Bính Cửu điên khùng
"Éc --!!!"
Quái vật dang rộng tứ chi, lướt giữa khu rừng như sóc bay nhào về phía Vệ Tuân, chúng nó phát ra tiếng kêu thảm thiết. Bỗng nhiên trong đầu Vệ Tuân vang lên một giọng nữ dịu dàng vừa quen thuộc vừa xa lạ.
"Tiểu Tuân, đến đây, đến chỗ mẹ này."
Âm thanh của mẹ trong trí nhớ Vệ Tuân kéo theo những đoạn ký ức tuổi thơ hạnh phúc ngắn ngủi.
"Tiểu Tuân không cần phải sợ, mau đến với mẹ."
Mẹ giang hai tay ra, mỉm cười âu yếm, chờ Vệ Tuân đến lăn vào lòng bà.
Nhưng thứ lao đến lại là một cái cờ hướng dẫn du lịch!
Đầu cột cờ đâm xuyên ngực, "mẹ" bị mũi nhọn làm bị thương thê thảm tru lên, biểu hiện đau buồn không dám tin, lệ rơi đầy mặt.
Người có lòng dạ sắt đá thấy cảnh này e rằng cũng sẽ do dự, nhưng Vệ Tuân lại gằn giọng cười.
"Mẹ yên tâm."
Vệ Tuân nói khẽ: "Con không sợ."
Cột cờ đâm xuyên qua cơ thể con quái vật. Trong phút chốc, da thịt của "mẹ" bị lột ra hoàn toàn, lộ ra máu thịt đỏ tươi, từ người biến thành quái vật có hình dạng như trẻ sơ sinh bị lột da. Sự thay đổi này thậm chí có thể dọa cho người khác sợ vỡ mật. Đồng tử Vệ Tuân đột nhiên hơi co lại, nhưng không phải vì sợ hãi.
Mà là hưng phấn!
Vụt!
Một con quái vật khác nhân cơ hội nhào về phía Vệ Tuân, hàm răng sắc nhọn hung ác cắn vào tay phải đang cầm cột cờ của hắn, trực tiếp cắn đôi cổ tay hắn. Máu đen chảy ra
- răng của nó có độc!
Nhưng Vệ Tuân lại bình tĩnh đổi cột cờ sang tay trái, cột cờ xuyên qua màn mưa đánh bay con quái, không để ý đến việc trên nanh vuốt quái vật toàn là máu thịt của hắn! Quái vật gào thét thảm thiết, âm thanh đinh tai nhức óc bên tai Vệ Tuân liền hóa thành một giọng nam bình tĩnh nghiêm nghị.
"Tiểu Tuân, tự làm khổ mình là biểu hiện của kẻ yếu."
Là giọng nói của anh trai. Khi Vệ Tuân còn bé từng thầm muốn tự hại để nếm thử cảm giác đau đớn thì bị anh trai nghiêm khắc ngăn cản. Người đàn ông có ngoại hình tương tự Vệ Tuân nhưng lớn tuổi và nghiêm túc hơn vươn tay:
"Lại đây, đưa dao cho anh."
Vệ Tuân dùng sức vung "dao". Nhìn thấy "anh trai" cũng bị lột da biến thành quái vật, Vệ Tuân lại càng cười vui vẻ:
"Anh trai anh nhìn xem, em mạnh lên này."
Hình như khi đổi sang tay trái cờ hướng dẫn du lịch có sức mạnh lớn hơn, lớp ngoài cứng rắn của quái vật đối với hắn chẳng khác gì đậu hũ non. Hoàn toàn không thể ngăn cản công kích của Vệ Tuân. Miêu Phương Phỉ trước đây còn muốn viện trợ, bây giờ đến cô còn thấy choáng váng!
Vệ Tuân không chút nương tay tàn nhẫn đánh hết phát này đến phát khác lên người quái vật, da thịt nhớp nháp bắn tung tóe. Giờ phút này hắn càng cười càng hưng phấn, trong mắt chỉ còn quái vật!
"A -- "
Con quái vật có thể khiến người ta sinh ra ảo giác, cờ hướng dẫn du lịch có sức mạnh vượt trội, chiến đấu đẫm máu như cường giả (*). Trò chơi du lịch này còn kíƈɦ ŧɦíƈɦ hơn cả tưởng tượng của Vệ Tuân!
"Éc -- "
Con quái vật bị cột cờ luân phiên đánh trúng gần như đã xẻ làm đôi. Nó thê thảm gào thét, giãy giụa muốn chạy vào rừng sâu nhưng lại bị cột cờ của Vệ Tuân đâm xuyên qua!
Đùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!