Chương 9: Say đắm Tương Tây (9)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hướng dẫn viên Bính, đồ cặn bã

Bọn họ nhất định phải theo đúng lịch trình. Dù có sợ hãi cũng phải vào nghĩa trang Tiểu Long trước 6 giờ.

Hơn nữa, buổi tối đầu tiên của hành trình thường là đêm bình an. Trong nghĩa trang có bao nhiêu thi thể đi chăng nữa thì có lẽ cũng chỉ dùng để dọa người.

Các du khách không biết là vô tình hay cố ý nhìn về phía Bính Cửu, muốn tìm chút cảm giác an toàn. Hình tượng của Bính Cửu trong lòng mọi người sau khi mang hai người Thạch Đào và Miêu Phương Phỉ trở về bất giác thay đổi.

Dù sao sức mạnh của hắn cũng là không thể nghi ngờ.

Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của Bính Cửu, trong lòng mọi người liền căng thẳng.

Bính Cửu lại xanh cả mặt!

Trong nháy mắt, những du khách kỳ cựu đã tưởng tượng ra vô số kịch bản.

Đây có phải điểm đáng sợ của "Say đắm Tương Tây" không? Ngay cả nơi ở đêm đầu tiên cũng hiểm nguy trập trùng, khiến tên điên như Bính Cửu cũng phải kiêng dè!

Bọn họ phải ở đây cả đêm —— Có bao nhiêu người sẽ sống sót chứ?

Nghĩa trang Tiểu Long, nguy hiểm!

——

Vệ Tuân mặt mày xanh xao ——

Bị đông cứng luôn.

Cửa chính nghĩa trang Tiểu Long vừa mở, Vệ Tuân dường như được đưa đến Nam Cực trong nháy mắt. Còn có một luồng điều hòa công suất lớn thổi đến chỗ hắn, lạnh đến mức khiến Vệ Tuân tê cả da đầu, gần như run rẩy.

Nhược điểm của tên máu lạnh này thật "chết người".

"Đi."

Vệ Tuân lời ít mà ý nhiều ra lệnh. Thật ra bây giờ hắn nói chuyện có chút giọng mũi, cũng may không ai phát hiện.

Bị cảm thì nhất định phải hơ khô trang phục trên người mới được. Hắn chân thành hy vọng bên trong nghĩa trang Tiểu Long có thể ấm áp một chút.

Nếu không bị cảm rồi lại sốt, thời gian tử vong đếm ngược sẽ không đủ cho hắn lăn lộn.

Thạch Đào buông Bính Cửu xuống, trên lưng trống rỗng gã lại bắt đầu không quen. Nhìn quần áo bị nước mưa thấm ướt dính chặt vào người Bính Cửu, có vẻ hắn hơi gầy gò yếu ớt.

Khi bóng dáng của Bính Cửu gần khuất sau bầy xác, thời gian dần trôi, một cảm giác hoảng sợ không thể giải thích ập đến khiến Thạch Đào vô thức muốn đuổi theo. Nhưng vừa mới bước một bước, lông tơ toàn thân đều dựng đứng, máu như đông cứng lại!

Những thi thể trong sân đang nhìn chằm chằm gã!

Hàng chục cặp hốc mắt đen trũng chết chóc khóa chặt lấy Thạch Đào. Ác ý mãnh liệt và sự lạnh lẽo khủng khϊếp ập đến, khiến Thạch Đào tức khắc đổ mồ hôi lạnh, không thể cử động.

May mắn có người cảm thấy được sự khác thường của gã.

Thạch Đào bị người phía sau kéo lùi lại mấy bước. Cảm giác ớn lạnh khi bị nhìn chằm chằm cuối cùng cũng biến mất.

"Chú em này, coi chừng. Không có thẻ phòng thì chúng ta không thể vào!"

"Cảm, cảm ơn."

Thạch Đào vẫn còn sợ mất hồn mất vía, miễn cưỡng cười một tiếng, cảm ơn người đã kéo gã lại rồi ngập ngừng nói: "Cảm ơn, Vương..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!