Văn Nhạc Tri đi xem một vòng hội trường và nghe hết các chi tiết về lễ cưới do người chủ trì giới thiệu chỉ trong chưa đầy 15 phút. Cảm giác cũng không có gì phải chú ý đặc biệt, Văn Nhạc Tri thấy mình còn hoàn toàn chẳng cần đến đây tối nay nữa.
Song chạm phải ánh mắt dò hỏi từ Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri vẫn trả lời rất nghiêm túc: "Em nhớ hết rồi ạ."
Trình Bạc Hàn gật đầu, vẫn không có biểu cảm gì rõ rệt giống hệt mọi khi, cũng không hỏi Văn Nhạc Tri có thích không.
Văn Quân Hà với Bạch Ly đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng Bạch Ly phải cười nói: "Thiết kế trang trí tốn công cực kì luôn đấy, lắp đặt mất 3 hôm mới ra được hiệu quả như giờ."
Không chỉ rõ là ai tốn công nhưng Văn Nhạc Tri hiểu ngay, cậu nói với Trình Bạc Hàn: "Cảm ơn anh, em thích lắm."
Nét mặt Trình Bạc Hàn dịu đi phần nào, hắn đáp một câu "Thích là tốt rồi".
Cả nhóm ngồi thêm một lúc nữa, Trình Bạc Hàn đưa Văn Nhạc Tri xuống tầng. Hắn uống rượu không lái xe được, người lái vẫn là tài xế lúc đến. Văn Nhạc Tri trù trừ hồi lâu, bảo: "Hay là anh cứ về nhà nghỉ ngơi trước đi ạ, tài xế chở em về là được."
Nghe vậy bàn tay đang mở cửa xe của Trình Bạc Hàn dừng lại, người hắn lại vẫn nghiêng về trước, làm Văn Nhạc Tri đứng cạnh bị chèn ép chẳng còn không gian đành phải ngửa ra sau, tựa cả vào thân xe.
Mùi rượu quanh người Trình Bạc Hàn không quá nồng nhưng vẫn rõ rệt, ánh mắt cũng không phẳng lặng tuyệt đối như trước nữa mà có thêm ít tâm trạng khó gọi tên.
"Văn Nhạc Tri," Trình Bạc Hàn gọi tên cậu, giọng dịu dàng mà lời nói ra thì không hề khách sáo, "lúc nào em cũng giỏi chọc giận tôi nhất, thế em đã biết chưa, bất kể em có không muốn đến mấy thì ngày mai, ngày kia, rồi tất cả mọi tháng ngày sau này nữa, em đều phải ở bên cạnh tôi thôi."
Câu nói làm Văn Nhạc Tri hết hồn im bặt, cậu không rõ mình lại làm sao khiến đối phương mất hứng nữa, nhất thời chẳng trả lời được, cứ nhìn Trình Bạc Hàn thôi. Trông cái bộ dạng lơ nga lơ ngơ, mặt mũi còn vô tội kiểu bị phụ huynh mắng xong vẫn không hiểu mình đã làm gì sai.
Trình Bạc Hàn dán mắt vào gương mặt cậu ngó chòng chọc một hồi, tự dưng thấy chả nói được câu nào nặng lời nữa.
Hắn thở dài một tiếng cực kì khẽ, cơn say trào dâng, quyết định tất cả cứ đợi mai lễ cưới xong xuôi rồi hẵng tính tiếp. Thế là hắn mở cửa xe cho Văn Nhạc Tri lên xe, rồi nói với tài xế: "Đưa em ấy về."
Xe còn chưa đi, Trình Bạc Hàn đã quay người bỏ vào mất.
Ánh đèn trong sảnh tiệc tranh sáng tranh tối, nhân viên đã về gần hết, chỉ còn có hai ông chủ đang ngồi khẽ khàng trò chuyện với nhau trong góc. Bạch Ly bảo Văn Quân Hà: "Em thấy cậu công tử bé nhà họ Văn không vui vẻ lắm, cứ như đang làm nhiệm vụ ấy."
"Thì rõ mà." Văn Quân Hà dốc nốt chỗ rượu trong bình, bắt đầu thưởng thức một mình.
"Thế liệu mai có suôn sẻ được không?" Bạch Ly liếc qua hội trường lễ cưới lãng mạn tới mức khó lòng tưởng tượng, tương đối lo âu.
"Đừng lo," Văn Quân Hà nói, "cái tên Trình Bạc Hàn này đã muốn làm thì chưa bao giờ để bất ngờ xảy ra đâu."
"Ý em là đang lo nhỡ mai đổ bể, cậu ta quịt luôn số 30% chưa thanh toán ấy."
Văn Quân Hà khựng lại: "Vậy để chốc anh gọi cậu ta, bảo cậu ta chuyển đủ trước đã."
"Ừ." Bạch Ly yên tâm, đẩy chén rượu đã cạn của mình sang, "Để cho em tí nào."
Cả hai đang uống dở, ngẩng đầu lên bỗng thấy Trình Bạc Hàn lại vòng về.
"Sao không đưa về?" Văn Quân Hà khá ngạc nhiên.
"Ừm."
Văn Quân Hà cau mày, ừm là ừm thế nào.
"Khui thêm chai nữa." Trình Bạc Hàn gõ bàn.
Văn Quân Hà đành gọi phục vụ mở chai rượu mới. Mỗi tội trước đó nhận được cú đánh mắt ra hiệu từ Bạch Ly, bèn hùng hổ bảo: "Khui chai nữa cũng được, ông thanh toán nốt đi đã."
Văn Quân Hà ngó qua thông báo tiền vào tài khoản, giải quyết xong tâm sự bèn quay sang quan tâm bạn học cũ.
"Bạc Hàn, ông nhớ lưu ý bên nhà họ Tạ đấy." Văn Quân Hà tiết chế nụ cười, nói vào việc hẳn hoi, "Tạ Tử Lý là cái lão cáo già, không đến nỗi làm sao cơ mà Tạ Từ biết đâu lại chó cùng dứt giậu. Ngày xưa ông ở nước ngoài không rõ thôi, tôi nghe nói Tạ Từ theo đuổi Văn Nhạc Tri là bỏ công bỏ sức lắm."
"Tôi biết." Trình Bạc Hàn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!