"Ví dụ như Canh gia có một con ác quỷ truyền thừa nghìn năm."
Dương Nhất Lạc đứng dậy tiễn Trình Vũ ra cửa, Nhậm Du dọn dẹp chén trà mà Trình Vũ đã dùng, còn Dương Kỷ Thanh thì nghiêng người dựa vào tay vịn sofa, tay chống cằm trầm tư.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Nhậm Triều Lan đặt hai tấm thiệp mời lên bàn trà, quay đầu nhìn Dương Kỷ Thanh đang ngồi gọn trong góc sofa.
"Tôi đang nghĩ... liệu trước đây tôi đã gặp Trình Vũ ở đâu đó hay chưa, hoặc ai đó giống cậu ấy? Tôi luôn cảm thấy cậu ấy trông có chút quen thuộc một cách lạ thường."
"Cụ thể thì chỗ nào làm cậu cảm thấy quen thuộc?"
"Chính vì không thể nói cụ thể nên mới không nhớ ra được! Thôi, nếu đã không nhớ ra thì chắc không phải là chuyện quan trọng..." Dương Kỷ Thanh đang nói thì nghe thấy tiếng sột soạt, anh ngồi thẳng dậy nhìn về phía ngăn kéo dưới bàn trà: "Hử? Có chuột à?"
"Chuột ở đâu?" Dương Nhất Lạc vừa tiễn Trình Vũ về xong, Nhậm Du từ trong bếp bước ra, mỗi người cầm một cái chổi chạy tới.
"Không phải chuột! Là tôi!" Tưởng Tùng dùng tay chân bò ra từ ngăn kéo dưới bàn trà.
"Anh trốn ở đây làm gì?" Dương Nhất Lạc đi đến bên cạnh Dương Kỷ Thanh, vẻ mặt bất đắc dĩ đặt chổi xuống.
"Không phải các cậu đột nhiên mang khách vào, tôi tưởng hắn ta là người bình thường, nên cảm thấy nếu để hắn ta nhìn thấy Ultraman chạy lung tung khắp nơi, hoặc một món đồ chơi bị ném trên sàn thì không hay, nên tôi trốn vào đây luôn..." Tưởng Tùng dùng tay vịn vào ngăn kéo, loay hoay mãi mà vẫn không ra được.
"Cậu đang làm gì thế? Có phải bị chuột dưới đó giữ lại rồi không?" Dương Kỷ Thanh cúi người, nắm lấy tay Tưởng Tùng, kéo hắn ta ra khỏi ngăn kéo, nhìn kỹ rồi không nhịn được cười, "Sao cậu lại vặn mình thành thế này? Ha ha ha..."
Ultraman có cánh tay dài, thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy eo của hắn ta đã bị vặn ngược 180 độ, đầu gối hướng ra sau lưng. Với cơ thể vặn vẹo phi tự nhiên này, tay chân của Tưởng Tùng không thể phối hợp được, nên hắn ta loay hoay mãi cũng không thể thoát khỏi ngăn kéo.
"Lúc ở trong ngăn kéo, chân không biết mắc vào đâu, tôi dùng lực vặn một cái thì thành ra thế này." Tưởng Tùng chán nản giơ chân lên, khiến Dương Kỷ Thanh cười to hơn nữa.
"Thiếu gia, đừng cười nữa. Tôi vặn quá mức rồi, giờ không thể tự vặn lại được, anh giúp tôi một chút..." Tưởng Tùng chưa nói hết câu đã bị Nhậm Triều Lan rút khỏi tay Dương Kỷ Thanh, sau đó ném hắn ta cho Nhậm Du đứng bên cạnh.
Nhậm Du đón lấy Ultraman, kêu một tiếng "cạch", giúp Tưởng Tùng vặn lại cơ thể.
Tưởng Tùng nằm trong tay Nhậm Du, lén liếc nhìn Nhậm Triều Lan, thấy ánh mắt lạnh lùng của đối phương, sợ hãi rụt lại ngay.
Là Dương Kỷ Thanh chủ động cầm hắn ta, ghen tuông dọa hắn ta làm gì? Bây giờ hắn ta chỉ là một món đồ chơi cũ kỹ thôi mà...
Tưởng Tùng nhút nhát một hồi, không nhịn được nhỏ giọng nói: "Tôi không biết rằng quốc gia có một bộ phận chuyên xử lý các vụ án liên quan đến huyền thuật, có cơ quan quốc gia giúp điều tra Lệnh Trảm, liệu chúng ta có thể sớm tìm ra chủ nhân của Lệnh Trảm không?"
"Chưa chắc." Dương Kỷ Thanh thu lại nụ cười bị Tưởng Tùng chọc ra: "Trình Vũ nói trong Cục Điều Tra Đặc Biệt có ghi chép về các vụ án liên quan đến Lệnh Trảm, nhưng không nói rằng các vụ án đó đã được phá, tức là những vụ án liên quan đến Lệnh Trảm mà bọn họ có trong tay vẫn chưa rõ chân tướng."
Tưởng Tùng sững sờ, sau đó lộ vẻ thất vọng.
"Tôi nghe gia chủ Cố gia, Cố Dận nói rằng, trong Cục Điều Tra Đặc Biệt không có nhiều cao thủ huyền thuật." Dương Nhất Lạc tiếp tục nói.
"Đúng vậy." Nhậm Du nhìn Dương Kỷ Thanh, thấy Dương Kỷ Thanh muốn nhờ vào sức mạnh của Cục Điều Tra Đặc Biệt, nên muốn để cho anh hiểu rõ về cơ quan này. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh ta quyết định giải thích chi tiết cho Dương Kỷ Thanh về Cục Điều Tra Đặc Biệt.
Nhậm Du xuất thân từ dòng chính Nhậm gia, hiểu rõ về Cục Điều Tra Đặc Biệt hơn người thường trong giới huyền thuật. Anh ta không giữ lại điều gì, kể rõ mọi điều mình biết.
Ban đầu, quốc gia có một bộ phận về huyền học, nhưng do người dân mê tín, nhiều kẻ lừa đảo huyền thuật tràn lan, từ đó phát triển nhiều tà giáo.
Để ngăn chặn tình trạng này, cũng để bảo vệ tài sản và tính mạng người dân, quốc gia đã tiến hành một chiến dịch kéo dài hàng thập kỷ để phá bỏ mê tín và đề cao khoa học, đạt được kết quả đáng mừng, ngày càng nhiều người tin vào khoa học, những kẻ lừa đảo huyền thuật gặp khó khăn, các nhóm tà giáo khó phát triển. Hơn nữa, những người có tư tưởng duy vật vững vàng thì ác quỷ không thể làm hại, đúng như câu nói "không tin tà, tà không xâm phạm".
Sau đó, bộ phận huyền học quốc gia bị giải tán.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tin vào khoa học là điều tốt đẹp cho phần lớn người bình thường, nhưng đối với một số ít người có năng lực huyền thuật thì không phải vậy.
Những người có năng lực huyền thuật dễ gặp gỡ nhiều tà vật, do đó dễ bị chúng quấy rầy. Nếu không có người hiểu huyền thuật bảo vệ, bọn họ dễ gặp nguy hiểm, nên buộc phải tìm kiếm sự bảo vệ. Một số người chọn gia nhập các giáo phái, nhưng phần lớn trở thành khách ngoại của các gia tộc lớn trong giới huyền thuật.
"Khách ngoại?" Dương Kỷ Thanh không hiểu hỏi Nhậm Du.
"Đó là gia nhập một gia tộc mà không phải thành viên của gia tộc, giống như khách của các gia đình thời xưa." Nhậm Du giải thích, "Khác biệt là, khách ngoại không nhận lương, chỉ nhận hỗ trợ trong lĩnh vực huyền thuật. Còn nhiệm vụ của khách ngoại là giúp gia tộc trong những việc trong khả năng của mình hoặc nhận các nhiệm vụ mà người trong tộc không thể làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!