Chương 11: Ai dùng?

Tiệc cưới dần trôi về cuối, Trình Bỉnh Chúc dặn Văn Nhạc Tri sau này nhớ về nhà chính ngồi chơi nhiều vào, Văn Nhạc Tri gật đầu, nhỏ giọng nói: "Ông ngoại đi chậm thôi ạ." Lúc này Trình Bỉnh Chúc mới mãn nguyện ra về.

Khách khứa lục tục rời tiệc, Văn Sơ Tĩnh ở lại đến tận cuối, dặn dò một số việc, lời lẽ giọng điệu rất bịn rịn, tâm trạng cũng phức tạp, nhưng suy cho cùng giờ Văn Nhạc Tri đã kết hôn, sau này dù chị muốn làm gì cho em trai thì đều phải cân nhắc nhà họ Trình.

Sau cùng Văn Nhạc Tri vẫn phải dỗ chị, còn làm nũng nữa: "Chị, em chỉ kết hôn thôi chứ có phải đi đâu xa đâu."

Văn Sơ Tĩnh nghĩ bụng chẳng thà em đi đâu xa còn hơn, nhưng chị không nói câu này ra được. Chị lặp lại một lần nữa những gì đã nói trước khi rời nhà sáng sớm nay, rồi mới chịu về.

Chờ Văn Sơ Tĩnh về nốt, Văn Nhạc Tri giây trước còn đang cười mà nhoáng cái đã im lặng. Sự nhẹ nhõm trong tiệc cưới cho cậu giai đoạn lấy hơi ngắn ngủi và cả hiện tượng giả tưởng hư ảo. Tiếp sau vẫn còn cả đống chuyện dở dang cho cậu lo lắng sợ sệt đây.

Ví dụ kết hôn xong cậu sẽ ở đâu, ví dụ hiện giờ cậu phải đi đâu, ví dụ lúc ở riêng với Trình Bạc Hàn thì cậu biết làm sao giờ.

Trình Bạc Hàn không cho cậu quá nhiều thời gian suy tính, hắn nhìn cậu ngồi cắn móng tay trong góc 1 phút rồi bước đến gần, gọi cậu: "Đi thôi."

Trình Bạc Hàn tự lái xe đưa Văn Nhạc Tri về chung cư ở Thịnh Tâm của mình.

Môi trường ở Thịnh Tâm rất ổn, yên ắng khép kín, chỉ cách cơ sở cũ của Đại học Y có hai con phố. Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn lên tầng, sau đó tiếp tục theo Trình Bạc Hàn vào cửa.

Tiếng khóa vân tay vang lên, Văn Nhạc Tri bước vào nhà, rồi lại nghe thấy tiếp cửa đóng, cuối cùng cậu cũng ý thức được nỗi sợ vô cùng trì trệ muộn màng – cảnh tượng này quá giống hồi Trình Bạc Hàn dẫn cậu về nhà nhốt lại ở nước D, khoảng cách 2 tháng, hình như cậu lại bước vào nhà tù Trình Bạc Hàn đã dày công bố trí thêm một lần nữa.

Trình Bạc Hàn liếc qua Văn Nhạc Tri đang cứng đờ ở cửa không dám vào trong, cởi áo vest khoác ngoài xong tiện tay kéo lỏng cà vạt, mở tử lạnh lấy một chiếc chum nhỏ ra.

"Nếu mệt thì lót dạ một tí rồi ngủ bù." Trình Bạc Hàn nói bằng vẻ mặt bình thản, hắn mở nắp chiếc chum gốm sứ đặt vào nồi hấp, nói, "Canh đun sẵn hôm qua, em đi tắm đi, ăn xong đã hẵng ngủ."

Tối qua một phần đồ dùng hàng ngày của Văn Nhạc Tri đã được xếp sẵn đặt trong 3 vali, lúc ấy tài xế nhà họ Trình ghé sang kéo vali đi nhưng Văn Nhạc Tri không rõ sẽ đem đi đâu.

Cậu vào phòng ngủ chính, tìm thấy quần áo đồ đạc của mình trong tủ để đồ đúng như dự đoán.

Tắm xong, Văn Nhạc Tri thay quần áo ngủ dài tay của mình, lượn một vòng quanh phòng ngủ mà vẫn không thể nào nằm lên chiếc giường hai người to rộng ấy được.

Đang ngơ ngẩn thì Trình Bạc Hàn đẩy cửa vào, trông Văn Nhạc Tri vừa tắm xong còn vương hơi nước nóng làm yết hầu hắn chuyển động đầy kín đáo, hắn gọi: "Ra ăn canh đi."

Một bát canh nóng vào bụng, Văn Nhạc Tri cảm giác mình cũng tích cóp được kha khá dũng khí, cậu ngó sang Trình Bạc Hàn mấy lần, muốn nói lại thôi.

"Có gì cứ nói." Trình Bạc Hàn lên tiếng, "Mình cưới nhau rồi, em có ý kiến hay yêu cầu gì hoàn toàn có thể nêu ra."

Giọng Trình Bạc Hàn nghe có vẻ hòa nhã vô hại, thế là Văn Nhạc Tri hỏi một vấn đề siêu ngố: "Sau này em ở lại trường được không ạ?" Rồi chưa chờ Trình Bạc Hàn trả lời cậu đã hớt hải bổ sung thêm, "Nếu có ca học buổi sáng thì giờ giấc hơi căng ạ."

"Tôi chở em đi được." Trình Bạc Hàn còn không buồn nâng mắt.

"Có khi buổi tối còn giờ tự học nữa ạ."

Trình Bạc Hàn cười một tiếng mập mờ: "Văn Nhạc Tri, tôi không định để em về ở kí túc nữa đâu."

Ngón tay Văn Nhạc Tri móc vào cái tai nho nhỏ trên chum sứ, cậu đáp: "Ồ."

"Xem ra em quên những gì tôi nói rồi." Trình Bạc Hàn nhìn cậu, tiếp tục, "Từ hôm nay trở đi ——"

"Không phải em không muốn ạ," Văn Nhạc Tri vội cướp lời, lí nhí, "ngày mai, ngày kia, tất cả mọi tháng ngày sau này nữa, em đều phải ở với anh, em nhớ ạ. Em, em chỉ hơi căng thẳng thôi."

Trình Bạc Hàn hơi sững, hắn luôn phản kích thành thạo trước những lời khách sáo của Văn Nhạc Tri, biết rõ nên nắm thóp điểm yếu của đối phương ra sao, nhưng riêng câu Văn Nhạc Tri thật thà bộc bạch thì hắn lại không tài nào nhẫn tâm được.

Trình Bạc Hàn đứng dậy, tiếng bàn ghế vang dội khá lớn, hắn bước về phía Văn Nhạc Tri.

Văn Nhạc Tri ngửa mình dựa vào lưng ghế, nghe thấy Trình Bạc Hàn đang cúi người bao trùm lấy cậu cất tiếng trầm khàn

"Thế làm ít chuyện căng thẳng hơn nữa đi vậy!"

Mãi đến khi bị Trình Bạc Hàn xách lên đặt ở bàn ăn Văn Nhạc Tri mới ý thức được việc gì sắp diễn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!