Tài xế nhà họ Văn đến đón Văn Nhạc Tri về. Cậu đã báo trước với Trình Bạc Hàn là hôm nay về nhà họ Văn ăn tối rồi ngủ lại luôn. Chắc Trình Bạc Hàn vẫn đang bận rộn chưa ngơi, 2 tiếng sau mới nhắn trả lời một chữ: "Ừ."
Về đến nhà, dì bưng nồi canh gà đã hầm sẵn từ lâu ra, Văn Sơ Tĩnh thì nhắc cậu lên tắm rửa thay quần áo, tới lúc ngồi vào bàn trông thấy những món ăn quen thuộc, cậu không kìm được than thở một tiếng đầy mãn nguyện.
Văn Sơ Tĩnh tương đối phê bình trước hành động ngồi khoanh hai chân lên ghế của cậu: "Vẫn cái dáng này, ngồi cũng không ngồi đàng hoàng."
"Ây dà, kìa chị ——" Văn Nhạc Tri dài giọng ra làm nũng, "Mãi em mới về nhà được một chuyến mà, chị châm chước bỏ qua không được chắc."
Vốn dĩ đang nói chuyện rất bình thường thôi, không hiểu sao cậu vừa dứt lời Văn Sơ Tĩnh đã đỏ hoe mắt.
Văn Nhạc Tri trông thấy thế thì lập tức ngồi thẳng lại, dè dặt nhìn Văn Sơ Tĩnh, bảo: "Ở bên kia em cũng tùy tiện lắm, anh ấy chẳng uốn nắn nhắc nhở gì em đâu, cũng không hạn chế em, đối xử với em khá là được."
Có vẻ Văn Sơ Tĩnh vẫn chưa yên tâm hẳn, Văn Nhạc Tri bèn kể chuyện Trình Bạc Hàn mời đầu bếp của lầu Chung Đỉnh đến nhà.
"Buổi sáng nào cũng ghé, chỉ để nấu canh cho em." Văn Nhạc Tri bắt đầu đá tiếp sang chủ đề canh hầm của đầu bếp lớn làm có mùi vị thế nào, kém dì nhà họ Văn nấu ở những đâu, lúc này thì Văn Sơ Tĩnh phải bật cười.
"Người ta là đầu bếp lớn hẳn hoi, mình làm sao mà so được." Dì bưng điểm tâm mới ra lò nóng hổi lên bàn, ánh mắt nhìn Văn Sơ Tĩnh đầy yêu thương chiều chuộng, "Nếu có người nấu canh cho thì chịu khó ăn nhiều vào, dạo này Nhạc Tri gầy đi mất rồi."
Văn Nhạc Tri thử véo má mình, không hề thấy gầy, quay đầu ngó sang quả nhiên thấy chị đang nhìn đăm đăm vào mặt mình, vội xin tha lia lịa: "Chị, em không sao đâu mà, Trình Bạc Hàn không hề ngược đãi em, anh ấy tốt với em lắm thật luôn."
—— Ngoại trừ việc ban đầu nhốt cậu lại, uy h**p cậu kí tên, rồi lôi kéo cậu này nọ kia ấy mấy buổi tối liền ra.
Nhằm đưa ra chứng cứ cho lời nói của mình, Văn Nhạc Tri kể thêm một chuyện nữa: "Chị, chị có biết bức chữ triện cổ hồi trước em viết đấy là ai đấu giá thắng được không?"
Bức chữ Văn Nhạc Tri nhắc đến là bức "Bảo tỷ Thái Hòa" một doanh nhân mới nổi đã chốt giá 7 con số mua về vào hôm tiệc đính hôn của cậu và Tạ Từ. Hôm nay, trước khi rời nhà cậu bắt gặp nó được treo trong phòng làm việc của Trình Bạc Hàn.
Văn Sơ Tĩnh thoáng sửng sốt giây lát, một suy nghĩ vụt qua trong đầu. Chị tiếp quản Văn Minh từ khi mới hơn 20 tuổi, dĩ nhiên sâu sắc từng trải hơn nhiều so với em trai dường như chỉ sống trong nhà kính suốt. Những gì Văn Nhạc Tri kể chỉ góp phần tô đậm thêm nghi vấn của Văn Sơ Tĩnh – e rằng Trình Bạc Hàn đối với Văn Nhạc Tri không phải chỉ là ý tưởng nhất thời như hắn thể hiện ngoài mặt vậy đâu.
Trước khi ngủ Văn Sơ Tĩnh sang phòng Văn Nhạc Tri, ra vẻ tán gẫu tình cờ, hỏi lại về chuyện đợt Văn Nhạc Tri mất tích. Dẫu sao Văn Nhạc Tri mất tích ngay dưới mắt Trình Bạc Hàn, rồi cũng do chính hắn tìm được đưa về. Hiển nhiên Văn Nhạc Tri không muốn nhắc nhiều, vẫn lấy cớ y hệt hồi trước.
"Chị, chị phải nghĩ thế này này, dự án kí thỏa thuận cược tiến triển khá ổn thỏa, việc hợp tác của chú với Thông Đạt cũng suôn sẻ, em thì vẫn ăn ngủ nghỉ như mọi khi, đi học bình thường, chẳng phải bây giờ tốt quá rồi ạ!" Văn Nhạc Tri phân tích lợi – hại cực kì bình thản, "Nếu kết hôn với Tạ Từ thì chắc hôm nay cũng vậy cả thôi. Mà chưa chắc nhà họ Tạ đã đắc lực được bằng nhà họ Trình."
Văn Sơ Tĩnh biết Văn Nhạc Tri chỉ cứng miệng vậy thôi, cũng không tiện bộc bạch thêm gì nữa, bởi mọi thứ em trai nói đều là thật. Nhà họ Văn lợi lộc đủ rồi, không thể lại quay qua oán trách hôn nhân thiếu hoàn mỹ được.
Song Văn Sơ Tĩnh vẫn thấy ngập tràn thiếu sót với Văn Nhạc Tri. Tạ Từ hay Trình Bạc Hàn đều như nhau, từ đầu đến cuối vẫn chưa phải là nửa kia chân thành hợp ý dành cho Văn Nhạc Tri.
Cảm giác áy náy ấy đã kéo dài suốt từ năm cha mẹ qua đời cho đến tận giờ. Văn Nhạc Tri được nâng niu trong lòng bàn tay, được chiều chuộng cao quỳ từ bé tới lớn, mãi năm 15 tuổi thì vợ chồng Văn Dung gặp tai nạn máy bay từ trần, đùng cái nhà họ Văn long trời lở đất.
Thời điểm đó Văn Sơ Tĩnh 25 tuổi đã vào công ty làm việc được vài năm nhưng chưa đủ kinh nghiệm, trẻ măng non nớt, kể cả có năng lực có sức hút cũng không đủ bản lĩnh trấn áp cục diện, khó lòng lèo lái tập đoàn Văn Minh khổng lồ. May sao mấy nhân vật gạo cội của Văn Minh rất trung thành, đỡ đần Văn Sơ Tĩnh chống chọi qua giai đoạn gian khó nhất, mới tránh cảnh bị mấy dòng nhánh khác của nhà họ Văn mổ xẻ vắt kiệt.
Sau cùng chí ít tập đoàn Văn Minh vẫn giữ được mảng cốt lõi quan trọng, 3 chuỗi thuộc các lĩnh vực hóa mỹ phẩm, sản phẩm tẩy rửa hàng ngày và sản phẩm vệ sinh răng miệng vững chắc dần theo thời gian, còn những mảng khác thì Văn Sơ Tĩnh hiểu rõ nguyên tắc bỏ chân giữ mạng.
Chẳng rõ từ bao giờ mà Văn Nhạc Tri bắt đầu im lìm hẳn đi, chờ tới lúc hoàn hồn tạm nghỉ khỏi công cuộc sứt đầu mẻ trán Văn Sơ Tĩnh mới phát hiện ra em trai đã bị trầm cảm dạng nhẹ, may là khi đó điều trị kịp thời song cũng đủ cho Văn Sơ Tĩnh hối hận khiếp sợ mãi lâu.
Vốn nghĩ che chở em trai dưới phe cánh mình, để thằng bé tập trung làm nghiên cứu là được, vốn tưởng năng lực của mình đã đủ, không cần thỏa hiệp thêm nữa, nhưng đến cuối nhà họ Văn vẫn cứ phải hi sinh cuộc hôn nhân của Văn Nhạc Tri.
"Giờ em chỉ mong sống yên ổn qua ngày, cố gắng làm một đôi chồng chồng bình thường với anh ấy, đồng thời giúp nhà mình giải quyết khó khăn, vậy là được rồi." Văn Nhạc Tri vuốt tóc Văn Sơ Tĩnh, lúc này em trai nhỏ hơn 10 tuổi lại cứ như một người anh trai, "Chị không phải lo đâu, em đâu có gì không vui."
Tuy khởi đầu của cậu và Trình Bạc Hàn rất xấu xí, nhưng nếu đã ở với nhau thì nên nỗ lực hẳn hoi để bồi đắp hôn nhân mới phải. Ấy là nghĩa vụ, cũng là trách nhiệm.
Văn Nhạc Tri nghĩ, chị đã phải đánh đổi quá nhiều vì cậu, nay cậu lớn rồi, kể cả không nhúng tay chuyện làm ăn thì cũng phải dốc hết sức che chở chị và nhà họ Văn chứ.
***
Trên thực tế "Dăm ba hôm là về" của Trình Bạc Hàn phải kéo dài đến tận 1 tuần hắn mới trở lại được. Trong thời gian đó hắn hay gọi video với Văn Nhạc Tri, cả hai lệch nhau 8 tiếng đồng hồ, Văn Nhạc Tri vừa mới nằm xuống chuẩn bị đi ngủ thì bên phía Trình Bạc Hàn đã là bình minh le lói.
Trình Bạc Hàn trong cuộc gọi video ngồi tựa vào cửa sổ, không trông thấy rõ ngũ quan vì ngược nắng nhưng hoàn toàn không phải nét mặt thư thái. Hắn cầm cốc cà phê nốc một ngụm to, trông rất mỏi mệt.
Cuộc gọi kết nối xong cả hai đều im lặng một hồi lâu. Văn Nhạc Tri không biết nên nói gì, mãi cả buổi mới bật ra được ba chữ: "Anh Bạc Hàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!