Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm

Lúc tỉnh lại Trình Diệu thấy mình vẫn đang trong nhà vệ sinh, bị dội nước lạnh khắp người.

Trình Bạc Hàn ngồi khoanh chân dưới sàn, tay chống cằm, đống dây cao su quấn vợt quẳng cạnh đó, ánh mắt nhìn người như đang nhìn một đống giẻ rách.

Trong tiếng ho sù sụ lẫn tiếng gào khóc của Trình Diệu, Trình Bạc Hàn chỉ nói: "Đi kể hết cho mọi người đi, cứ bảo là tao muốn giết mày. Nếu có người tin tao sẽ thử thêm cách khác, xem xem có kéo dài được trải nghiệm cận kề cửa tử cho mày không."

Nói xong cậu đứng dậy cúi xuống trông Trình Diệu, ném chiếc vợt tennis đã hỏng trong tay lên người Trình Diệu, nói tỉnh bơ: "Tao mua mười mấy cái vợt cơ, để ở tầng hầm ấy, tiếc là mỗi cái chỉ dùng được có một lần."

Kể từ hôm ấy Trình Diệu tránh mặt Trình Bạc Hàn mãi lâu. Y không dám kể chuyện này cho người khác nhưng y có nhắc nhở Trình Nguyên là Trình Bạc Hàn vô tình vô cảm, không sợ chết, hồi trước nó diễn thôi, đáng tiếc Trình Nguyên không tin.

Trình Nguyên thích chửi Trình Bạc Hàn là con hoang nhất: Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, cơ bản chẳng phải người nhà họ Trình chân chính, không xứng đáng bắt quàng làm họ với nhà Trình. Nghe thử là biết câu này đâu xuất phát từ miệng một thằng bé mười mấy tuổi, không khó đoán ra có ai chỉ dạy đằng sau.

Mùa xuân, cúc dại trong vườn nở thành cả mảng rộng rất rực rỡ. Trình Bỉnh Chúc cực kì yêu thích loài hoa này, thợ cây cảnh ở nhà trồng rất nhiều cúc đủ mọi màu sắc chủng loại ở các góc khác nhau.

Trình Bạc Hàn ngắm hoa với ông ngoại dưới mái hiên, bảo: "Ông ngoại, để cháu hái mấy bông cắm bình nhé ạ. Ông thích màu gì ạ, xanh lá cây được không ông? Trông tràn trề sức sống."

Trình Bỉnh Chúc đáp ừ.

Hoa cúc dại mà màu xanh lá tương đối ít, Trình Bạc Hàn phải lang thang khá xa mới hái được một bó đầy. Trình Nguyên đang chơi với mèo trong vườn hoa, ngẩng đầu bắt gặp Trình Bạc Hàn ôm bó hoa đi ngang qua thì lại rục rịch tiến lên châm chọc mấy câu.

Trình Bạc Hàn hơi cau mày, trông không được thoải mái lắm, cậu bé dúi bó hoa to cho Trình Nguyên: "Ông ngoại muốn hái bó cúc dại xanh lá về cắm, tôi hái đủ đây rồi, anh mang cho ông đi."

"Sao mày không tự đi mà đưa?" Trình Nguyên rất cáu kỉnh.

"Bụng tôi hơi khó chịu, phải chạy về phòng một tí." Trình Bạc Hàn quệt bớt mồ hôi trên trán, vội vàng chạy ngược trở lại.

Trình Nguyên "Chậc" một tiếng, khinh khỉnh đảo mắt. Mọi người trong nhà đều biết Trình Bỉnh Chúc thích hoa cúc. Chính ra nó có thể tranh thủ nịnh nọt ông một lần cho ông vui. Đợt này mẹ cứ ra rả dạy nó phải cố lân la gần gũi với ông nội vào, đừng để đến cuối đứa con hoang kia lại ăn hôi được của cải nhà họ Trình.

Thấy Trình Nguyên ôm bó hoa chạy tới, Trình Bỉnh Chúc nhíu mày hỏi: "Bạc Hàn đâu?"

"Nó ấy ạ, nó kêu đau bụng bỏ về phòng làm biếng rồi ạ. Ông nội ơi, cháu hái bao nhiêu hoa cúc này, ông thích không ạ?" Trình Nguyên xáp lại gần thủ thỉ, "Cúc dại mảu xanh là đẹp nhất ông nhỉ."

Trình Bỉnh Chúc ngớ ra, trông sang đóa hoa đỏ tươi to tướng trong tay Trình Nguyên.

3 ngày sau, một việc lớn song cực kì bí mật xảy ra ở họ Trình: Trình Nguyên và mẹ cùng nhau dọn khỏi nhà họ Trình, không một ai biết nguyên nhân vì đâu.

Rất lâu sau đó có tin đồn loáng thoáng lan đi. Cháu trai nhỏ của họ Trình, Trình Nguyên, không phải dòng dõi nhà họ Trình mà là sản phẩm do mẹ ngoại tình với trợ lý của Trình Du sinh ra. Tên trợ lý này mù màu, Trình Nguyên cũng thế. Vợ Trình Du đã giấu giếm chuyện này rất nhiều năm nhưng rồi tình cờ bị Trình Bỉnh Chúc phát hiện, nổi lòng nghi ngờ, mới phái người đi điều tra.

Còn về phía Trình Du, vốn dĩ cái tính kém cỏi nhu nhược của tên này đã bị Trình Bỉnh Chúc ghét sẵn, chưa kể hồi trẻ chơi bời quá đà thành ra mất khả năng sinh sản nên nhanh chóng bị hất sang một công ty chi nhánh ở nước ngoài, hiếm khi về Nguyên Châu nữa.

Sau chuỗi sự kiện vừa qua, Trình Bỉnh Chúc bèn ra quyết định dứt khoát chọn Trình Bạc Hàn làm người tiếp quản Thông Đạt trong tương lai.

Ông gọi Trình Bạc Hàn vào thư phòng mình, nói với thiếu niên 15 tuổi: "Mốc thời gian có thể kéo dài, kiềm chế nhẫn nhịn là cần thiết. Nhưng phải nhớ làm chuyện gì cũng cân nhắc thật chu đáo đã, đừng để lại sơ hở cho người ta nắm thóp."

Hóa ra Trình Bỉnh Chúc biết hết.

Hoàn toàn không phản kháng khi bị đánh hội đồng trong vườn hoa chính vì muốn quan sát thái độ của ông ngoại, xem rốt cuộc cháu nội hay cháu ngoại quan trọng hơn; camera giám sát ở hành lang trường bị hỏng, nhưng có học sinh quay về giữa chặng trông thấy Trình Bạc Hàn đi vào nhà vệ sinh; bó hoa cúc cũng do Trình Bạc Hàn cố tình hái màu đỏ…

"Ông biết cháu hận ông, nếu không phải do ông thì biết đâu ba cháu đã chẳng gặp tai nạn, mẹ cháu sẽ không qua đời, cháu cũng không cần trải qua những ngày tháng như thế ở nhà chính." Trình Bỉnh Chúc trông đứa bé chẳng rõ từ bao giờ đã rất hiếm nở nụ cười trước mặt đây, "Nhưng Bạc Hàn à, cháu phải hiểu, có những khi ta không có quyền chọn đường đi đâu, việc duy nhất ta làm được chỉ là cố gắng bước đi trên con đường ấy sao cho vững vàng thêm, dài lâu thêm, mình càng lớn mạnh thì càng có sức kiểm soát cuộc sống của mình, giảm mức độ chịu ảnh hưởng từ người khác xuống thấp nhất ở mỗi bước ngoặt trong đời."

"Nếu cháu không muốn bị khống chế thì bản thân cháu phải có tiếng nói đã."

"Cháu muốn trở thành người tiếp quản, vẫn phải xem xem cháu có đủ tư cách không. Bạc Hàn, đừng làm ông thất vọng."

***

Kim đồng hồ dần chỉ hướng đêm khuya, Trình Bạc Hàn ngồi trên chiếc ghế trước bàn trang điểm, mân mê chiếc sáo đất trong tay, ngón cái khẽ khàng vuốt qua chữ "Trạm", gương mặt thời niên thiếu và hiện tại dần dà chồng khớp lên nhau.

Dung mạo đã thay đổi, song cô độc vẫn còn nguyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!