Chương 48: Mẫu đơn 02

Chuyện chưa từng xảy ra, tôi nên nhớ gì đây?

Sau khi Dương Kỷ Thanh ra khỏi phòng, Nhậm Triều Lan ngồi dậy, nhìn cánh cửa đã khép lại, cảm nhận phản ứng của cơ thể mình, hắn thở dài bất lực.

Thật là một người xấu xa, chỉ lo châm ngòi mà không lo dập lửa. Nhưng cũng không thể trách Dương Kỷ Thanh, dù sao anh cũng không nhớ ra mối quan hệ giữa bọn họ.

Nhậm Triều Lan cúi đầu ngồi trên giường, lặng lẽ chờ phản ứng trên cơ thể mình lắng xuống. Phần lưng dưới của hắn vừa được bôi dầu thuốc, không thể tắm nước lạnh, chỉ có thể làm theo lời Dương Kỷ Thanh nói, tự mình thư giãn từ từ.

Có lẽ do trước khi ngủ luôn nghĩ về Dương Kỷ Thanh, lúc ngủ Nhậm Triều Lan cũng mơ thấy Dương Kỷ Thanh.

Hắn mơ thấy ngày bọn họ thành thân. Hắn và Dương Kỷ Thanh mặc lễ phục màu đỏ tía, mỗi người cầm một đầu dải lụa đỏ, giữa tiếng trống chiêng rộn rã, cưỡi ngựa qua những con phố dài tấp nập và phồn hoa của kinh thành...

Khi Nhậm Triều Lan tỉnh dậy, đã là gần trưa. Hắn nằm trên giường ngẩn ngơ một lúc rồi mới xuống giường đi xuống lầu.

Những người khác đã dậy từ lâu, Nhậm Du đang nấu ăn trong bếp, Dương Nhất Lạc đang bày bát đũa trong phòng ăn, Dương Kỷ Thanh đứng ở góc phòng khách, chọc vào người giấy phiên bản trưởng thành của Giang Duệ, bàn luận với Thẩm Uyển về việc khi nào đốt nốt người giấy này.

Nghe thấy tiếng bước chân, Dương Kỷ Thanh quay đầu lại nhìn thấy Nhậm Triều Lan từ trên lầu đi xuống, cười trêu chọc: "Dậy rồi à? Nhìn anh có vẻ ngủ ngon đấy."

Mặc dù tối qua anh cũng thức cả đêm, nhưng ban ngày nằm trên giường lại không thể ngủ sâu. Anh mơ màng nằm một tiếng đồng hồ, rồi dứt khoát dậy luôn. Dương Nhất Lạc và Nhậm Du cũng vậy. Nhậm Triều Lan ngủ đến giờ này, rõ ràng là ngủ sâu.

Nhậm Triều Lan tiến đến gần Dương Kỷ Thanh, cúi mắt nhìn vào khuôn mặt nghiêng của anh, trong mắt hiện lên sự dịu dàng, "Ngủ rất ngon, tôi còn mơ thấy một giấc mơ."

Dương Kỷ Thanh cầm cà vạt của người giấy, liếc mắt nhìn Nhậm Triều Lan, nói: "Tôi đoán giấc mơ này chắc chắn là một giấc mơ đẹp."

Nhậm Triều Lan rút cà vạt của người giấy từ tay Dương Kỷ Thanh, khẽ cười, "Ừ, tôi mơ thấy ngày chúng ta thành thân, cậu còn nhớ ngày đó, khi cậu nắm dải lụa đỏ, đã nói gì với tôi không?"

Dương Kỷ Thanh buông tay xuống, ngạc nhiên: "Không nhớ."

Nhậm Triều Lan lộ vẻ thất vọng, "Cậu thật sự không nhớ chút nào sao?"

Dương Kỷ Thanh: "..." Chuyện chưa từng xảy ra, tôi nên nhớ gì đây? Buồn thật, khi nào thì Nhậm Triều Lan mới khôi phục trí nhớ bình thường đây!

Nhậm Triều Lan đưa tay vuốt gọn những sợi tóc lòa xòa bên trán Dương Kỷ Thanh, thì thầm: "Bao giờ cậu mới khôi phục trí nhớ..."

Dương Kỷ Thanh vỗ tay Nhậm Triều Lan, "Đừng động tay động chân, cũng đừng giành lời thoại của tôi, câu đó phải là tôi hỏi anh mới đúng!"

Hai người im lặng nhìn nhau, một lần nữa rơi vào tranh cãi về ký ức, cho đến khi Dương Nhất Lạc cao giọng gọi bọn họ ăn cơm, sự căng thẳng mới bị phá vỡ.

Sau bữa trưa không lâu, Lạc Kỳ Thắng đến, mang theo âm hồn động vật đã hẹn từ trước.

Lạc Kỳ Thắng mang đến một con mèo đen tuyền, âm hồn động vật mà Dương Kỷ Thanh cần mượn là khứu giác của con mèo này, nó là con có khứu giác tốt nhất trong số các âm hồn động vật mà ông đã luyện hóa.

Mèo đen gắn liền với một bức tượng mèo nhỏ bằng gỗ, đó là pháp khí chuyên dụng để chứa âm hồn động vật. Lạc Kỳ Thắng bảo Dương Kỷ Thanh khắc tên mình lên mặt sau của bức tượng mèo, hoàn thành hợp đồng, sau đó có thể sử dụng mèo đen theo nhu cầu.

Dương Kỷ Thanh thấy thuật pháp của Lạc Kỳ Thắng thật lợi hại. Những người có khả năng nhìn thấy ma quỷ như bọn họ có thể giao tiếp với âm hồn nhưng không thể giao tiếp với âm hồn động vật. Nhưng sau khi ký kết với mèo đen mà Lạc Kỳ Thắng luyện hóa, anh có thể hiểu được ý nghĩa của tiếng mèo kêu.

"Nhưng thuật pháp này trong giới huyền thuật không thực dụng lắm, chỉ có các trường hợp đặc biệt như các anh mới dùng đến." Lạc Kỳ Thắng nói, "Cũng vì vậy mà sư phụ tôi tìm rất nhiều năm vẫn không tìm được đồ đệ truyền thụ, về già mới nhận tôi là người xuất gia giữa chừng làm đồ đệ."

Lạc Kỳ Thắng không phải là người nói nhiều, sau khi cảm ơn Dương Kỷ Thanh và mọi người đã giúp cứu Tô Mộng Nam, ông cáo từ.

Tối nay Lạc Kỳ Thắng dự định rời khỏi thành phố Z, tiếp tục cuộc sống phiêu bạt của mình. Sau khi vợ qua đời khi sinh, con gái nhảy lầu tự tử, ông mất gia đình hoàn toàn, bắt đầu cuộc sống phiêu bạt. Sau khi bái sư, ông dừng lại ở một thành phố hơn hai năm, nhưng sau khi sư phụ qua đời, lại bắt đầu lang thang.

Sau khi tiễn Lạc Kỳ Thắng không lâu, hai chiếc xe tải nhỏ lần lượt dừng lại trước cổng sân nhà, hoa của Nhậm Triều Lan đã đến.

Nhậm Du đi ra mở cổng, bảo nhân viên giao hoa đặt chậu hoa vào vị trí.

Hoa được giao đều là hoa trồng trong chậu và đang nở rộ. Màu sắc hoa rất phong phú, có trắng, hồng, đỏ, xanh, muôn màu muôn vẻ, nhưng tất cả đều là cùng một loại hoa, mẫu đơn.

Dương Kỷ Thanh đứng trong sân, nhìn nhân viên chuyển từng chậu hoa xuống xe, không thấy chậu nào không phải là hoa mẫu đơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!