Nghe vậy, cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn.
Sắc trời âm u khiến bên ngoài cứ mịt mờ tăm tối, khí lạnh bị chặn lại sau lớp cửa sổ kính nhưng Văn Nhạc Tri cứ thấy vừa ẩm vừa lạnh vừa sợ. Một nỗi sợ không biết quá trình, cũng chẳng rõ kết quả. Nỗi sợ khiến nhận thức sẵn có đảo điên. Thậm chí cậu còn chẳng hiểu nổi tại sao Trình Bạc Hàn phải nhốt cậu lại.
Cậu đã bị nhốt trong căn phòng này suốt 3 ngày 3 đêm, số câu Trình Bạc Hàn cất lên đại khái chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngoài hắn đưa cơm vào thì gần như không thấy bóng dáng ai khác, cũng chưa từng làm gì nói gì quá đáng.
Trừ việc không được rời đi thì Văn Nhạc Tri chưa phải chịu bất cứ tổn thương thực chất nào. Những viễn cảnh sát nhân tâm thần, giam cầm ngược đãi này nọ giống phim kinh dị từng nảy ra trong đầu cậu cũng không xuất hiện. Trình Bạc Hàn vẫn cực kì chu đáo với cậu, nửa đêm còn lẳng lặng sang phòng bật máy lọc không khí cho cậu.
Nhưng cậu biết đó đều là hiện tượng giả thôi.
Trình Bạc Hàn cũng đang nhìn cậu, ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn lạnh lùng tr*n tr** không hề che giấu, như thể muốn săm soi thật rõ từng tấc da thịt của người phía trước.
"…Rốt cuộc anh muốn làm gì?" Văn Nhạc Tri gom góp dũng khí hỏi.
"Cho em xem cái này." Trình Bạc Hàn chậm rãi bật ra một câu, nhưng hắn không hề cử động, tầm mắt vẫn cứ cố định trên gương mặt Văn Nhạc Tri.
Trái tim Văn Nhạc Tri chợt chấn động.
Giữa một khoảnh khắc chớp nhoáng, cậu bắt được h*m m**n chôn sâu tận đáy mắt Trình Bạc Hàn.
****
6 ngày trước.
Tạ Từ đến nhà họ Văn từ sớm, đón Văn Nhạc Tri ra sân bay. Anh ta không gọi tài xế mà tự lái xe, mong được ở riêng với Văn Nhạc Tri thêm một lát dọc đường.
Diễn đàn văn tự cổ được tổ chức trải rộng toàn cầu, mời các chuyên gia lớn trong ngành, Văn Nhạc Tri đã trông mong từ lâu, mấy dịp hoạt động ở các nước khác cậu đã ghé hết, chỉ riêng đợt ở nước D đây đã khó kiếm suất vào cửa sẵn, hoàn cảnh nước D còn phức tạp, mới xảy ra một đợt bạo động vũ trang, thành ra ban đầu Văn Sơ Tĩnh không đồng ý cho cậu đi.
Vốn dĩ cậu cũng đã nghĩ là hay thôi vậy, sợ chị lo lắng, nào ngờ có người bạn học lại xin được vé. Cậu không lưỡng lự quá lâu, vẫn quyết định sẽ đi.
Kể ra cũng trùng hợp, vừa khéo đợt ấy bạn của chị đang xử lý công việc trong nước, biết chuyện xong bèn đề xuất hỗ trợ lo liệu hành trình của cậu khi ở nước D. Văn Sơ Tĩnh mới chịu xuống nước.
Bạn của chị tên là Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri có biết nhưng chưa thể tính là thân quen, mối quan hệ kiểu gặp nhau chào hỏi một tiếng rồi không còn gì để nói thêm. Hôm lễ đính hôn của cậu với Tạ Từ hồi tháng 10 thì Trình Bạc Hàn đúng dịp về nước cũng đến dự, còn tặng một phần quà quý giá. Nhà họ Trình có sản nghiệp ở nước D nên tiện thể trông Văn Nhạc Tri giúp, có vẻ là việc rất thuận tay.
Khi cả hai đến sân bay Trình Bạc Hàn đã đợi sẵn. Tạ Từ rảo bước tới gần, hơi xấu hổ vì bắt Trình Bạc Hàn phải chờ.
"Anh Bạc Hàn, làm phiền anh quá." Tạ Từ rất khách sáo, giọng điệu chất chứa vẻ kính cẩn.
Văn Nhạc Tri đi theo đằng sau Tạ Từ cũng gọi một tiếng "Anh Bạc Hàn ạ", rồi không nói gì thêm.
Trình Bạc Hàn lơ đãng gật đầu, ánh mắt liếc qua cái tay Tạ Từ đang ôm vòng quanh vai Văn Nhạc Tri, không lên tiếng mà chỉ gọi trợ lý sang giúp Văn Nhạc Tri làm thủ tục lên máy bay.
Tranh thủ đang đợi, Tạ Từ chủ động bắt chuyện với Trình Bạc Hàn, phần lớn đề tài xoay quanh công việc, không động chạm tới đời tư. Tạ Từ kém Trình Bạc Hàn mấy tuổi, tuy không tiếp xúc mấy nhưng đều thuộc cùng một cộng đồng, tốt xấu gì cũng trao đổi được vài câu.
Đâu như Văn Nhạc Tri, cảm giác cậu và Trình Bạc Hàn thuộc hai thế hệ khác hẳn nhau.
Lắm lúc Văn Nhạc Tri bội phục Tạ Từ, trước cục đá lạnh toát như Trình Bạc Hàn vẫn tán gẫu vẩn vơ được rõ tự nhiên, phải tò mò ngó nghía anh chồng chưa cưới của mình thêm dăm lượt.
Tự dưng Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri bảo: "Đến giờ rồi, đi thôi."
Văn Nhạc Tri ngớ ra, dời mắt khỏi gương mặt Tạ Từ, hỏi lại một câu theo phản xạ có điều kiện: "Đến giờ rồi ạ?"
Trình Bạc Hàn ngó lơ cậu, bước mấy bước lại gần kéo lấy vali trong tay cậu đi thẳng về phía cửa phòng nghỉ. Tạ Từ giật nhẹ tay Văn Nhạc Tri, nói nhỏ với cậu: "Đi theo anh Bạc Hàn đi, đừng chạy lung tung, nhớ gọi điện cho anh."
Dịu giọng dặn dò êm ả một phen, lại giống người yêu đang đợt nồng nàn bịn rịn thật chứ. Văn Nhạc Tri đỏ mặt, kể cả đã đính hôn thì cậu vẫn khá gượng gạo trước sự thân mật và đon đả của Tạ Từ. Huống chi còn đang có người ngoài ở đây.
Cậu ậm ừ đáp lời, chào tạm biệt Tạ Từ hơi mất tự nhiên, lúc này mới quay đầu tiến tới chỗ Trình Bạc Hàn đứng chờ ở cổng.
Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri lần lượt qua cửa kiểm tra an aninh. Từ đầu đến cuối mặt mũi hắn rất nghiêm túc, hoàn toàn không thấy nụ cười, làm Văn Nhạc Tri theo đằng sau tự dưng lại căng thẳng vô cớ. Không rõ vì sao nhưng cậu cảm nhận thấy tâm trạng của Trình Bạc Hàn đang cực tệ, rõ ràng khi nãy mới gặp còn chưa có vấn đề gì mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!