Chương 15: Người ở cạnh là được

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sảnh phòng khách và phòng ăn cách nhau một hành lang dài và mấy bậc thềm, người làm đang ra vào qua lại chuẩn bị dọn bữa, thi thoảng thì thầm trao đổi, nhưng lúc Trình Bạc Hàn xách vai Trình Diệu đẩy y ngã ra bậc thềm thì tự dưng căn phòng rộng rãi vắng bóng sạch trơn chỉ trong tích tắc.

"Không biết đường ăn nói thì ngậm mồm đi." Hai tay Trình Bạc Hàn vận sức, khớp hàm Trình Diệu trật ra sau một tiếng lạch cạch.

Văn Nhạc Tri đứng dậy theo, vội tiến mấy bước rồi dừng lại ở cách xa hai người, không dám tới gần thêm. Trình Diệu kêu ô ư, nước mắt nước mũi nước bọt cùng chảy tèm nhem đầy mặt, Trình Bạc Hàn ngại bẩn, vẩy tay đứng lên, cúi xuống trông cái tên đang nằm lăn lộn dưới đất.

Văn Nhạc Tri không nhìn thấy gương mặt Trình Bạc Hàn nhưng vẫn rùng mình khắp người, nhất thời chẳng biết nên làm sao nữa. Tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện văng vẳng trên tầng, Trình Bỉnh Chúc và Trình Trung đang đi xuống, sắp sửa ra đến chỗ đầu cầu thang đến nơi rồi. Văn Nhạc Tri sốt ruột hớt hải bước lên níu lấy tay áo Trình Bạc Hàn, kéo giật một cái.

Trình Bạc Hàn ngoái đầu ngó cậu, vẻ băng giá thấu xương trong mắt còn chưa nén bớt, Văn Nhạc Tri thoáng hoảng hốt giật lùi ra sau.

Chắc do sự sợ hãi hiện lên từ mắt Văn Nhạc Tri rõ rệt quá làm Trình Bạc Hàn sững người, hắn cố nặn ra nụ cười gượng gạo rồi ngồi xổm xuống, điềm nhiên nắm cằm Trình Diệu đẩy lại về vị trí cũ ngay giữa tiếng bước chân và tiếng thắc mắc "Sao thế" của Trình Trung phía trên cầu thang.

Sau đó hắn lau tay vào quần áo của Trình Diệu, quay lại nhìn Trình Bỉnh Chúc và Trình Trung đang khiếp hãi, đáp: "Anh họ bất cẩn vấp chân ngã, bị đập trúng cằm ấy mà ạ."

Khớp hàm của Trình Diệu chỉ vừa mới chỉnh lại, chưa nói năng được lưu loát, y đỏ gay mặt lửa giận ngút trời, cố bò dậy chỉ vào Trình Bạc Hàn ú ớ loạn lên.

Trình Bạc Hàn nhìn y: "Vội vàng thế làm gì? Sau này đi đường nhớ để ý bậc thang."

Nói xong hắn quay sang ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, nghiêng mặt dịu giọng nói với Trình Bỉnh Chúc: "Ông ngoại, bác, dùng bữa thôi ạ."

Cuối cùng bàn ăn chỉ có mỗi 3 người là Trình Bỉnh Chúc, Trình Bạc Hàn và Văn Nhạc Tri. Trình Trung không nói câu nào, nghiêm mặt tái mét lôi con trai đi mất, trông phía Trình Bỉnh Chúc cũng chẳng có phản ứng đặc biệt, ông vẫn bình thản gọi Văn Nhạc Tri vào ăn như thường. Ông bảo nhà bếp bưng món Phật nhảy tường hầm nhừ tơi ra, giục Văn Nhạc Tri chịu khó ăn nhiều lên. Như thể màn mâu thuẫn gay gắt trước giờ cơm chưa hề tồn tại.

Suốt bữa Văn Nhạc Tri ăn uống cứ lơ đãng bồn chồn, tuy cậu đã quen chứng kiến cảnh đấu đá giữa ruột thịt nhà giàu với nhau nhưng không ngờ Trình Bạc Hàn lại chẳng buồn nể mặt Trình Trung tới mức đó, càng không ngờ Trình Trung chỉ dám giận đâu dám mắng, rồi cả thái độ bàng quan của Trình Bỉnh Chúc nữa.

Nhà họ Trình phức tạp hơn trong tin đồn nhiều.

Hết bữa, tranh thủ lúc Văn Nhạc Tri đi vệ sinh, Trình Bỉnh Chúc sậm mặt lại đặt cốc trà trong tay xuống.

Trình Bạc Hàn cầm khăn giấy lau miệng, bày ra vẻ cung kính lắng tai nghe.

"Bất kể nó khiến cháu điên tiết thế nào thì về sau cũng phải chú ý chừng mực." Trình Bỉnh Chúc nói, "Vừa nãy cháu làm Nhạc Tri sợ đấy."

"Cháu biết rồi ạ ông."

"Còn nữa, xét cho cùng bác cháu đang ở đây, cháu muốn ra tay thì cũng đừng có ra tay ngay trước mặt ông bô nhà người ta. Bây giờ cháu nắm quyền Thông Đạt, không ai quản lý được cháu, nhưng cháu phải biết đạo làm người phàm chuyện gì cũng cần nể mặt nể mũi, bớt gây thù chuốc oán. Bây giờ không chỉ có mình cháu, đã kết hôn rồi thì nhớ cân nhắc đến cả vấn đề an toàn của Nhạc Tri nữa."

Trình Bỉnh Chúc trông người thừa kế vừa ý nhất của mình, giọng điệu hòa hoãn hơn: "Tự cháu biết trong bụng là hôn nhân của cháu từ đâu mà ra. Có khi chẳng bao lâu nữa người khác cũng rõ cả thôi, cháu chuẩn bị cho sớm đi, đừng để đến lúc ấy mất cả chì lẫn chài."

"Cháu biết ạ." Trình Bạc Hàn đáp.

"Từ bé đến lớn cháu không bao giờ làm việc gì chưa chắc chắn, nhưng riêng lòng người không thể toan tính quá đà." Trình Bỉnh Chúc khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn thấy xót Trình Bạc Hàn hơn, "Ông không muốn sau này phải chứng kiến cháu hối hận."

"Em ấy ở cạnh cháu là được rồi ạ."Trình Bạc Hàn nói, nét mặt bình tĩnh, "Những việc khác để sau rồi tính."

"Lòng dạ dành cho cháu rồi, người mới ở lại mãi mãi được." Trình Bỉnh Chúc nhắc.

Trình Bạc Hàn trông lá trà xanh lững lờ trong cốc, không tiếp lời nữa.

**

Giờ giấc còn khá sớm song Trình Bỉnh Chúc cũng cao tuổi, chưa đến 8 giờ đã phải về phòng nghỉ ngơi. Ông cụ rời bàn, người làm cũng thu dọn sạch sẽ từ lâu, mọi người ai về phòng nấy, nhà chính yên ắng trở lại.

Trình Bạc Hàn quay về phòng ngủ của mình thì thấy Văn Nhạc Tri đang kiễng chân ngó nghía sách trên kệ.

"Từ khi đi làm tôi ít khi về đây ở." Trình Bạc Hàn bước tới rất gần Văn Nhạc Tri, hỏi cậu, "Đây toàn sách từ hồi xưa, muốn xem quyển nào?"

Văn Nhạc Tri chỉ vào quyển ở trên cùng, Trình Bạc Hàn duỗi tay lấy xuống, đây là "Phải có kẻ viết lại tình yêu" của Bắc Đảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!