Chương 20: Tôi biết em không muốn

Mùng 5, Trình Bạc Hàn gọi điện nói phải đi sang tỉnh ngoài, nếu suôn sẻ thì ngày kia sẽ về, hắn dặn dò Văn Nhạc Tri thêm một đống các việc cần chú ý gồm một loạt những gạch đầu dòng cũ rích như đừng chạy linh tinh, ra ngoài dẫn tài xế theo, ăn uống đủ bữa đủ chất vân vân, mãi đến khi Văn Nhạc Tri đảm bảo tái hồi rồi mới chịu cúp máy.

Chưa tới 10 phút sau điện thoại lại vang tiếp. Hà Yến ở đầu bên kia phấn khởi bảo mấy bạn học ở Nguyên Châu đang lên kế hoạch đi chơi suối nước nóng phía tây một đêm.

"Tối hôm ấy có trình diễn pháo hoa, có cả hải sản ú ụ nữa, mọi người đang hô hào trong nhóm đấy, mày cứ im ỉm suốt nên tao đoán chắc là mày tắt noti nhóm luôn rồi, giờ phải gọi ngay cho mày đây."

"Thôi tao không đi đâu, hơi mệt mệt." Văn Nhạc Tri không hứng thú lắm. Một nguyên nhân là cậu không thích tụ tập sẵn, nhưng quan trọng hơn là Trình Bạc Hàn vừa mới xa nhà cậu đã tót đi chơi, cảm giác cực kì giống cố tình, cậu không muốn khiến Trình Bạc Hàn kém vui.

"Đừng mà, đang Tết nhất, khó lắm mới đi chơi chung được một chuyến, đi đi đi đi mà!" Hà Yến vừa nhì nhèo vừa bảo, "Năm sau là mấy đàn anh đàn chị sắp thôi rồi, mày cũng tham gia khóa nghiên cứu giao lưu, không tranh thủ tụ tập với nhau là không còn dịp nào nữa đâu ấy."

Nói đến đây Văn Nhạc Tri im lặng. Dù cậu có năng khiếu vượt trội song xét ra lý lịch còn nông, suất sinh viên đi giao lưu là nhờ thầy thiên vị dành cho cậu, vì thế mà cậu cực kì ngại. Bình thường mọi người đều rất quan tâm săn sóc cậu, chuyến lần này xem như để chia tay mấy đàn anh đàn chị rồi.

Văn Nhạc Tri suy nghĩ nhanh một lát, bèn bảo: "Thế được, tao đi chung với mọi người."

Văn Nhạc Tri nhắn câu "+1" vào nhóm, mọi người lập tức sôi sục cả lên. Cuối cùng là một nhóm tầm 7 8 người chốt kế hoạch lên đường, sẽ xuất phát vào chiều mùng 5, ở lại khách sạn suối nước nóng một đêm, sang sáng mùng 6 thì quay về.

Suối nước nóng phía tây ngoại thành không xa, chỉ cách 1 tiếng đi xe. Văn Nhạc Tri báo với Văn Sơ Tĩnh một tiếng, sau đó lúc định gọi Trình Bạc Hàn thì cậu thoáng do dự. Mãi đến trước lúc xuất phát buổi chiều, dì đã nhét đầy một đống đồ dùng lẫn đồ ăn vào cái vali to tướng chất lên xe, Văn Nhạc Tri mới ấn nút gọi điện cho Trình Bạc Hàn.

Có vẻ Trình Bạc Hàn đang dở việc, vừa nghe điện vừa nói gì đó với người bên cạnh, Văn Nhạc Tri vội trình bày là mình muốn đi tắm suối nước nóng với các bạn học. Trình Bạc Hàn hỏi lại đi đâu, đi với những ai. Văn Nhạc Tri liệt kê địa chỉ, bảo là đi với các bạn ở bộ môn, có Hà Yến.

Âm thanh ở đầu bên kia lắng bớt, Văn Nhạc Tri nghe có tiếng đóng mở cửa, chắc là Trình Bạc Hàn đã chuyển sang chỗ khác vắng người cho tiện trò chuyện. Lòng bàn tay đang cầm điện thoại của Văn Nhạc Tri nóng dần lên, một lúc sau đó cậu mới nghe thấy Trình Bạc Hàn đáp: "Đi đi."

Cả nhóm đến khách sạn suối nước nóng, chia phòng xong xuôi rồi rôm rả sôi nổi cùng đi ăn tối. Gần cuối bữa, nhân viên bắt đầu bắn pháo hoa ở khu đất trống phía ngoài nhà hàng. Mọi người ùa ra xem, chọn khu vực thoáng đãng để chụp ảnh, hoan hô chung với đám đông.

Không một ai ngờ đúng giờ phút này đàn anh Lâm lại ôm một bó hoa hồng đỏ to đùng bước đến trước mặt Văn Nhạc Tri, tỏ tình công khai.

"Anh biết khả năng là em có bạn trai rồi, nhưng anh không muốn để lại tiếc nuối." Đàn anh Lâm có uống ít rượu, mặt mũi vừa phấn chấn vừa thấp thỏm lạ thường, anh ta cao giọng hô lên, "Tri Tri, anh rất thích em."

Một chùm pháo hoa chợt bung nở giữa không trung, dường như Văn Nhạc Tri chưa kịp phản xạ, cậu chỉ trông thấy miệng đàn anh Lâm cứ mở rồi lại khép, vẫn còn đang nói dở gì đó mà cậu không nghe được, cậu cũng không có nhu cầu nghe. Cậu lùi một bước dài về sau, biểu cảm giật mình hoảng sợ. Bởi cậu vừa bắt gặp một bóng dáng quen thuộc vụt lướt qua đằng sau đàn anh Lâm, đấy là A Uy.

Nét mặt Văn Nhạc Tri khiến đàn anh Lâm cũng hết hồn theo.

"Tri Tri, em sao thế?" Đàn anh Lâm tiến đến gần duỗi tay định nắm lấy cánh tay Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri hất ra thật mạnh.

"Đàn anh, em kết hôn rồi." Văn Nhạc Tri nghe thấy bản thân mình cất tiếng, "Người anh gặp ở văn phòng không phải bạn trai em đâu, mà là chồng em. Với cả, em không hề thích anh."

Đàn anh Lâm còn muốn nói thêm song Văn Nhạc Tri quay người bỏ đi ngay lập tức, không muốn nán lại thêm một giây nào nữa. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho tài xế nhà họ Văn, sau đó nhắn tin thêm cho Hà Yến bảo mình có việc về trước. Rồi cậu hốt hoảng hớt hải chặn một chiếc xe điện nội khu lại, đi thẳng ra tận bãi đỗ xe. Văn Nhạc Tri chờ khoảng tầm 5 phút thì tài xế chạy đến cho cậu ngồi vào xe chờ trước, tài xế sẽ quay trở lại phòng cầm vali cho cậu.

Văn Nhạc Tri ngồi trên xe hoàn hồn hồi lâu mới nhận ra đúng là mình trì trệ ngơ ngơ thật, bị Trình Bạc Hàn mắng cũng đáng đời thôi. Nhưng hiện giờ có chuyện khác khẩn cấp hơn, lòng dạ Văn Nhạc Tri rối bời hết lên, không biết phải giải thích với Trình Bạc Hàn ra sao nữa.

Hà Yến vội gọi sang ngay: "Nhạc Tri, xin lỗi mày lắm lắm, tao không biết là đàn anh Lâm sẽ tỏ tình… Ôi cái chuyện gì thế hả trời, nếu biết trước thế thì đã chẳng rủ mày đi cho khổ. Giờ làm thế nào đây, hay là để tao nói với mọi người một tiếng là mày kết hôn rồi, sau này đừng để hiểu nhầm vậy nữa."

Ngoài Hà Yến và Trang Mục có nắm được sơ sơ ra thì người khác đều không biết việc Văn Nhạc Tri đính hôn kết hôn. Thời điểm này Hà Yến cũng siêu khó xử, ngẫm kĩ lại thì chẳng phải chính đàn anh Lâm là người tích cực xúi cậu ta rủ Văn Nhạc Tri đi cùng nhất đấy à!

"Không sao, tao về trước đây. Tài xế sẽ ghé phòng thu dọn vali, nhờ mày mở cửa hộ chú ấy nhé." Giọng Văn Nhạc Tri rất nản, nghe cực kì bất an.

Tài xế nhà họ Văn nhanh chóng trở lại cất vali vào cốp, nổ máy xe rời khỏi khách sạn suối nước nóng luôn. Quả đúng như dự đoán, 5 phút sau khi rời khách sạn là Trình Bạc Hàn gọi điện tới. Văn Nhạc Tri nhắm mắt giây lát, ấn nghe, chỉ nói mỗi câu "Alo ạ" rồi nín thinh.

Đầu tiên phía bên kia chìm vào im lìm kì dị, qua mấy giây, giọng nói rõ ràng đang phải kìm nén tâm trạng vang lên: "Giờ đang ở đâu?"

Một tay Văn Nhạc Tri cầm chặt điện thoại, tay kia thì miết góc áo, cậu ưỡn thẳng lưng, mới có chốc lát trán đã rịn mồ hôi: "Ra ngoài rồi ạ… bây giờ về nhà."

"Bây giờ em đi xuống, quay ra sau, lên xe A Uy." Trình Bạc Hàn ra lệnh lạnh tanh.

Văn Nhạc Tri ngoái đầu, đúng là xe của A Uy đang đi theo cách một khoảng vừa vặn phía sau.

"Em muốn về nhà." Giọng Văn Nhạc Tri lí nhí.

"A Uy sẽ chở em về Thịnh Tâm," Tiếng Trình Bạc Hàn trầm xuống hẳn, "nghe lời!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!