Kể cả có ngây thơ nữa Văn Nhạc Tri cũng hiểu được ẩn ý trong lời Trình Bạc Hàn nói.
Họ Tạ đã xích mích với nhà Văn Quân Hà một lần, hễ Tạ Dương quay lại Văn Quân Hà sẽ không để yên cho đối phương. Nay Tạ Từ còn chuốc oán thêm với Trình Bạc Hàn vì Văn Nhạc Tri thì chắc hẳn Trình Bạc Hàn sẽ không hạ thủ lưu tình. Văn Nhạc Tri mà chưa "chọn phe" dứt khoát có lẽ cũng chẳng yên ổn được vào đâu.
"Tôi biết trong mắt em tôi cũng không phải người tốt lành gì." Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri đăm đăm, nói, "Tôi không kiểm soát được việc tình cảm em nghiêng về ai, nhưng em phải nhớ rõ người kết hôn với em là tôi."
Dứt lời hắn cười cười, song đáy mắt âm u đáng sợ: "Trước khi đến đây tôi hẹn gặp Tạ Từ rồi, tôi sẽ cảnh cáo hắn về sau tránh xa em ra."
Lông mi Văn Nhạc Tri thoáng run run, thay vì bảo đối tượng "cảnh cáo" Trình Bạc Hàn nhắc đến là Tạ Từ, chẳng thà bảo nó bao gồm cả bản thân Văn Nhạc Tri thì đúng hơn.
Chưa chờ Văn Nhạc Tri phản ứng gì Trình Bạc Hàn đã tiếp: "Dĩ nhiên lần này không phải lỗi của em, em làm rất tốt." Hắn dừng giây lát, khép lại: "Nhưng em nhẹ dạ, tôi sợ hắn dây dưa thêm mấy lần nữa em sẽ dễ bị lừa."
Lời đẹp lòng hay mích lòng Trình Bạc Hàn đều thầu hết cả rồi, trước mặt người này thì khả năng ăn nói quá khiêm tốn của Văn Nhạc Tri hoàn toàn vô dụng.
Văn Nhạc Tri rũ đầu nghe mắng, im lặng một hồi xong vẫn ấm ức phải nói: "Em đã bảo anh ta suốt là em kết hôn rồi, không muốn gặp lại anh ta nữa. Chắc A Uy cũng kể cho anh."
Nên cậu mới không hiểu Trình Bạc Hàn còn lo lắng gì, còn cần Văn Nhạc Tri phải bảo đảm gì nữa.
"Những cái khác em không hiểu lắm thật, nhưng nghĩ chắc anh ta cũng không có ý gì khác đâu ạ, hai người gặp mặt nói chuyện rõ ràng ra là được. Em thì có gì mà quan trọng, hẳn anh ta sẽ không dây dưa với em đâu." Văn Nhạc Tri vẫn đang cúi gằm, giọng bình bình, nhưng Trình Bạc Hàn nghe ra cậu hơi hơi bực bội.
Không rõ là bực vì kiểu vừa đấm vừa xoa của Trình Bạc Hàn, hay là bực trước lời chỉ trích phê phán thẳng thừng của Trình Bạc Hàn trước đối tượng đã từng liên hôn nữa.
Bầu không khí trò chuyện giữa hai người dần trở nên gượng gạo, rõ ràng lúc mới vào phòng Văn Nhạc Tri hãy còn cười, lúc ăn xíu mại cũng đang cười. Bắt đầu từ câu nói nào đó của Trình Bạc Hàn là Văn Nhạc Tri không cười nữa, đầu tiên cậu tưởng mình làm sai, sau đấy lại nghe hiểu hàng loạt ẩn ý cảnh cáo nhắc nhở kín đáo.
Trình Bạc Hàn vẫn cứ là Trình Bạc Hàn xa cách cao ngạo ấy. Văn Nhạc Tri hậm hực nghĩ, người ta với khái niệm cô độc phải gọi là hai đầu thế giới. Mình lại còn đi thương hại người ta.
"Em áy náy với hắn lắm à?" Trình Bạc Hàn hỏi một câu cực kì ngang ở thời điểm này.
Nhưng Trình Bạc Hàn khi ấy chưa biết rằng lắm lúc thương xót chính là khởi đầu cho tình cảm. Hắn quá chú trọng vào mục đích và kết quả mà bỏ lỡ mất sự nảy mầm yếu ớt của bản thân tình yêu.
Vậy nên thậm chí hắn còn lặp lại lần nữa: "Không kết hôn với anh ta được, em thấy áy náy lắm chứ gì?"
Trình Bạc Hàn đứng dậy khỏi sofa, nhìn Văn Nhạc Tri từ trên xuống đầy lấn át, so với Trình Bạc Hàn nhắc Văn Nhạc Tri ăn cơm trước đã lúc mới bước vào phòng thì cứ như hai người khác biệt.
"Thế kết hôn với tôi xong thì hận tôi lắm phải không?"
Sau khi kết hôn hay kể cả trước đó họ đều chưa từng nhắc lại sự việc kia – Văn Nhạc Tri bị nhốt 7 ngày trong căn biệt thự vắng lặng ở nước D, Trình Bạc Hàn quẳng hợp đồng cược bồi thường cùng thỏa thuận kết hôn ra trước mặt để ép cậu cúi đầu – cả hai đóng giả làm một cặp bạn đời bình thường, chí ít có thể vờ như đôi bên đã quên mất sự xấu xí ban đầu ấy. Nhưng giờ đây cái "hiện tượng giả" này bị bóc trần, bị đẩy ra giữa ánh sáng.
Trình Bạc Hàn chọn hỏi ra thành lời nỗi lo âm ỉ đã ngổn ngang đáy lòng bấy lâu vào đúng thời điểm cực kì bất ổn hiện tại, biểu cảm của Văn Nhạc Tri cũng đã bán đứng cảnh yên bình giả tạo bản thân cậu từng cố đắp nặn đó giờ.
Có thương hại, có sợ hãi, cũng có cả hận.
Sự yên ổn cả hai đã vất vả lắm mới dựng được lên đang lung lay sắp sập, dường như vẻ phẳng lặng những ngày qua đều là giả, họ lại trở về cột mốc trước khi kết hôn, Trình Bạc Hàn quyết định mọi thứ đầy vô cảm.
Còn Văn Nhạc Tri chỉ dè dặt làm theo.
Nhưng Văn Nhạc Tri vẫn đáp "Không ạ".
Cậu không muốn mâu thuẫn tăng tiến thêm, chỉ mong nhân nhượng ổn thỏa, bật ra một lời nói dối chẳng ai tin giữa lúc hoảng hốt.
***
Quán cà phê ở sảnh tầng 1 khách sạn mở cửa 24/7, gần 12 giờ khuya, cuộc đối thoại của hai người đàn ông ngồi đối diện nhau cạnh cửa sổ không hề suôn sẻ. Phục vụ bưng cà phê ra rồi rời đi ngay, khẽ khàng khép cửa kính bên ngoài lại.
Từ lúc ngồi xuống hai người đều chẳng buồn lên tiếng, bầu không khí ngột ngạt căng thẳng. Trình Bạc Hàn liếc mắt sang đầy lạnh lùng châm chọc, Tạ Từ cắn răng đón ánh nhìn từ hắn.
Ngay từ khi hay tin Trình Bạc Hàn phóng tới trong đêm là Tạ Từ biết rõ hôm nay không gặp được Văn Nhạc Tri nữa nhưng anh ta không cam lòng, không muốn thỏa hiệp: "Nếu Nhạc Tri không vui thì nhất định tôi sẽ dẫn em ấy đi."
Trình Bạc Hàn nhấp ngụm cà phê, quả nhiên hương vị cũng y hệt điều kiện cái khách sạn này, chẳng ra đâu vào đâu. Hắn khẽ cau mày, khá buồn cười trước phần mở màn của Tạ Từ: "Tiền trao cháo múc, không ngờ cậu cả họ Tạ lại làm ăn cảm tính thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!