Chương 13: Buổi tối tiếp tục

Đúng như kế hoạch, 6 giờ tối, Hà Yến giương mắt trông theo chiếc Maybach lúc buổi trưa đỗ lại dưới tầng, đón bạn cùng phòng của cậu ta đi mất.

Xe dừng lại trong tầng hầm gara ở Thịnh Tâm. Văn Nhạc Tri đeo balo xuống xe, để ý thấy gara rất rộng, trống trải tịch mịch, cậu lòng vòng trái phải mà hoa mắt mất phương hướng giữa một đống các loại xe. Lúc này tài xế đã đỗ xe xong chạy lại, thấy cậu tự đi thì khá cuống quít: "Cậu Văn, để tôi đưa cậu lên tầng."

"Không cần đâu, tôi tự đi lên là được mà, anh tan làm đi." Văn Nhạc Tri nói.

"Cứ để tôi đưa cậu lên, anh Trình dặn rồi, nhất định phải đưa cậu về đến cửa nhà mới được." Tài xế đứng sừng sững bất động, thái độ kiểu chưa hoàn thành nhiệm vụ cương quyết không ra về.

Văn Nhạc Tri đành thỏa hiệp. Thực ra tài xế nhà họ Văn cũng chăm nom cậu tỉ mỉ chu đáo y hệt, nhưng đấy là ở nhà mình chứ bây giờ kết hôn rồi, tài xế nhà họ Trình kĩ lưỡng thế này làm cậu hơi mất tự nhiên.

Cả hai lần lượt đi ra chỗ thang máy, cửa bật mở, Trình Bạc Hàn bước từ trong ra.

Văn Nhạc Tri ngẩn người, bỗng nhiên để lộ ra biểu cảm rất ngờ nghệch, cái chân định bước vào thang máy khựng lại, không biết đi vào hay đi ra.

Trình Bạc Hàn giải thích qua loa một câu lý do sao hắn xuất hiện ở đây: "Ra ngoài đi dạo."

Văn Nhạc Tri gật đầu lia lịa, đáp: "Ò." Trông cứ ngơ ngơ.

Tài xế đã biến mất tăm hơi, chỉ còn có hai người ở cửa thang máy, một bên trong một bên ngoài. Văn Nhạc Tri đã bỏ qua mất chi tiết bất hợp lý là sao đi dạo lại phải xuống tận hầm để xe, cậu hơi căng thẳng mân mê ly quần.

"Vào đây." Trình Bạc Hàn nói.

Hai người trầm mặc đứng trong thang máy, khoảng cách vừa vừa, mặt gương sáng bóng phản chiếu vẻ lơ đãng của Trình Bạc Hàn cùng sự dè dặt của Văn Nhạc Tri.

"Anh… tan làm rồi ạ." Văn Nhạc Tri cố gắng tìm đề tài bắt chuyện.

"Ừm." Trình Bạc Hàn đáp.

Nói được hai câu lại im bặt, may là thang máy đã đến nơi, Văn Nhạc Tri khẽ thở phào.

Cả hai nối nhau vào nhà. Văn Nhạc Tri để balo xuống, thay quần áo xong đi tắm. Xưa nay cậu đều quen vậy, nếu buổi tối không đi đâu nữa thì việc đầu tiên sau khi về nhà là phải tắm. Chờ tắm xong ra ngoài, bàn ăn đã bày sẵn vài món cơm nước.

"Ăn cơm thôi," Trình Bạc Hàn bưng bát đũa qua, "dì vừa mới về."

"Ò."

Thế là hai người lại bắt đầu ăn cơm trong lặng thinh.

Văn Nhạc Tri thay sang áo phông quần dài, bộ đồ ngủ tối qua thực sự không thể mặc tiếp nữa, sáng mới quẳng vào máy giặt, chắc là bây giờ vẫn chưa khô. Kể cả có khô rồi cậu cũng không muốn mặc cho lắm.

Cậu nhấc tay gắp thức ăn rồi húp canh, phần cổ tay ẩn hiện rồi cả cổ, cả gò má, tất cả đều hồng hào trong trẻo, chắc cũng bởi mới tắm xong nên vậy. Tóc chưa sấy khô hẳn, vén đại ra sau gáy bằng một chiếc kẹp màu đen, để lộ cái trán đầy đặn sáng bóng, thực sự trông ngoan tới mức quá đà.

Trình Bạc Hàn cúi đầu nốc liền mấy ngụm nước lạnh để áp bớt những suy nghĩ xấu xa dập dềnh trong bụng đi.

Không vội, hắn nghĩ. Rất vội, hắn lại nghĩ.

"Anh không bận ạ?" Văn Nhạc Tri gom góp dũng khí bắt chuyện, "Tan làm sớm ghê."

Trình Bạc Hàn nhìn cậu mấy giây, đáp: "Muốn tan làm nên về thôi."

"Ồ." Văn Nhạc Tri đành thốt lên một âm tiết.

"Em có biết chỉ nói một chữ ồ là hành vi cực kì thiếu cảm xúc không," Tự dưng Trình Bạc Hàn lên tiếng, "cũng là một dạng bạo lực lạnh đấy nhé."

Sau đó hắn ngước mắt trông cậu, như thể Văn Nhạc Tri phạm tội tày trời khó lòng dung thứ.

Thình lình bị mắng làm Văn Nhạc Tri ngu người luôn, tay cậu còn đang cầm dở cái thìa, nước canh vẩy một ít ra ngoài, mãi hồi lâu sau cậu mới chậm chạp nói được ba chữ: "Không biết ạ."

Trình Bạc Hàn: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!