Chương 121: Đăng cơ 09

Nhậm đại gia chủ, vẫn đáng tin cậy như mọi khi.

Phương Hạ đương nhiên cũng có hiểu biết về công dụng của trận pháp dịch chuyển khí vận này, ngày hôm qua trên đường tới thành phố B, Dương Kỷ Thanh đã đề cập qua trận pháp này với anh ta trên wechat.

"Sao anh lại không hề lo lắng chút nào hết vậy?" Phương Hạ nhìn Dương Kỷ Thanh kỳ quái nhìn Dương Kỷ Thanh vẻ mặt bình tĩnh: "Nếu không nhanh chóng nghĩ cách phá trận này, thì Triệu Thừa Huy sẽ đăng cơ làm hoàng đế thời đại mới đó."

"Trận này không thể phá trong một sớm một chiều được. Ngọc bội Long Cửu Tử nằm trong trận, không lấy ra được, pháp khí bố trận bị đổ vào trong tường, phải tìm vị trí chính xác rồi mới phá tường lấy được, đây chính là một công trình lớn."

Dương Kỷ Thanh điều chỉnh dây đeo trên cổ tay có gắn Chiêm Thiên Quyết và Tiền Ngũ Đế, không nhanh không chậm đi về phía cửa phòng triển lãm: "Nhưng cậu yên tâm, Triệu Thừa Huy không thể làm hoàng đế được. Ngọc bội Long Cửu Tử mà tôi giao cho Cừu Dũng lúc trước, có một miếng là giả. Trận pháp này không cần phải phá giải, khi nó khởi động không lâu sẽ sụp đổ vì có một miếng ngọc là giả."

Phương Hạ giật mình gật đầu: "Nói như vậy thì đúng là không cần vội."

Dương Kỷ Thanh đứng ở cửa suy nghĩ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Phương Hạ: "Chết rồi, có một việc có thể tôi không kịp làm!"

Phương Hạ lập tức căng thẳng theo: "Chuyện gì?"

Dương Kỷ Thanh: "Thưởng thức vẻ mặt 'vui mừng' của Triệu Thừa Huy khi thấy trận pháp sụp đổ."

Phương Hạ: "..."

Dương Kỷ Thanh: "Không nói chuyện với cậu nữa, trận pháp này khởi động, ngọc bội giả không chống đỡ được lâu, tôi phải nhanh chóng đi tìm Triệu Thừa Huy!"

Phương Hạ nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của Dương Kỷ Thanh, quay đầu nói với Phù Cẩn: "Là em muốn kéo anh ấy nói chuyện sao? Rõ ràng là anh ấy tự hăng say nói chuyện với em mà!"

Phù Cẩn giơ tay chỉnh lại một sợi tóc trước trán Phương Hạ: "Ừ, là hắn sai."

Tầng 36, tầng cao nhất.

Trong phòng làm việc của người cầm quyền tập đoàn Triệu thị Triệu Cận Đình, Triệu Thừa Huy mặc một thân long bào, đứng khoanh tay trước cửa sổ sát đất, xuyên qua những ký hiệu thuật pháp liên tục hiện lên trên kính, nhìn ngắm phong cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh đèn trong đêm, trên mặt là vẻ kích động và mong đợi không kiềm chế được.

"Hạ Chu, cậu nhìn xem, vùng đất phồn hoa này, sẽ sớm thuộc về trẫm thêm một lần nữa." Triệu Thừa Huy mở hai tay ra, vung tay áo hô to.

"Đúng vậy, bệ hạ." Hạ Chu đứng trong bóng tối của tủ sách, giọng nói kính cẩn, đồng thời từ túi áo khoác kéo ra một đầu của dây xích bùa giấy, lặng lẽ niệm chú, dây xích bùa giấy dán sát mặt đất, trườn về phía Triệu Thừa Huy.

"Chờ trẫm hoàn thành đại điển đăng cơ này, cậu và sư phụ của cậu Phùng Lộc Xuân sẽ là công thần phục hưng của trẫm. Phùng Lộc Xuân trẫm sẽ để ông ấy làm quốc sư như ý nguyện, còn cậu, Hạ Chu? Cậu muốn làm quan gì?"

"Bệ hạ, tôi không muốn làm quan." Hạ Chu ngẩng đầu nhìn Triệu Thừa Huy.

"Ồ? Cậu không muốn làm quan? Vậy cậu muốn..." Triệu Thừa Huy nói, quay đầu lại, xoay người lại, lời còn chưa nói xong, một sợi dây xích bùa giấy đã nhanh chóng quấn lên mắt cá chân hắn, trói chặt hắn ta lại.

"Bệ hạ, tôi không muốn làm quan." Hạ Chu nhìn thoáng qua Triệu Thừa Huy sắc mặt âm trầm, không thể động đậy, rồi quay người bước về phía long ỷ* ở giữa văn phòng, lột bỏ vẻ ngoài ngoan ngoãn của mình, tư thái ngạo nghễ ngồi xuống long ỷ: "Tôi muốn làm người cầm quyền tập đoàn Triệu thị."

*Long ỷ: ghế rồng, ý là ngai vàng của hoàng đế.

"Hạ Chu, cậu muốn phản bội trẫm?" Vẻ mặt Triệu Thừa Huy âm trầm nhìn chằm chằm Hạ Chu, ánh mắt tràn đầy lệ khí căm phẫn.

"Phản bội?" Hạ Chu cười nhạo một tiếng, một tay chống lên tay vịn long ỷ, chống mặt nghiêng đầu nhìn Triệu Thừa Huy, ánh mắt tựa như đang nhìn kẻ ngốc: "Muốn giúp ông lên làm hoàng đế chỉ là ý nguyện của sư phụ tôi, tôi từ đầu đến cuối không có ý nghĩ này. Tôi chưa bao giờ muốn trung thành với ông thì lấy đâu ra phản bội? Tôi theo các người chỉ vì muốn có khí vận long mạch này thôi."

"Cha tôi là Triệu Cận Đình, ông ấy đã chết, tập đoàn Triệu thị này vốn nên thuộc về tôi, tôi không thể có được, chỉ là thiếu một chút vận khí mà thôi. Nhưng có khí vận dồi dào này, tôi muốn gì cũng có thể có, tôi muốn vị trí người cầm quyền tập đoàn Triệu thị này, cũng dễ dàng có được."

"Ha ha, con riêng đáng buồn, cũng chỉ có tầm nhìn như vậy thôi." Triệu Thừa Huy cười nhạo nói.

"Tầm nhìn của tôi hẹp hòi thì sao? Nhưng ít nhất mong muốn của tôi là thực tế và đáng tin cậy." Hạ Chu ngồi thẳng lại, hai tay đan vào nhau ở trước mặt: "Phục hưng vương triều Triệu thị? Đăng cơ làm hoàng đế? Buồn cười chết người! Các người nghĩ bây giờ là thời đại gì? Ông thêm chút khí vận long mạch, người bên ngoài sẽ tin vào hệ thống phong kiến đã bị chôn vùi từ lâu à?"

Hạ Chu vừa dứt lời, trên mặt đất của văn phòng bỗng sáng lên một trận pháp màu vàng, bao quanh long ỷ ở trung tâm.

Vị trí của long ỷ chính là tâm trận của đại trận dịch chuyển khí vận, sau khi trận pháp khởi động, khí vận long mạch phong ấn trong ngọc bội Long Cửu Tử, sẽ theo hoa văn trận pháp dẫn dắt, rót vào trong cơ thể người ngồi trên long ỷ.

Bên ngoài vang lên tiếng sấm rền, mây đen tụ tập, che phủ bầu trời đêm, đen kịt, như muốn từ trên trời đổ xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!