi và tủ lạnh rồi mới đi.

A Uy cứ ngập ngừng mấy lần liền, nhưng đều ghìm lại.

"Anh muốn nói gì?" Văn Nhạc Tri hơi bực dọc, "Muốn nói là anh ấy còn về nữa đúng không? Về cũng vô dụng thôi, tủ lạnh hết đồ ăn rồi, bảo anh ấy ở lại công ty luôn cho xong."

Cậu chưa bao giờ giận dỗi kiểu trẻ con thế, lại còn trút vào cấp dưới của Trình Bạc Hàn nữa. Dứt lời cậu cũng mặc kệ đối phương, đi người không vào thang máy, trông A Uy đẩy vali vào theo, vừa không dám lên tiếng vừa không dám cử động quá mạnh quá vang.

Mãi đến lúc đi qua cửa an ninh sân bay rồi Văn Nhạc Tri mới nhận ra bộ dạng A Uy kiểu định theo cậu đến cùng luôn.

"Đã bảo anh không đi được đâu mà!" Văn Nhạc Tri sốt ruột.

"Sếp Trình bảo tôi đưa cậu đến nơi rồi về, không ở lại ảnh hưởng đến việc học hành của cậu đâu." A Uy vội giải thích.

Văn Nhạc Tri đứng chôn chân tại chỗ trợn mắt một hồi, thoáng ấm ức trong lòng chẳng thể đè nén nổi, nhưng cậu cũng biết không thể giận cá chém thớt với A Uy. Cậu không nói được câu nào, giậm chân quay đi.

"Trèo đèo lội suối" cả ngày trời, chờ cuối cùng cũng lết được tới nơi thì mọi niềm tin lý tưởng và nhiệt huyết tràn trề của Văn Nhạc Tri đều bị hiện thực bụi bặm ngổn ngang đập cho nát bấy: đồi núi đồng hoang mênh mông vô tận, điều kiện kí túc ăn ở xập xệ, gió cát đất đá mịt mờ ngập trời khiến người ta rụng rời chân tay.

Thậm chí A Uy còn định khuyên cậu hay thôi quay về, nhưng thấy cậu cắn răng mò lên phòng kí túc trải chăn ga gối, bộ dạng cực kì bất khuất hiên ngang, là lại chẳng thốt lên được nữa.

***

Đúng 1 giờ sáng hôm ấy Văn Nhạc Tri nhận được cuộc gọi từ Trình Bạc Hàn. Cả hai đã chiến tranh lạnh 4 hôm, đây là lần đầu tiên Trình Bạc Hàn chủ động liên lạc với cậu.

Văn Nhạc Tri lập tức tỉnh như sáo, cậu ngồi dậy ôm chăn, cầm điện thoại im lìm. Không biết có phải Trình Bạc Hàn uống rượu say không mà tiếng thở ở đầu bên kia rất nặng nề, lặng thinh hồi lâu rồi mới nghe thấy Trình Bạc Hàn gọi tên cậu.

"Nhạc Tri, Nhạc Tri."

Nhoáng cái có thứ gì đó trong trái tim Văn Nhạc Tri mềm mại hẳn đi.

"Em đến nơi rồi." Văn Nhạc Tri nói.

"Ừm." Trình Bạc Hàn đáp.

"Kí túc bé tí, có mỗi một cái giường đơn thôi, với cái bàn nữa."

"Ừm."

Hình như Văn Nhạc Tri khá bất mãn trước câu trả lời một âm tiết của Trình Bạc Hàn, cậu âm thầm thở dài, không nói nữa.

Đầu dây bên kia vẫn là tiếng hít thở nặng nhọc, song bối cảnh lại rất tĩnh lặng, ấn đường Văn Nhạc Tri giần giật, cậu chủ động hỏi thăm: "Anh về nhà rồi à?"

Bản thân cậu còn chẳng để ý, cụm "về Thịnh Tâm" trước kia hay nói đã bất giác trở thành "về nhà" từ bao giờ không hay.

"Ừ," Lần này Trình Bạc Hàn trả lời rất nhanh, âm tiết đơn chuyển sang câu dài, "vừa vào đến nơi, rét lắm, tủ lạnh trống trơn."

Văn Nhạc Tri hơi nghẹn, cậu tức tối đáp: "Em tưởng đằng nào anh cũng chẳng dùng đến nữa, để rau lại cũng héo nên bảo chú đầu bếp cầm về hết rồi."

"Ừ," Giọng Trình Bạc Hàn truyền qua sóng điện từ nghe quạnh quẽ mà xa xôi, tựa kẻ bị bỏ lại một mình trên hành tinh hoang vắng, nói những lời khiến Văn Nhạc Tri mủi lòng, "thế tôi đun tạm mì ăn."

"Anh chưa ăn no à?" Văn Nhạc Tri không kìm được phải hỏi.

"Uống nhiều rượu quá, không kịp ăn gì mấy."

Một tay Văn Nhạc Tri bấu lấy góc chăn, đầu tưởng tượng ra cảnh Trình Bạc Hàn luộc mì, mỗi bát mì không người lái còn chẳng có nổi quả trứng, khổ thân cực kì.

"Anh không sao chứ hả?" Trầm mặc giây lát, bỗng Văn Nhạc Tri nhớ lại lời Bạch Ly kể, bèn hỏi hắn, "Công việc có thuận lợi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!