Trán Trình Bạc Hàn lấm tấm mồ hôi, mặt còn bị Văn Nhạc Tri quờ quạng cào phải vài phát. Màu đỏ quạch cuồn cuộn ở đáy mắt hắn, hơi thở nặng nề, song hắn vẫn để ý đến Văn Nhạc Tri.
Giây phút ngón tay chuyển sang thứ khác tiến vào thì Văn Nhạc Tri nháy mắt tan vỡ. Thứ ấy to đùng, to hơn của cậu nhiều lắm, kể cả trông hình dáng cũng hung hãn khác thường, y hệt chính Trình Bạc Hàn vậy.
Cậu không hiểu sao thứ khổng lồ thế lại vào được bên trong, cậu chỉ biết là đau. Cậu lâm trận bỏ chạy, người giãy giụa muốn trốn, nhưng con mồi đã đến miệng cớ nào lại bỏ qua, huống hồ Trình Bạc Hàn chờ đợi đằng đẵng thế, chưa nuốt chửng cậu luôn là cũng nhân từ rồi.
Trình Bạc Hàn chẳng những không dừng lại mà còn chầm chậm đưa thứ của mình tiến tới tiếp, chứng kiến làn da ửng đỏ triệt để của Văn Nhạc Tri run rẩy liên hồi, chứng kiến Văn Nhạc Tri khóc tới độ tắt tiếng.
Trình Bạc Hàn xốc cậu dịch lên trên, lấy gối đệm lưng và hông cậu, nhét chiếc chăn mềm ở dưới vai cậu. Suốt nãy giờ Trình Bạc Hàn chỉ mới vào chứ chưa cử động gì.
Mất một hồi lâu mới dịu bớt, trông Văn Nhạc Tri đã đỡ khó chịu hơn, Trình Bạc Hàn h*n l*n ch*p m** mướt mồ hôi của cậu.
"Được rồi, sau này không nói em nữa đâu," Gân xanh ở góc trán Trình Bạc Hàn đang đập mạnh, hắn đã đến giới hạn chịu đựng, "nhưng em cứ như này, ai mà chịu được chứ."
Ai bảo em khơi hết h*m m**n gian ác trong tôi lên làm gì? Tại em cả, Văn Nhạc Tri, tất cả là tại em.
Chưa dứt lời mà Văn Nhạc Tri đã xuýt xoa hít một hơi thật gấp. Vốn dĩ cảm giác có dị vật trướng ê ở dưới đã mãnh liệt lắm, nằm yên còn tạm, Trình Bạc Hàn vừa nhúc nhích cái là Văn Nhạc Tri suýt thét toáng lên thảm thương luôn.
"Anh lui ra tí đi… Huhu…"
"Lui ra kiểu gì?"
"Đừng có vào hết…"
"Không được."
"Nửa thôi… được không?"
"Không được."
Tuy miệng lặp đi lặp lại không được song hành động vẫn hòa hoãn bớt. Trình Bạc Hàn đè trên người Văn Nhạc Tri, che chắn bao trùm toàn bộ cơ thể cậu, động tác nửa th*n d*** không ngừng nghỉ, nụ hôn cũng liên tục miên man.
Trời còn chưa về khuya, hắn phải hôn cậu từng chút một, từ từ gặm nhấm nuốt sống con thỏ con của hắn vào bụng.
Giày vò suốt từ hoàng hôn đến tận 11 giờ đêm, Văn Nhạc Tri mịt mờ lơ mơ, chẳng biết đã làm mấy lần rồi nữa, sau cùng chỉ cảm giác là mình được bế vào nhà tắm, rồi lại được bọc khăn tắm bế về giường, tiếp đó mọi thứ chìm vào bóng đêm vô tận.
**
Buổi sáng không phải đi học, Văn Nhạc Tri ngủ một mạch đến tận 11 giờ. Cậu thức giấc, trợn tròn mắt nhìn đăm đăm vào chiếc đèn chùm thủy tinh trên trần hồi lâu mới ý thức được mình đang ở đâu.
Tối qua cái đèn chùm này cứ lắc lư không ngừng nghỉ trước tầm mắt cậu, thậm chí cậu còn lo nó sẽ rơi xuống đập phải người mất. Sau ấy bị vần vò hăng máu quá, cậu lại cầu mong cho cái đèn rơi xừ xuống đi, dứt khoát chầu giời luôn cho xong việc.
Cậu cực kì cố gắng trở mình trên giường, cơn đau mỏi toàn thân cùng nỗi ngượng nghịu đến muộn đồng loạt trào dâng, khoảng tầm mấy phút trôi qua cậu mới èo uột xuống giường. Ai ngờ chân vừa chạm đất đã lăn ra thảm kêu uỵch một tiếng.
Xét mức độ ma sát và mùi tấm thảm lông dài Văn Nhạc Tri đoán hẳn nó chỉ mới được trải ở đây chưa đến 1 tuần. Cậu hậm hực nghĩ, có lẽ ngay từ lúc ấy Trình Bạc Hàn đã biết chắc sẽ có ngày hôm nay, kể cả bị làm mềm chân cũng không lo ngã đau.
Bên ngoài là tiếng đi lại chuyện trò rất nhỏ. Văn Nhạc Tri rề rà lết đến cửa, ra ngoài thì phát hiện có một người đàn ông trung niên đang cầm thứ gì đó đi về phía phòng ăn. Người đàn ông dừng chân nói với Văn Nhạc Tri "Chào buổi sáng cậu Văn".
Văn Nhạc Tri nở nụ cười gượng gạo, nhận lời hỏi thăm "Chào buổi sáng" của đối phương.
Đến gần hơn mới thấy người này đang bưng nồi canh trong tay, nắp nồi mở hé, không rõ hầm những gì mà chỉ ngửi được mùi thơm nức. Bụng Văn Nhạc Tri hèn hèn kêu một tiếng, bị Trình Bạc Hàn bước sang đây bắt quả tang.
"Đói rồi à?" Trình Bạc Hàn nói rất tự nhiên, "Đi đánh răng rửa mặt đi rồi vào ăn."
Trình Bạc Hàn mặc chiếc áo sơ mi suông màu xanh dương, quần dài rộng rãi, mái tóc không chải hất lên gọn ghẽ chỉn chu như các dịp làm việc trước kia, trông rất thoải mái. Đây là lần đầu tiên Văn Nhạc Tri chứng kiến Trình Bạc Hàn ăn mặc thế này, phải trẻ hơn tận mấy tuổi so với Trình Bạc Hàn đóng bộ hoàn hảo, thận trọng kiệm lời bình thường.
Văn Nhạc Tri vệ sinh cá nhân xong đi ra thì Trình Bạc Hàn đã ngồi vào bàn chờ sẵn. Văn Nhạc Tri ngó nghiêng xung quanh, người đàn ông trung niên vừa nãy biến mất rồi. Cậu im ắng bước nhẹ nhàng tới chỗ bàn ăn ngồi xuống, thấy có bát canh gà hầm bao tử heo với thạch hộc, nước dùng trắng sữa, mùi thơm ngào ngạt.
Cậu không lên tiếng, Trình Bạc Hàn càng im lặng hơn. Bỗng chốc phòng ăn chỉ còn mỗi tiếng bát đũa va chạm khe khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!