Balo mở hé, chiếc hộp đồng hồ đặt trên bàn, Trình Bạc Hàn đang cúi đầu đọc tờ giấy cầm trong tay. Nghe thấy tiếng Văn Nhạc Tri thì hắn quay đầu sang, đầu tiên gương mặt hiện lên vẻ nghi ngờ không rõ ràng lắm, tiếp đó toàn thể ngũ quan đều trầm trọng hẳn.
"Đây là cái gì?" Giọng Trình Bạc Hàn bình bình song ngón tay miết tờ giấy rất mạnh, cánh tay căng chặt đường vân cơ bắp nổi trội. Hắn hỏi, "Tuần sau đi, đi cả tháng trời, nếu tôi không phát hiện thì em định lúc nào mới báo cho tôi?"
Nụ cười trong mắt Văn Nhạc Tri chưa kịp tắt mà khóe môi đã bất giác xụ xuống, cậu nghe thấy cơn giận mập mờ từ câu chất vấn của Trình Bạc Hàn.
Bầu không khí thình lình tụt dốc.
"Em… định hôm nay sẽ nói với anh." Hai tay Văn Nhạc Tri bấu lấy khăn tắm, nói năng cũng hơi ngắc ngứ.
"Tại sao không nói trước cho tôi!"
"Vậy bây giờ nói được không ạ?" Văn Nhạc Tri xẹp miệng, tiếng lí nhí dần, vẻ nài nỉ không hề giấu giếm. Cậu rất sợ làm Trình Bạc Hàn mất vui, cũng rất sợ phá hoại mất bầu không khí hài hòa mãi mới vun đắp được đây. Đồng thời cậu cũng thấy mình không sai, thử xoa dịu dù rất mâu thuẫn, muốn mượn lời xin lỗi cho dĩ hòa vi quý.
"Em xin lỗi, lúc ấy em không nghĩ nhiều, đây là một phần trong chương trình học của em, cũng giống anh phải đi công tác thôi, em thấy chẳng có gì khác nhau mà ạ."
"Giống nhau được à?" Trình Bạc Hàn nói không hề nể nang, "Tôi có lắm người theo đuổi thế không?"
Văn Nhạc Tri ngớ ra giây lát, có vẻ không ngờ là Trình Bạc Hàn sẽ nói thế, cậu ngước mắt trông đối phương đầy ngạc nhiên.
Trình Bạc Hàn thở hắt một hơi, đường nét xương hàm căng cứng. Hắn hơi tựa vào mép bàn vỗ tờ giấy lên mặt bàn, vang một tiếng vừa phải.
"Anh có phạm vi công tác của anh, em cũng có việc học của em chứ ạ." Văn Nhạc Tri dịu giọng bớt, không muốn Trình Bạc Hàn phải tức giận đúng ngày sinh nhật, "Em muốn đi lắm ạ, hiếm khi có được cơ hội thế này."
"Ý em là mình không can dự gì đến nhau?" Trình Bạc Hàn chỉ chộp lấy ý chính khác.
"Ý em không phải thế mà, em… em…"
Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri ấp a ấp úng không nói nên lời, lạnh mặt bảo: "Đi cũng được thôi, để A Uy theo cùng."
Văn Nhạc Tri cũng nhìn hắn, cậu bất ngờ lại gần đắp cái khăn trong tay lên chỗ đầu gối đang hơi gập của Trình Bạc Hàn, nhẹ nhàng xoa bóp, hơi có phần lấy lòng: "Chỗ đó là quần thể mộ cổ thời Hán mới phát hiện, nằm giữa chỗ núi non hoang vu, hiện giờ còn chưa dọn dẹp xong. Giai đoạn sau khai quật được một số mảnh sứ có văn tự cổ, bọn em phải đến hiện trường khảo sát nghiên cứu, người ngoài họ không cho vào ấy."
Trình Bạc Hàn không hề lung lay: "Vậy thì để A Uy chờ em ở vòng ngoài."
"Không phải thế, điều kiện khu đấy không được ổn lắm, mọi người đều ở lại kí túc xá tập thể của ủy ban bên thôn, xung quanh chỉ có mấy làng xóm bé bé thôi, A Uy đến đấy làm gì chứ ạ, còn chẳng có chỗ ở nữa là. Với cả mọi người đều đến làm việc học hành, có mỗi mình em dẫn theo cả tài xế, người ta sẽ bàn tán em mất."
Văn Nhạc Tri có năng khiếu vượt trội thành tích xuất sắc, được người ta hâm mộ và đồng thời cũng khiến người ta ghen ghét. Hồi xưa đã có kẻ đồn đãi cậu là con ông cháu cha, vươn lên bằng tiền, chối tai nữa cũng có, cậu không muốn nhắc lại.
"Nếu A Uy không đi theo được," Trình Bạc Hàn cương quyết, "thì tôi gọi điện cho thầy Trang Mục, em cũng khỏi đi nữa."
"Ơ kìa," Văn Nhạc Tri giải thích đau cả đầu, cuối cùng cũng lộ ra ít vẻ mệt mỏi trên mặt, "em đã đang cố gắng vun đắp mối quan hệ của mình rồi, thực sự em không nghĩ nhiều đến thế mà, mình tin tưởng nhau thêm một tí được không…"
"Đợt trước em mới chỉ đi xa 2 lần thôi, lần nào không phải chồng chưa cưới trước đến tìm thì cũng là đàn anh đến tìm, giờ em ở đấy một mình tận cả tháng, sao tôi đảm bảo được là sẽ không có thêm thứ gì khác tìm đến nữa!" Sắc mặt Trình Bạc Hàn nghiêm nghị, không có đường thương lượng.
Thực sự Văn Nhạc Tri rất bất lực. Trình Bạc Hàn vẫn cứ là Trình Bạc Hàn, sẽ không thay đổi sự đa nghi độc đoán tận trong bản tính chỉ vì chút xíu ấm áp bao dung Văn Nhạc Tri hiến dâng. Hắn có nguyên tắc hành xử bồi dưỡng từ nhỏ đã thấm sâu vào xương tủy, chỉ một bức thiếp chữ, một cái ôm hay một lời giải thích là chưa đủ cho hắn trở thành một người yêu bình thường theo khái niệm phổ quát.
Tự dưng Văn Nhạc Tri chẳng muốn biện bạch nữa, cậu quay người bỏ ra ngoài.
Trình Bạc Hàn gọi tên cậu từ đằng sau bắt cậu dừng lại: "Bất luận thế nào em cũng nhất quyết phải đi à?"
"Việc này quan trọng với em lắm." Văn Nhạc Tri đứng ở cửa, Trình Bạc Hàn chỉ trông thấy gáy cậu.
"Mình cứ thế này mãi thì không ổn…" Giọng Văn Nhạc Tri khàn đặc, cậu không ngoái đầu trông Trình Bạc Hàn. Kể cả còn nhỏ tuổi thì cậu cũng biết cuộc hôn nhân tốt đẹp phải trở thành điểm tựa nâng đỡ đôi bên thay vì ngáng trở. Song lòng chiếm hữu và sự vô lý đến cố chấp của Trình Bạc Hàn đã nhiều lần khiến Văn Nhạc Tri không thể thở nổi.
"Người khác có thế này đâu." Văn Nhạc Tri thấy mình lại muốn khóc nữa rồi.
"Thế người khác thì như nào? Dẫu sao cũng không thể là cái kiểu giống mình hồi mới bắt đầu được!" Giọng Trình Bạc Hàn lạnh lẽo, hắn chẳng phát hiện ra Văn Nhạc Tri đã đứng bên bờ sụp đổ, cứ đâm đầu lún sâu vào cơn phẫn nộ vì Văn Nhạc Tri sắp đi xa 1 tháng mà không chịu tiết lộ một tí thông tin, "Văn Nhạc Tri, em muốn nói cái này chứ gì?"
Dẫu sao khởi đầu của họ quá tệ hại, hiện tại, tương lai hay thậm chí mãi mãi Văn Nhạc Tri vẫn sẽ nhớ về giai đoạn quá khứ be bét này, rồi dán ngay cho Trình Bạc Hàn cái nhãn cưỡng ép chiếm đoạt. Trình Bạc Hàn nghĩ, trông kìa, giờ em ấy đã bắt đầu so sánh với hôn nhân của người khác. Trông kìa, em ấy sẽ nhanh chóng phát hiện ra bất kì ai cũng đều khá hơn mình thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!