Chương 8: Say đắm Tương Tây (8)

Nghĩa trang Tiểu Long

Miêu Phương Phỉ dùng kim bạc chấm lấy một giọt mật để vào trong miệng, đau nhức dữ dội như lửa đốt đột ngột biến mất. Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Sống lại rồi.

Sau đó cô lập tức kính cẩn đưa mật tới cho Bính Cửu. Đối mặt với Bính Cửu ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác nguy hiểm khiến Miêu Phương Phỉ vô thức căng thẳng. Cảm nhận được ánh mắt dò xét của Bính Cửu lướt qua mình, Miêu Phương Phỉ cúi đầu xuống, tư thế càng cung kính, trong lòng thấp thỏm.

Không biết Bính Cửu... có hài lòng với cô không.

Miêu Phương Phỉ suy nghĩ lung tung, rối như tơ vò.

Không phải Bính Cửu thích đàn ông sao, tự dưng lại đột ngột thay đổi khẩu vị à?

Miêu Phương Phỉ biết nếu không phải hắn thích cô thì với tính cách của tên điên Bính Cửu, sẽ không thể có chuyện hắn tìm cách giải cứu và cho cô mật khử độc vô cùng quý giá.

Mặc dù tổng thể các đường nét trên gương mặt Miêu Phương Phỉ khá bình thường, nhưng cô có một đôi mắt to lại sáng ngờ và nét quyến rũ đặc biệt của người Miêu. Những người thường xuyên đi du lịch và vận động nhiều có thân hình rất cân đối, huống hồ cô còn là một du khách lâu năm. Miêu Phương Phỉ có một phong thái lạnh lùng cứng rắn rất riêng có thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ du͙ƈ vọиɠ chinh phục của đàn ông.

Không chỉ Miêu Phương Phỉ, ngay cả Thạch Đào c*̃ng nghĩ như vậy.

Thậm chí Thạch Đào còn đang nghĩ bảo sao Lâm Hi vô dụng như vậy mà vẫn có thể tùy ý phách lối sống đến trung cấp ba sao.

Tên điên Bính Cửu quả thật mạnh đến không bình thường, ngay cả quái vật trong "Say đắm Tương Tây" cũng hoàn toàn không coi ra gì. Muốn cứu Miêu Phương Phỉ thì tiện tay cũng cứu được, thậm chí còn không cần chạm đất.

Có hướng dẫn du lịch mạnh mẽ như vậy che chở, cho dù là thằng ngu (1) cũng có thể qua cửa dễ dàng!

Mặc dù mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nhưng Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào đều không dám nói, thậm chí không dám để lộ một chút nào trong mắt. Bính Cửu dũng mãnh lại điên cuồng, thật sự quá khó nắm bắt. Không ai dám bảo rằng có thể đoán được Bính Cửu nghĩ gì.

Ngoan ngoãn.

Miêu Phương Phỉ và Thạch Đào cúi đầu càng thấp.

Ngoan ngoãn, hữu dụng mới có thể sống dưới quyền Bính Cửu lâu hơn.

A cái này, cái này thật sự thể giải độc.

Khuôn mặt Vệ Tuân nhăn nhó dưới chiếc mặt nạ đồng xanh, cố gắng uống một chút mật, đắng đến mức xém chút đã trở thành "mèo khóc".

Giống như lũ mướp đắng hồi nhỏ bị hắn kén ăn lén vứt bỏ sau này tụ lại thành nhóm quay về trả thù.

Ọe ọe ọe, thật khổ.

Nhưng mật này có hiệu quả nhanh chóng, vết cắn màu đen trên cánh tay ngay lập tức hồi phục như cũ.

Chờ Bính Cửu giải độc xong rồi thu hồi mật, ba người đi về hướng nghĩa trang Tiểu Long. Trải qua trận chiến này, mối quan hệ của cả ba đều hòa hợp hơn chút ít.

"Quái vật đó là thi hài cáo bay. Chúng nó thích kết bầy hành động, răng và máu đều rất độc."

Ngay lúc sắp đến nghĩa trang Tiểu Long, Miêu Phương Phỉ đột nhiên mở miệng. Cảm nhận được ánh mắt Bính Cửu đặt trên người cô, Miêu Phương Phỉ không ngừng thấp thỏm trong lòng nhưng vẫn cố gắng nói:

"Nhân số càng nhiều thì số lượng cáo bay tập kích cũng càng nhiều. Chúng ta chỉ có hai người, cho nên chỉ có hai con cáo bay."

Hướng dẫn viên du lịch Bính Cửu không tính là người.

"Thì ra là như vậy!"

Thạch Đào bỗng nhiên tỉnh ngộ, không thuần thục cách lấy lòng nói: "Bảo sao anh, anh Cửu để bọn họ đi trước!"

Đứa nhỏ ngốc, bởi vì còn hai tên các người thì dễ xử lí hơn thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!